Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Ép Ly Hôn, Tôi Nhặt Được Con Tổng Tài

Chương 235: Tờ hóa đơn

Chương trước Chương sau

Nói xong ta lập tức quay lưng về phía chiếc xe của . L chiếc áo sơ mi bị bẩn mang lại cho cô. Trên tay còn cầm theo một chiếc chăn len mỏng nhẹ.

Lúc ta quay trở lại thì Văn Hủy cũng đã mở cửa bước ra khỏi xe .

Văn Hủy đưa tay ra đón l chiếc túi đựng áo sơ mi từ tay ta. Thịnh Vạn Trình lại tiếp tục đưa luôn chiếc chăn mỏng cho cô: "Cô choàng cái này lên . Trời bắt đầu trở gió lạnh lắm đ."

Văn Hủy đã theo làm việc dưới trướng của Lục Lâm An nhiều năm nay. Cũng được tiếp xúc cọ xát và gặp gỡ với đủ mọi tầng lớp hạng trong xã hội. Cô nhận ra rằng cái Thịnh Vạn Trình này. Tuy cái miệng lúc nào cũng thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nói những lời bỡn cợt thiếu

đứng đắn. Nhưng cái cách hành xử phong thái của ta lại vô cùng đàng hoàng chững chạc và đúng mực.

Ai mà chẳng biết ngồi trong xe kín gió thì sẽ kh bị lạnh. Nhưng việc một nam một nữ trưởng thành độc thân ngồi chui rúc cùng nhau trong một kh gian chật hẹp kín bưng như vậy. Chắc c sẽ khiến cho cô cảm th vô cùng e ngại và kh được tự nhiên thoải mái. Chính vì sự tinh tế thấu hiểu tâm lý đó. Nên ta đã kh hề lên tiếng đề nghị mời cô vào xe ngồi.

Mà lại chủ động mang cho cô một chiếc chăn ấm để chống lại cái lạnh.

Văn Hủy cũng kh muốn tỏ ra quá mức giữ kẽ khách sáo giả tạo làm gì. Cô hào phóng đưa tay ra nhận l chiếc chăn. Trong lòng đã hoàn toàn trút bỏ mọi sự đề phòng cảnh giác đối với đàn này. Hơn nữa dường như cô cũng kh còn cảm th sợ sệt hay e dè gì khi đối diện với Thịnh Vạn Trình nữa: "Cảm ơn ngài nhiều ạ."

Thịnh Vạn Trình khẽ mỉm cười: "Cô làm ơn đừng mở miệng ra là nói cảm ơn nữa . Tai nghe

nhiều đến mức sắp đóng kén mọc chai lên cả đây này."

Văn Hủy liếc mắt ta một cái. Giọng ệu lại bắt đầu trở nên ấp úng ngập ngừng thiếu tự nhiên: "Chuyện đó... Thịnh tổng à. Trên mặt ngài vẫn còn dính một vệt dầu mỡ đen sì kìa. Ngài lau cho sạch sẽ ạ." Vừa nói cô vừa rút trong túi ra một tờ khăn ướt đưa cho ta.

Thịnh Vạn Trình vươn tay ra nhận l tờ khăn ướt: "Nó nằm ở chỗ nào vậy?"

Văn Hủy l ngón tay chỉ chỉ lên trán của để ra hiệu vị trí.

Thịnh Vạn Trình làm theo chỉ dẫn, đưa tay lên cọ cọ lau lau vào trán : "Ở chỗ này à?"

Văn Hủy vội vàng nhắc nhở: "Bên phía ngược lại cơ ạ."

Cô thầm nghĩ trong bụng cái Thịnh Vạn Trình này đúng là ngốc nghếch lẩm cẩm thật đ. Bây giờ hai đang đứng mặt đối mặt nhau. Thì vị trí phương hướng đương nhiên là bị đảo ngược lại hoàn toàn chứ.

Bàn tay của Thịnh Vạn Trình dịch chuyển sang một bên khác: "Chỗ này ?"

Phương hướng thì đã chính xác đ. Nhưng mà vị trí lau thì lại trật lất hoàn toàn.

Văn Hủy đứng ngoài mà cảm th sốt ruột

bồn chồn thay cho ta: "Ngài dịch sang bên

trái một chút nữa ... Nhích xuống dưới một tí nữa..."

Thịnh Vạn Trình bu một tiếng thở dài thườn thượt tỏ vẻ bất lực. ta trực tiếp nhét luôn tờ

khăn ướt vào tay cô: "Hay là cô giúp lau luôn cho nh ."

Văn Hủy vội vàng l ện thoại di động ra: "Để bật camera trước của ện thoại lên cho ngài soi gương cho rõ nhé. sẽ cầm ện thoại soi cho ngài lau."

Đôi vai của Thịnh Vạn Trình khẽ chùng xuống. ta nở một nụ cười đầy ẩn ý: " thế Văn đặc trợ. Một tràng những từ 'cảm ơn' ngọt ngào mà cô vừa tuôn ra lúc nãy. Hóa ra cũng chỉ là

những lời sáo rỗng cửa miệng đầu môi chót lưỡi cho lệ thôi ."

Văn Hủy bị câu nói này làm cho nghẹn họng kh biết đáp trả thế nào cho .

Thịnh Vạn Trình lại một lần nữa chìa tờ khăn ướt về phía cô.

Lần này thì cô đành ngoan ngoãn đưa tay ra nhận l. Thịnh Vạn Trình tự cầm ện thoại bật đèn pin lên rọi sáng vào khuôn mặt . Văn Hủy cầm tờ khăn ướt. Rón rén cẩn

thận nhẹ nhàng chấm chấm lau lau vết bẩn cứng đầu trên trán ta.

Khoảng cách chênh lệch chiều cao giữa hai quả thực quá lớn. Cho dù Văn Hủy đang trên một đôi giày cao gót chót vót chăng nữa.

Thì cô vẫn ngửa cổ ngước mắt lên mỏi nhừ mới thể rõ được khuôn mặt ển trai góc cạnh nam tính của ta.

Vết dầu mỡ bám dính dai và khó làm sạch. Văn Hủy lại sợ chà xát mạnh tay quá sẽ làm trầy xước làn da của Thịnh Vạn Trình. Nên đành

kiên nhẫn dùng lực nhẹ nhàng nhất thể để lau lau lại nhiều lần. Một lúc sau. Cánh tay đang giơ cao của cô đã bắt đầu truyền đến cảm giác mỏi nhừ tê dại.

Ngay lúc cô vừa mới bu thõng tay xuống định xoay khớp cổ tay để giãn gân cốt một chút. Thịnh

Vạn Trình bỗng dưng chủ động khụy gối cúi

thấp xuống một khoảng khá nhiều. ta nháy mắt tinh nghịch trêu chọc cô: " thế? Mỏi

tay à?"

Văn Hủy nở một nụ cười ái ngại bối rối: "Dạ sắp sạch ạ."

Thịnh Vạn Trình lát nữa còn dự tiệc tiếp khách làm ăn quan trọng. Nên bắt buộc làm sạch hoàn toàn mọi vết bẩn trên mặt thì mới thể giữ vững được hình tượng phong độ của .

Việc Thịnh Vạn Trình chủ động hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống để phối hợp với chiều cao của cô.

Đã giúp cho c việc của cô trở nên dễ dàng và bớt khó nhọc hơn nhiều. Nhưng khoảng cách

giữa hai lúc này lại bị thu hẹp lại đến mức quá gần gũi thân mật. Cô thậm chí thể cảm nhận rõ ràng được từng luồng hơi thở ấm nóng của đàn đang phả trực tiếp vào mặt . Điều này khiến cho hai gò má của cô bỗng chốc nóng bừng ửng đỏ lên vì ngượng ngùng xấu hổ.

Cô thầm cảm thán trong lòng: Đúng là một tuyệt sắc giai nhân nhan sắc đỉnh cao mà. Cái nhan sắc cực phẩm của đàn này... Chỉ cần đứng ngắm từ xa thôi cũng đã đủ để khiến cho

ta cảm th say đắm mê mẩn đến mức quên ăn quên ngủ ...

Cô vội vàng xốc lại tinh thần, cố gắng xua đuổi những suy nghĩ vẩn vơ ên rồ ra khỏi đầu. Dồn sức chà mạnh lên vết bẩn thêm một lần nữa: "Dạ xong ạ."

Thịnh Vạn Trình đứng thẳng dậy khôi phục lại vóc dáng cao lớn uy nghi: "Cảm ơn cô nhiều nhé."

Những lúc Thịnh Vạn Trình giữ im lặng kh lên tiếng trêu ghẹo nói đùa. Kh gian xung

qu hai bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh

mịch vắng lặng đến mức đáng sợ. Văn Hủy vốn

kh khéo léo trong việc giao tiếp nên cũng chẳng biết bắt chuyện khơi mào

chủ đề gì với ta.

Thịnh Vạn Trình vỗ vỗ nhẹ lên nắp capo của chiếc xe ô tô đỗ phía sau lưng: "Chiếc xe này chạy cũng khá bốc và êm ái đ chứ. Chồng cô mua tặng cho cô à?"

Văn Hủy thành thật trả lời: "Chiếc xe này là quà cưới do Lục tổng tặng cho lúc kết hôn đ

ạ."

Thịnh Vạn Trình thoáng lộ vẻ ngạc nhiên sửng sốt: "Sếp của cô ra tay hào phóng chịu chi gớm nhỉ."

Văn Hủy gật gật đầu xác nhận: "Lục tổng đối xử với quả thực là..." Nói đến đây cô bỗng giật sực nhớ ra một ều vô cùng quan trọng. Bản thân tuyệt đối kh được phép lơ là mất cảnh giác phòng bị trước mặt Thịnh Vạn Trình. ta chính là trai ruột của vị hôn thê tương lai của sếp đ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-ep-ly-hon-toi-nhat-duoc-con-tong-tai/chuong-235-to-hoa-don.html.]

Cô vội vàng lên tiếng th minh giải thích rối rít: "Giữa và Lục tổng là một mối quan hệ c việc vô cùng trong sáng minh bạch và hoàn toàn trong sạch. Ngài từng tuyên bố trước mặt mọi rằng ngài l tư cách là đại diện bên phía nhà gái để trao tặng chiếc xe này làm của hồi môn cho ! con gái duy nhất trên cõi đời này mà Lục tổng thực sự yêu thương say đắm. Chỉ một ... Thịnh tiểu thư mà thôi."

Thịnh Vạn Trình bật cười thành tiếng sảng khoái: "Cô đang suy diễn liên tưởng đến cái vấn đề gì

vậy. Đâu cần phản ứng một cách nhạy cảm và thái quá đến mức như thế chứ. Cái tên Lục Lâm An đó vốn dĩ là một kẻ khô khan vô vị chẳng hiểu biết chút phong tình lãng mạn nào cả. Còn cô thì lại là một quá mức... nghiêm túc cứng nhắc và nguyên tắc đến mức nhàm chán.

Hai bọn cô căn bản là của hai thế giới hoàn toàn khác biệt, kh cùng chung một nhịp sóng."

Văn Hủy lập tức xốc lại tinh thần nâng cao cảnh giác cao độ. Cô chợt nhận ra rằng dường như bất

cứ câu nói nào được thốt ra từ miệng Thịnh Vạn Trình. Cũng đều ẩn chứa những cái bẫy giăng sẵn vô cùng tinh vi và thâm hiểm.

Cũng may là nhân viên cứu hộ của trung tâm 4S cuối cùng cũng đã mặt tại hiện trường. Sau khi tiến hành kiểm tra sơ bộ tình trạng của chiếc xe.

Họ th báo rằng bắt buộc cẩu xe đưa về gara để tiến hành kiểm tra sửa chữa chuyên sâu.

Văn Hủy đưa mắt đồng hồ đeo tay. Tính từ lúc bắt đầu cho đến giờ. Sự cố hỏng xe của cô đã làm lỡ dở mất của Thịnh Vạn Trình hơn hai mươi

phút đồng hồ quý báu. Cô cảm th vô cùng áy náy và khó xử: "Thực sự vô cùng xin lỗi Thịnh tổng. Đã làm lỡ dở mất bao nhiêu thời gian quý báu của ngài. Ngài việc bận thì mau chóng giải quyết ạ. Hôm nào đó sẽ mang chiếc áo sơ mi này giặt giũ sạch sẽ tinh tươm gửi trả lại cho ngài sau nhé."

Thịnh Vạn Trình: "Kh đâu, cũng kh vội lắm. Hay là để lái xe đưa cô về nhà trước nhé."

Văn Hủy vội vàng từ chối ý tốt của ta: "Dạ thôi kh cần phiền phức thế đâu ạ. Ngài còn bận rộn bao nhiêu là việc quan trọng, ngài mau ạ."

Khóe môi Thịnh Vạn Trình cong lên một nụ cười

mỉm đầy ẩn ý: "Cô nghĩ xem với cái giờ này thì còn kịp chạy đến ểm hẹn nữa kh? Đằng

nào thì cũng đã muộn giờ . muộn thêm một

chút xíu nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng hòa bình thế giới đâu."

Sự nhiệt tình thái quá của ta lại càng làm cho cảm giác áy náy tự trách trong lòng Văn Hủy dâng lên cao ngất ngưởng. Thế nhưng cô lại hoàn toàn bế tắc kh biết làm cách nào để đền bù lại những tổn thất thời gian cho ta. Những cách thức đền bù cảm ơn nghèo nàn rẻ tiền của một làm c ăn lương như cô. Chắc c là những kẻ sinh ra ngậm thìa vàng từ trong trứng nước như Thịnh Vạn Trình sẽ chẳng bao giờ thèm để mắt đoái hoài tới.

"Thực sự xin lỗi ngài... Bây giờ theo bọn họ về trung tâm để hoàn tất các thủ tục gi tờ giao nhận xe. Nên kh dám phiền hà mất thời gian của ngài thêm nữa đâu ạ."

Thịnh Vạn Trình: "Vậy cũng được. Thế thì trước đây." Vừa mới xoay quay lưng định bước . ta lại đột ngột ngoái đầu lại. Hơi cúi đầu sáp lại gần sát cô, hạ giọng thì thầm: "Cô làm ơn đừng mở miệng ra là cứ xưng hô 'ngài' này 'ngài' nọ với nữa được kh. nghe mà cảm th mệt mỏi phát ớn lên được . Cô là

nhân viên thân cận cấp dưới của Lục Lâm An. Thì tính ra chúng ta cũng được coi là cùng một nhà cả . Sau này dịp tình cờ gặp gỡ . Cô cứ thoải mái tự nhiên như bình thường là được, đừng tỏ ra giữ kẽ khách sáo câu nệ hình thức làm gì."

Nói xong ta dứt khoát quay lưng sải bước dài tiến về phía xe của . Vừa vừa giơ cao chiếc ện thoại di động lên lắc lắc vẫy vẫy ra hiệu: "Chiếc áo sơ mi đó thì kh cần gấp gáp trả vội đâu. Nhưng mà cô tuyệt đối kh

được phép quên việc gửi trả nó lại cho đ nhé."

Văn Hủy đưa mắt đứng lặng theo bóng dáng lịch lãm phong trần tiêu sái của ta khuất dần. Lặng lẽ trút ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân.

Lúc Văn Hủy giải quyết xong xuôi mọi thủ tục và bắt taxi về đến nhà. Thì đồng hồ đã ểm qua tám giờ tối. Cô vừa mới tra chìa khóa mở tung cánh cửa phòng. Đã th chồng Thời Viễn đang nằm dài ườn thườn thượt trên ghế sô pha

mải mê bấm ện thoại lướt mạng. Nghe th tiếng động cửa mở biết vợ đã về. ta lập tức quẳng vội chiếc ện thoại sang một bên. Đứng phắt dậy hồ hởi chạy ra đón cửa: "Vợ yêu của về đ à. phần cơm phần c để sẵn trong bếp cho em đ. Để hâm nóng lại cho em ăn nhé. Em rửa tay rửa mặt cho mát mẻ đã."

Ngày hôm nay Văn Hủy quả thực đã bị c việc và những sự cố bất ngờ hành hạ vắt kiệt đến mức sức cùng lực kiệt. Lúc này cô đang uể oải tháo

đôi giày cao gót ra với bộ dạng rã rời thiếu sức sống. Chỉ dùng giọng mũi ậm ừ "ừm" một tiếng nhạt nhẽo để đáp lại lời chồng.

Thời Viễn th cái bộ dạng mệt mỏi rã rời rã cánh của vợ. Lại lật đật quay ngược trở lại, ân cần cúi xuống l đôi dép trong nhà mang vào tận chân cho cô. Giọng nói trở nên vô cùng dịu dàng xót xa: " thế vợ yêu của . Hôm nay em làm mệt lắm à?"

Văn Hủy c.ắ.n nhẹ vào môi dưới, khẽ gật đầu thừa nhận: "Quả thực là mệt mỏi ạ."

Thời Viễn: "Mệt quá thì chúng ta nghỉ việc kh làm nữa. Để chồng làm kiếm tiền nuôi em."

Văn Hủy khẽ mỉm cười chua chát: "Em cũng muốn thế lắm chứ. Nhưng mà kế hoạch mua nhà sinh con của chúng ta vẫn còn đang dang dở kìa. Sau này còn gánh vác trách nhiệm phụng dưỡng chăm lo cho bố mẹ hai bên nội ngoại. còn cả bà nội của và bà ngoại của em nữa.

Họ đều đã đến cái tuổi xế chiều già yếu cần chăm sóc . Em làm gì đủ can đảm bản lĩnh mà dám nộp đơn xin nghỉ việc cơ chứ."

Thời Viễn nắm l tay cô dắt đến ngồi xuống chiếc ghế sô pha êm ái. Bản thân thì vòng ra phía sau lưng cô. Đôi bàn tay rắn chắc bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp nắn bóp bờ vai căng cứng mỏi nhừ của vợ: " xin lỗi vợ yêu nhé. Đều là do bất tài vô dụng kém cỏi. Nhưng xin l d dự ra thề với em. Chỉ cần em ráng chịu đựng chờ đợi thêm một khoảng thời gian ngắn nữa thôi. sắp được cân nhắc cất nhắc lên chức Trưởng phòng . Đợi đến lúc được thăng chức và c việc thu nhập vào quỹ đạo

ổn định vững chắc. tuyệt đối sẽ kh bao giờ để em làm chịu đựng vất vả cực nhọc như thế này nữa đâu!"

Trong lòng Văn Hủy bỗng chốc dâng lên một luồng cảm giác ấm áp ngọt ngào khó tả: "Vâng, vậy thì em sẽ kiên nhẫn chờ đợi đến ngày đó nhé!"

Thời Viễn vừa tiếp tục massage xoa bóp vai cho vợ. Vừa giả vờ dùng giọng ệu nũng nịu hờn dỗi trách móc: "Vợ ơi là vợ. cái bộ dạng tiều tụy mệt mỏi rã rời của em dạo gần đây.

thực sự cảm th đau lòng xót xa lắm đ em biết kh. Dạo này c việc ở c ty em bận rộn nhiều việc lắm hay vậy. Em chẳng còn dành ra được chút thời gian rảnh rỗi nào để ở bên cạnh bầu bạn với nữa ."

Văn Hủy ngả đầu tựa hẳn ra phía sau lưng ghế sô

pha. Nhắm nghiền đôi mắt lại để tận hưởng cảm

giác thư giãn thoải mái: " cũng biết tính chất c việc của em mà. Sếp của em vừa mới

đón con gái đầu lòng chào đời. Nên dạo gần đây ngài hiếm khi xuất hiện ở c ty. Bây giờ

em cứ chạy đôn chạy đáo ngược xuôi như con thoi giữa văn phòng c ty và nhà riêng của ngài để báo cáo xin chỉ thị c việc. Hôm nay đang được nửa đường thì xui xẻo làm xe ô tô lại dở chứng c.h.ế.t máy hỏng hóc..." Kể đến đoạn này cô bỗng giật nhớ ra một chuyện, vội vàng bật dậy ngồi thẳng lưng lên: "À đúng . Lần trước l xe ô tô c tác ngoại tỉnh. Rốt cuộc là đã đổ vào bình xăng cái loại xăng kém chất lượng gì vậy. Trong xăng

bị pha lẫn tạp chất hay bị pha nước vào kh?"

Thời Viễn sửng sốt ngạc nhiên hỏi lại: "Pha nước á? Làm chuyện hoang đường thế được chứ? Thì cứ tiện đường gặp cái cây xăng nào ven đường thì ghé vào đổ thôi mà."

Văn Hủy: " tạt vào đổ ở cái cây xăng tư nhân lậu nào thế. Cái tờ hóa đơn th toán tiền xăng vẫn còn giữ đó chứ. Mau đưa cho em xem thử nào. Cẩn thận kẻo lại vớ m cái cây xăng tư nhân làm ăn chộp giật. Xăng ở những

chỗ đó bán tuy giá cả rẻ hơn đôi chút. Nhưng chất lượng thì lại vô cùng tồi tệ rởm rít, dễ làm hỏng hóc động cơ xe."

Thời Viễn: "Chắc là kh đến mức tồi tệ lừa đảo như thế đâu nhỉ. Hóa đơn th toán á... Chắc là vứt sọt rác từ lâu ... Lúc đó đổ xong cũng chẳng thèm để ý giữ lại làm gì."

Văn Hủy bu một tiếng thở dài thườn thượt não nề. Lại uể oải ngửa cổ ngả đầu tựa lưng vào thành ghế sô pha: "Phen này thì đúng là xui xẻo đen đủi tận mạng . Tình trạng hỏng hóc do đổ

nhầm xăng rởm thế này chưa chắc phía bảo hiểm ta đã chịu chi trả bồi thường cho đâu."

Thời Viễn cuống quýt lên tiếng xin lỗi tự trách bản thân: "Ây da. Tất cả mọi chuyện đều là lỗi tại . Do bất cẩn quá. Lần sau nhất định sẽ ghi nhớ chú ý cẩn thận hơn."

Văn Hủy đưa tay lên bóp bóp nắn nắn bàn tay của chồng để an ủi: "Em đâu ý định trách mắng đổ lỗi gì cho đâu. Chỉ là em cảm th hôm nay ra đường đúng là bước nhầm chân, đen đủi đủ đường thôi." Nói xong cô hơi ngửa

đầu lên thẳng vào mắt Thời Viễn: "Chồng ơi. Em đói cồn cào cả ruột gan lên này."

Thời Viễn cúi đầu xuống thơm nhẹ một cái lên trán vợ đầy âu yếm: "Em cứ ngồi yên đ nghỉ ngơi nhé. chạy ngay vào bếp hâm nóng lại đồ ăn cho em ngay đây."

Thời Viễn tất tả chạy vội vào trong gian bếp. Bắt đầu hì hục hâm nóng lại toàn bộ mâm cơm c dọn ra bàn ăn tươm tất. Nhưng lúc chạy ra ngoài phòng khách gọi vợ thì lại chẳng th tăm hơi bóng dáng Văn Hủy đâu cả. Chỉ nghe th

tiếng nước xả rào rào phát ra từ phía trong phòng tắm. ta rảo bước tới gần cửa phòng tắm.

Thì th Văn Hủy đang lom khom hì hục cặm cụi vò giặt một đống quần áo gì đó ở trong chậu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...