Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Ép Rời Khỏi Nhà, Tôi Kết Hôn Với Lục Thiếu Cuồng Sủng Vợ

Chương 396

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cố Như Ý trong lòng sốt ruột, giống như nô bộc bò về phía Trần Vân Mặc, ôm lấy cổ gã nép trong lòng gã, đáng thương làm nũng bán thảm.

" Vân Mặc... Em chỉ thôi, nếu cũng bỏ mặc em, em chỉ con đường c.h.ế.t... Em từ nhỏ trẻ mồ côi, vứt bỏ lớn lên ở cô nhi viện, đến Cố gia cũng chỉ coi như kẻ c.h.ế.t cho Cố Khuynh Thành, vất vả lắm mới gặp , đời chỉ đối xử với em... Vân Mặc..."

Cố Như Ý gắt gao dựa n.g.ự.c gã, cho dù điện thoại bật loa ngoài, sự làm nũng điệu bộ cũng hai ở đầu dây bên thấy.

Sắc mặt Cố Khuynh Thành khó thể hình dung, thật sự còn buồn nôn hơn cả vô tình nuốt ruồi nhặng.

Cô thật sự khâm phục Cố Như Ý.

Vì dỗ dành đàn ông, lợi dụng đàn ông, chút tôn nghiêm và giới hạn nào.

bản lĩnh , nếu dùng chính đạo, còn sợ làm gì thành công?

Lục Quân Nghiêu cũng thấy những lời .

Đổi , lập tức tát cho một cái, cút bao xa thì cút.

Trần Vân Mặc .

Trần Vân Mặc cố tình thích cảm giác phụ nữ sùng bái, ỷ .

Bởi vì bất luận danh nghĩa cha , trong mắt Lục gia, gã đều Lưu A Đẩu làm nên trò trống gì, vẫn luôn coi thường.

Đặc biệt thời gian , gã quá nhiều chèn ép, quở trách, hạ thấp thậm chí c.h.ử.i mắng, nhân sinh thể chạm đến thời khắc tăm tối nhất.

Bây giờ cuối cùng cũng một coi gã chỗ dựa, coi gã đấng cứu thế duy nhất, gã cho dù nên như , thể nhẫn tâm từ chối.

Cho nên, khi trải qua một phen đấu tranh tư tưởng, gã vẫn thần phục ôn nhu hương mắt.

" nhỏ... Như Ý quả thực , nhận quả báo , thể tha chỗ nào thì tha chỗ đó ?"

"Hết cứu ..." Cố Khuynh Thành thấy lời , tức đến bật , cũng lười tiếp, lắc đầu dựa giường.

Lục Quân Nghiêu cũng đứa cháu ngoại chọc tức đến mức nhắm chặt mắt, c.ắ.n răng, hít sâu.

"Vân Mặc, Cố Như Ý đang lợi dụng , ? Tôn gia và Cố gia đều cần cô nữa, cô cùng đường mạt lộ chỉ thể bám lấy , khác tránh còn kịp, còn đ.â.m đầu rước lấy rắc rối?"

Lục Quân Nghiêu cảm thấy Trần gia sinh một tên ngu xuẩn như , nắp quan tài tổ tông sắp đè nổi nữa !

Trần Vân Mặc thuyết phục, hỏi ngược : "Nếu đều cùng đường mạt lộ , tại còn ép cô ? Chẳng lẽ nhất định ép c.h.ế.t cô , mới cam tâm tình nguyện ? Cô bây giờ còn đang mang thai, bất kể thế nào, đứa bé vô tội, cô nếu xảy chuyện, một thi hai mạng, cũng nhẫn tâm ?"

" nhỏ, còn danh y, cứu t.ử phù thương trách nhiệm , bây giờ đang làm chuyện hại mạng , còn lương tâm ? Còn Khuynh Thành, cháu chịu khổ , chịu tội , Như Ý cũng trả giá , những ân oán còn thể bình tĩnh ?"

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/bi-ep-roi-khoi-nha-toi-ket-hon-voi-luc-thieu-cuong-sung-vo/chuong-396.html.]

Cố Khuynh Thành nổi nữa, đưa tay kéo cánh tay chồng, "Cúp máy , cứ nhất định tìm đường c.h.ế.t, cản , tôn trọng phận ."

Buông bỏ tình tiết thích giúp đỡ khác, tôn trọng phận khác.

Lục Quân Nghiêu đương nhiên hiểu đạo lý , lập tức cũng thất vọng, chỉ khi cúp điện thoại trịnh trọng nhắc nhở: "Cố Như Ý coi như s.ú.n.g mà xài, cam tâm tình nguyện lợi dụng, nếu xảy chuyện gì, đừng đến cầu xin , càng đừng đến Lục gia bán thảm."

cho rõ ràng, tránh đến lúc đó liên lụy đến hai ông bà cụ trong nhà.

Trần Vân Mặc : "Như Ý chỉ cầu xin cháu cho cô một chỗ dừng chân, cô lợi dụng cháu cái gì cả. Yêu một hồi, cô còn vì cháu mà sảy mất một đứa con, cháu quá tuyệt tình."

Lục Quân Nghiêu tức đến bật , "Ừ, Trần thiếu gia cuối cùng cũng trưởng thành , gánh vác , ngược cũng một chuyện ."

Trần Vân Mặc lời sỉ nhục đến đỏ bừng mặt, phản bác, Lục Quân Nghiêu cúp máy .

Cố Như Ý ở trong lòng gã, rõ mồn một cuộc đối thoại hai bên.

đàn ông buông điện thoại xuống, cô tâm mãn ý túc mỉm , ở trong lòng gã quỳ gối dậy, chủ động hôn gã.

" Vân Mặc, em yêu ... Em vẫn luôn yêu , em ở bên Tôn Thượng Tiêu, chỉ giận dỗi với ... Vân Mặc, em ... đối xử với em như , em lấy gì báo đáp..." Cô vô cùng chủ động, nhiệt tình mà dịu dàng.

đàn ông nào đối mặt với việc phụ nữ ôm ấp yêu thương như , còn thể giữ vững định lực trong lòng mà loạn.

Gã chần chừ một lát, một nữa Cố Như Ý công hãm...

Lục Quân Nghiêu khi kết thúc cuộc gọi, lạnh mặt mở đoạn ghi âm cuộc gọi , gửi nguyên xi cho Lục Thừa Lâm.

Thời gian quá muộn, bên hồi âm.

sáng sớm hôm , Lục Quân Nghiêu còn tỉnh, điện thoại liền reo vang.

Sợ đ.á.n.h thức giai nhân trong ngực, phản ứng cực nhanh cầm điện thoại lên bấm tắt tiếng, mở mắt màn hình.

Lục Thừa Lâm.

đầu Khuynh Thành một cái, thấy cô tỉnh, bèn rón rén rời giường khỏi phòng ngủ, đến ban công phòng khách mới bắt máy.

"Quân Nghiêu, chị mới xong đoạn ghi âm em gửi, Vân Mặc tối qua về, chị gọi điện thoại cho nó nó vẫn luôn , em bây giờ làm ?" Lục Thừa Lâm bây giờ gấp , đến cầu cứu em trai.

Lục Quân Nghiêu mặt cảm xúc, " làm cả, một lòng c.h.ế.t, thần tiên cũng kéo ."

" , Quân Nghiêu... Cố Như Ý cái tai họa đó, sẽ liên lụy đến Vân Mặc mất!"

" cũng hết cách, sớm bảo các đưa nước ngoài, các chịu, bây giờ đến hỏi ích gì." Lục Quân Nghiêu tâm phiền ý loạn, cộng thêm ngủ ngon giấc, chuyện giọng điệu cũng xông lên, " đang bận, cúp đây."

Dứt lời, cũng đợi bên phản hồi, liền cúp điện thoại.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...