Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 959: Tại sao lại nói dối
“ hiến tủy kh?” – Tạ Tang Ninh tò mò hỏi.
Tần Văn Bân lắc đầu:
“Kh. Mẹ nói hiến tủy hại sức khỏe lắm, ba cũng nghĩ vậy. Đến ngày phẫu thuật, ba đổi ý, kh đến bệnh viện, còn tránh mặt bác cả. Bác vì cứu con trai nên quỳ xuống cầu xin ba mẹ , nhưng họ cũng kh đồng ý. Thế là con bác cả chờ mãi kh tủy thích hợp… mất. Bao nhiêu năm , bác cả kh qua lại với ba nữa, hận cả đời. Mẹ em nghe chuyện này, chạy đến đơn vị ba , mắng một trận. Lãnh đạo nghe xong cũng cho rằng ba quá ích kỷ.”
“Ba vốn sắp được thăng lên chức thị trưởng. Nhưng sau khi mẹ em gây chuyện, việc đó bị hủy. Ba từ phó thị trưởng bị giáng xuống làm quận trưởng, đến giờ vẫn ngồi ở vị trí đó, năm nay sắp nghỉ hưu. Ba luôn trách rằng chính dì đã phá hỏng vận mệnh quan trường của , và cũng hận dì. Dì thì l chồng giàu quyền thế, nhưng lại kh chịu giúp ba thăng chức.”
“ biết lỗi là do ba . M năm nay nhà sống chẳng dễ dàng gì, chuyện gì cũng trục trặc. Nếu kh lần này gia đình thật sự đường cùng , ba cũng sẽ kh đến đây.”
Tạ Tang Ninh gật đầu:
“Em hiểu . Em kh nói gì thêm. Chuyện mẹ tha thứ hay kh, em sẽ kh can dự.”
Cô cũng th hành vi của thật kh ra gì quá ích kỷ.
Tần Văn Bân vẻ lạnh nhạt của Tạ Tang Ninh, hiểu rằng cô kh ý định giúp hòa giải. vốn kể chuyện này để nhờ cô nói giúp dì, tháo gỡ khúc mắc.
Ân oán đời trước, luôn cúi đầu.
Giờ ba đã già , đã tự đến xin lỗi, dì Tần Viễn Phương cũng nên bu bỏ và tha thứ chứ?
“Tang Ninh, ba lần này tới là để nhận lỗi thật mà. Ông biết năm đó quá ích kỷ. Em thể giúp khuyên mẹ em, để mẹ em tha thứ cho ba được kh?”
Vừa Tạ Tang Ninh còn th họ này kh tệ, chính kiến, kh giống ích kỷ. Nhưng nghe câu này, cô lại th họ cũng giống hệt ích kỷ, lạnh lùng và quan trọng là kh phân rõ đúng sai.
“Em kh muốn chen vào chuyện của lớn.”
Vừa nói, vẻ mặt dịu dàng của cô đã lập tức lạnh lại.
Tần Văn Liên họ thứ hai từ nãy vẫn im lặng kh lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-959-tai--lai-noi-doi.html.]
Tần Văn Bân sang em trai, ra hiệu bảo ta cũng nói giúp.
Nhưng Tần Văn Liên vẫn im lặng.
Điện thoại của Tạ Tang Ninh reo, cô xa ra để nghe.
Là Tạ Tiêu Bác gọi đến.
“Bên đó cả dẫn cả nhà đến kh?”
Tạ Tiêu Bác đang ở c ty, nơi một dự án cực kỳ quan trọng cần đích thân theo dõi, nên m ngày nay bận.
Nghe giọng hơi sắc lạnh, Tạ Tang Ninh đoán đã biết chuyện.
“Đúng vậy, cả nhà đều đến.”
“Em đừng xen vào chuyện này. Mẹ từng nói với và Hai, cả đời này bà sẽ kh tha thứ cho . Bà dặn chúng ta cũng như cha kh được ai can thiệp. Nếu em tự ý nhúng tay, mẹ sẽ giận đ.”
“Vâng, em biết .”
Kh xa đó, Tần Văn Bân đang trách móc Tần Văn Liên:
“Nãy bảo em khuyên em họ, em kh nói một câu? Ba cần tiền lo chuyện lần này, nếu kh sẽ vào tù. Mẹ bị ung thư, em cũng kh thể mẹ c.h.ế.t vì kh tiền chữa! Nhà họ Tạ giàu và quan hệ như vậy, muốn tìm gan hiến cũng dễ thôi. nói cho em biết, lát nữa nhất định khuyên em họ. Em là luật sư, ăn nói giỏi, chỉ cần em mở miệng là chắc c thuyết phục được nó!”
Tần Văn Liên tức giận:
“Em kh xen vào! nãy giờ toàn nói bậy với em họ. Em nghe th ba và dì cãi nhau . Mẹ bị ngã là do ba bất cẩn làm ngã, kh do bà nội đẩy. lại lừa em họ?”
Tần Văn Bân quát:
“Em biết cái gì! Đừng nói linh tinh! nói mới là đúng!”
“Hừ! kh dám nói thật thì bảo em giúp kiểu gì? nghĩ ta ngu chắc? Em kh đời nào giúp các lừa em họ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.