Bị Đuổi Khỏi Nhà, Cô Gả Cho Tỷ Phú
Chương 984: Tần Viễn Phương đúng là đủ độc
Tạ Hoài An thật sự kh hiểu được Tần Viễn Phương.
Ông kiên nhẫn khuyên nhủ, còn đưa tay kéo tay bà, nhưng lại bị bà hất mạnh ra.
“Đừng chạm vào .”
Tần Viễn Phương thật sự nổi giận.
Tạ Hoài An đành thu tay về, giải thích lý do của :
“Chuyện đã qua bao nhiêu năm . Bà cụ cũng mất nhiều năm. Em giận ta bao nhiêu năm như vậy… cũng nên đủ .
Bao năm nay luôn tôn trọng ý kiến của em. Dù Tần Viễn Tr đến bao nhiêu lần, cũng chưa từng gặp.
ta c đường, cầu cho thăng chức, nhờ cửa sau, kh bao giờ đồng ý.
luôn nhớ lời em nói.”
Ông thở dài:
“Nói thật, bao năm nay Tần Viễn Tr kh thăng chức, chẳng đều vì và em ?
Trong chính quyền vẫn biết quan hệ của chúng ta với .
Cho nên mới bị đè xuống mãi.
Em ám chỉ với trong ngành hay kh, kh biết.
Nhưng thì ám chỉ .
B nhiêu năm trừng phạt như vậy… cũng đủ .
Em đừng chấp nữa.”
Tần Viễn Phương xúc động đến mức gần như run lên, hét về phía :
“Ý nói là chấp nhặt ?
c.h.ế.t kh mẹ , là mẹ !
tù thay cũng kh bố , là bố !
Cả đời này kh thể tha thứ cho !
Tạ Hoài An, cũng kh thể tha thứ cho !”
“ ta ích kỷ, lạnh lùng.
Hại c.h.ế.t bố mẹ .
Năm đó con trai của chị cả bị bạch cầu, xét nghiệm phù hợp mà còn kho tay đứng !
Dựa vào cái gì gặp chuyện, chúng ta giúp?”
“Tạ Hoài An, làm thất vọng quá!”
Hai tiếp tục cãi kịch liệt.
Tạ Tang Ninh và Tạ Tiêu Bác liếc nhau, cả hai đều kh hiểu nổi mẹ, nhưng cũng kh trách bà.
Sau khi ngồi xuống, Tạ Tiêu Bác khuyên:
“Mẹ đừng giận nữa.
Chúng con đảm bảo sau này kh bao giờ giúp họ nữa, như vậy được chưa?”
Tạ Tang Ninh thì thầm may mắn trong lòng.
Nếu hôm nay Tần Văn Liên đến gặp cô mà cô lỡ mềm lòng, chắc mẹ còn tức hơn nữa.
Cô liền nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-duoi-khoi-nha-co-ga-cho-ty-phu/chuong-984-tan-vien-phuong-dung-la-du-doc.html.]
“Mẹ, chuyện đã .
Cùng lắm để con nói với bác Mễ đừng đề bạt Tần Văn Bân.
Còn con với Hai sẽ để ý tới văn phòng luật của Tần Văn Liên, để họ cả đời kh ngóc đầu lên được.”
Tần Viễn Phương thở dài, lắc đầu:
“Kh cần.
Mẹ hận là hận con, chuyện đời trước đừng kéo sang đời sau.
Chỉ là mẹ th Tần Văn Bân với Tần Văn Liên cũng chẳng loại tốt đẹp gì.
Các con kh được lén giúp họ.”
Hai em đều đồng ý.
Tần Viễn Phương mới dần bình tĩnh lại.
Nhưng suốt bữa cơm, bà kh nói một câu với Tạ Hoài An.
Ông gắp đồ ăn cho bà, bà liền gạt sang một bên.
Tạ Niệm Vi thì im lặng.
Tuần trước khi nhà họ Tần đến, cô kh ở nhà, nên chẳng biết chuyện gì.
Hôm nay nghe cả nhà cãi nhau, cô nghe hồi lâu mới hiểu được chút ít.
Càng nghe, cô càng vui
thì ra nhà họ Tạ cũng nghèo, cũng chuyện xấu hổ.
Ăn xong, Tạ Niệm Vi kéo Hà Nghi lên lầu.
“Lúc nãy dì với bố cãi nhau, rốt cuộc là chuyện gì?”
Hà Nghi kh giấu, chuyện này trong nhà Tạ từ lâu chẳng còn là bí mật.
Dù bà chủ kh cho bàn tán, nhưng giúp việc vẫn âm thầm kể cho nhau nghe.
“Chuyện là tuần trước, hôm đó cô cửa hàng từ sớm.
Khoảng tám giờ, trai của phu nhân dẫn hai con trai và năm cháu tới.
trai phu nhân làm trong chính phủ, nghe nói chức cũng kh nhỏ.
Ông ta gặp rắc rối, đến nhờ phu nhân giúp.
Phu nhân với cãi nhau một trận lớn.”
“ còn nghe được m câu, còn th cả nhà quỳ xuống xin phu nhân giúp, mà phu nhân kh đồng ý.”
Hà Nghi cảm th Tần Viễn Phương đúng là cứng, lạnh, nhưng kh dám nói thẳng, sợ Tạ Niệm Vi buột miệng nói lại với phu nhân.
Tạ Niệm Vi hứng thú:
“Cô nói rõ hơn .”
Hà Nghi kể hết từ đầu đến cuối.
Tạ Niệm Vi nghe xong, đưa cho cô một bao lì xì.
Hà Nghi vui mừng nhận rời .
Tạ Niệm Vi tự lẩm bẩm:
“Kh ra đ
Tần Viễn Phương đúng là đủ độc.
th ruột vào tù mà vẫn đứng .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.