Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú

Chương 904: Tao chết rồi mày cũng đừng lo cho tao

Chương trước Chương sau

Buổi tối, vừa th con trai về đến nhà, Hàn Phân lập tức chạy ra đón, miệng kh ngừng lải nhải:

“Tiểu Sơ à, mẹ th con bé Tạ Tang Ninh đó kh được đâu.

Hai đứa đã xác định quan hệ mà nó còn hẹn hò với đàn khác, như thế chẳng phản bội con ?

Con làm thể chịu đựng được chứ?

Mẹ nói cho con biết, hôm nay mẹ lòng tốt hẹn nó ra ăn trưa, muốn bàn chuyện tổ chức hôn lễ,

con xem cái thái độ của nó thật quá tệ!

Nói năng lạnh nhạt, giọng ệu chua cay, chẳng tí tôn trọng nào với mẹ cả!”

Thời Sơ vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, cởi áo khoác đưa cho giúp việc, hoàn toàn làm ngơ trước những lời cằn nhằn của mẹ.

Chuyện hôm nay, Tạ Tang Ninh đã kể hết cho nghe .

Tình hình rõ ràng bịa chuyện là mẹ .

Th con trai kh phản ứng, Hàn Phân càng bực, liền lay mạnh vai , giọng gắt:

“Con nghe mẹ nói kh hả?”

Thời Sơ vẫn im lặng, chỉ xoay lên lầu thẳng về phòng ngủ.

Phía sau, Hàn Phân vẫn vừa vừa càm ràm:

“Mẹ nói cho con biết nhé, Tạ Tang Ninh ta kh được đâu!

Cứng đầu, ích kỷ, kh chịu nghe lời ai, bắt khác xoay qu , nó tưởng nó là mặt trời chắc?”

Thời Sơ đến cửa phòng ngủ mới dừng lại.

cao lớn, gương mặt lạnh lùng, dáng thẳng tắp, cao hơn mẹ cả cái đầu.

Ánh đèn chiếu xuống khiến nét mặt sắc lạnh của dịu đôi chút, giọng nói bình thản nhưng kiên định:

“Chuyện hôm nay con biết .

Kh Ninh Ninh cứng đầu, mà là con muốn tôn trọng ý kiến của cô .

Thật ra con cũng chẳng thích m nghi lễ rườm rà đó.

Chuyện tụi con du lịch kết hôn đã bàn xong , mẹ đừng xen vào nữa.

Con vừa mới nói với bên nhà họ Tạ, vẫn sẽ du lịch kết hôn như cũ.”

Lời nói của con trai khiến Hàn Phân bốc hỏa ngay lập tức.

Bà khổ sở lắm mới ép được nhà họ Tạ cân nhắc chuyện tổ chức đám cưới lớn, vậy mà con trai một câu phủ nhận sạch trơn, chẳng buồn bàn bạc với bà.

Kh nói đến chuyện bên nhà họ Tạ sẽ nghĩ gì rằng bà nói mà kh ai nghe, kh chút địa vị nào trong nhà

chỉ riêng cái thái độ của con trai thôi cũng khiến bà tức nghẹn ngực!

Bà hét ầm lên sau lưng :

“Trong mắt con còn mẹ kh hả?

Con hỏi qua ý kiến của mẹ chưa?”

“Rầm!”

Thời Sơ thẳng tay đóng sầm cửa lại, mặc cho Hàn Phân ở bên ngoài la hét, chửi mắng, vẫn kh mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-904-tao-chet-roi-may-cung-dung-lo-cho-tao.html.]

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên ào ào, hoàn toàn che lấp mọi âm th ồn ào bên ngoài.

Hàn Phân giận run , đứng ngoài cửa mắng chửi một hồi lâu, cuối cùng cũng đành về phòng .

Càng nghĩ càng ấm ức cả hai đứa con trai, đứa nào cũng chẳng nghe lời, đứa nào cũng khiến bà tức phát ên.

vất vả cả đời, rốt cuộc là vì cái gì chứ?

Làm bao nhiêu việc mà chẳng ai nói được một câu tốt đẹp!”

Sáng hôm sau, Thời Sơ xuống lầu định đến nhà Tạ Tang Ninh ăn sáng,

thì th Hàn Phân đã chuẩn bị bữa sáng sẵn, khuôn mặt đen sầm, đầy bực bội.

Bà cùng giúp việc bưng đồ ăn ra bàn, hằm hằm gọi con trai:

“Lại đây ăn sáng , mẹ chuyện muốn nói.”

Thời Sơ lười biếng tới, ngồi xuống trước mặt mẹ, giọng lạnh nhạt:

“Chuyện gì, nói .”

nhận ra mắt bà hơi sưng đỏ chắc là khóc cả đêm qua.

Nhưng gương mặt vẫn vô cảm, chẳng ý dỗ dành.

Điều đó khiến Hàn Phân càng thêm thất vọng.

“Đã vậy thì mẹ cũng chẳng cần ở đây làm gì nữa.

Con kh cần mẹ lo chuyện cưới hỏi của con, thì mẹ cũng chẳng cần ở lại chịu đựng.

Mẹ về nhà, mặc kệ mọi , để mẹ tự sinh tự diệt.

Mẹ c.h.ế.t , các con cũng đừng lo cho mẹ!”

Nói xong, bà chằm chằm vào con trai, chờ xem tỏ ra ái náy hay hối hận kh.

Trong lòng bà vẫn ôm chút hi vọng, mong sẽ nói vài lời níu kéo.

Nhưng đợi mãi

Thời Sơ vẫn chỉ cúi đầu ăn sáng, động tác tao nhã, chậm rãi, một dáng vẻ quý tộc lạnh lùng, mặt kh chút cảm xúc.

Chỉ thản nhiên nói một câu:

“Ừ. Con đưa mẹ nhé?”

Hàn Phân choáng váng, một nhát đ.â.m thẳng vào tim hai đứa con trai đúng là lạnh m.á.u như nhau!

Bà tức đến run :

“Hừ! Kh cần!

Mẹ c.h.ế.t mày cũng đừng lo cho mẹ!”

bữa sáng trước mặt, những món mà chính tay bà dậy sớm làm,

toàn là món con trai thích, vậy mà nó chẳng hề chút cảm động nào.

Nước mắt bà trào ra trong cơn giận và tủi thân.

“Thật là lạnh lùng quá!

Mẹ đúng là đã uổng c nuôi con !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...