Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Cô Vợ

Chương 100: Anh nhìn em kiểu gì thế

Chương trước Chương sau

Tuấn Phong lăn lộn cả đêm tắm biết bao lần nước lạnh cuối cùng mệt mỏi mà ngủ lúc nào kh hay. lâu chưa một giấc ngủ ngon lành, vậy nên đã ngủ sâu tới mức bên cạnh tỉnh dậy lúc nào cũng chẳng hề hay biết.

“Kh hiểu một đặc vụ như thể hoàn thành được nhiệm vụ. Kẻ thù nó khiêng ra bụi chuối vứt cũng chả biết!” Gia Ly chọc ngón tay vào má khúc khích cười.

Đột nhiên ngón tay bị đàn bắt l đưa vào miệng cắn một cái.

“Au!” Gia Ly bị đau kêu lên, mắt rưng rưng ngước .

“Kh giả vờ nữa?” Tuấn Phong lật trấn áp Gia Ly dưới thân, nheo mắt tỏ ra nguy hiểm hỏi: “Em diễn ngày càng đạt, suýt chút nữa đã tin.”

Nói một nụ hôn mang theo biết bao yêu thương và nhung nhớ phủ xuống, đến khi dưới thân gần như sắp cạn kiệt dưỡng khí Tuấn Phong mới thả tự do cho cô.

Gia Ly thở dốc, sửng sốt hỏi: “ biết?”

Ngón tay Tuấn Phong chạm vào gò má cô, trượt xuống cần cổ thon dài tiếp đến dừng trên nụ hoa màu hồng, sau đó cúi ngậm l tất cả vào miệng.

Gia Ly bị tấn c bất ngờ liền oằn chống đỡ, lúc này cô cũng mới ý thức được hiện trạng của bản thân. Gò má bất giác đỏ lên gằn giọng: “Vô sỉ, Tuấn Phong đã làm gì em vậy hả.”

Tiếc là đáp lại Gia Ly chỉ tiếng nhóp nhép đùa nghịch của . Gia Ly bị kích thích cả cơ thể lập tức nóng bừng lên, tiếng rên khe khẽ phát ra, đôi tay bé nhỏ luồn vào mái tóc của đàn bất ngờ túm chặt tóc léo lên.

“Trả lời em trước, tại biết?”

Tuấn Phong bật cười, đáp: “Em quên chuyên ngành chính của là gì à. Ngay khi vào gặp Hải La đã phát hiện ra . Bà sẽ kh xưng hô với như vậy. Một mẹ ruột cho dù vì lý do gì khiến mẹ con chia cách, khi cơ hội nhất định sẽ luôn giữ con cái bên chứ kh giống một chỉ đóng vai mẹ.”

siêu thật đ, sau khi phẫu thuật, lúc tỉnh lại đúng là em đã bị mất trí nhớ tạm thời. Nhưng sau đó em đã nhớ lại tất cả mọi chuyện nên cũng biết được này kh Hải La. Em chỉ thắc mắc, chuyện bà ta kể Hải La là mẹ ruột của em thật kh?”

“Thật, chẳng rõ bà đang thế nào.”

“Em biết được này chính là của bà Yod, chúng ta làm gì bây giờ?” Gia Ly lo lắng hỏi.

Cô kh rõ việc đưa vào hang cọp cùng là một quyết định đúng đắn hay kh.

“Thuận nước đẩy thuyền, cứ diễn thôi.” nói xong liền trượt xuống dưới chôn đầu giữa hai chân của Gia Ly. Đôi tay tựa như một thợ làm bánh chăm chỉ nhào nặn cho thứ bột mịn màng ngày càng thêm săn chắc vểnh cao đầu.

Chiếc lưỡi linh hoạt của Tuấn Phong chẳng khác gì một con cá chạch luồn lách giữa những cánh hoa tham lam hút mật ngọt sau đó lại như bất mãn mà tiến sâu thêm vào nhụy hoa đòi hỏi thêm thật nhiều mật ngọt nữa.

chính là đang thèm khát loại hương vị này, nó chỉ thuộc về riêng cô.

Những âm th ái nh liền vang lên như một bản giao hưởng hòa cùng tiếng chim sâu đang nhảy nhót kiếm mồi ngoài ban c. Gió nhẹ lay tấm rèm dập dềnh đưa tia nắng chiếu vào thân ảnh hai trên chiếc giường màu tím đậm.

Kh biết qua bao lâu, khi tia nắng nhẹ chuyển sang gắt gỏng thì Gia Ly mới tạm được bu tha. Cô lim dim mắt nằm lẩm bẩm oán trách.

Tuấn Phong vừa xuống nhà, bê lên một khay đồ ăn nhẹ.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

“Em ăn chút gì nhé, Hải La vừa ra ngoài .”

cầm cốc sữa ấm đỡ cô ngồi dậy, cái miệng nhỏ của Gia Ly nhấp một ngụm sữa, vệt sữa trắng vẽ ra một đường cong trên môi cô. Tuấn Phong lại th rục rịch trong lòng, đắn đo chưa tới một giây đã cúi đầu ngậm l đôi môi cô xóa dấu vết ám này.

Sau đó Gia Ly lại được bón một ngụm sữa khác, Tuấn Phong lại cúi đầu hôn lên. Một cốc sữa uống mất gần ba mươi phút đồng hồ, đến ngay cả Gia Ly cũng cảm th hoài nghi chính . Cô kh cần khôi phục trí nhớ, nhẽ ra nên quên mới , Tuấn Phong mà cũng những giây phút cố chấp sến súa như thế này?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hai uống sữa xong thì cùng ăn sáng.Thời tiết đã chớm đ nhưng phòng bật ều hoà chẳng cảm th lạnh. đặt khay đồ đã hết veo lên trên mặt bàn bên cạnh giường nói: “ ôm em tắm nhé!”

Cũng chẳng đợi cô trả lời, Tuấn Phong đã ôm ngang cô lên. Gia Ly lúc này mới chút phản ứng kêu lên: “Tắm? Thôi , để em tự xuống .”

đàn kh dừng lại, nh chóng ôm cô vào trong phòng tắm.

Phòng tắm kh lớn nhưng xinh xắn. Đặc biệt là ở sát vách tường một cái bồn tắm mát xa cỡ lớn. Tuấn Phong vừa ôm cô vừa xả nước vào trong bồn tắm. Sau đó mới thả xuống, bật chế độ tạo sóng mát xa.

“Em tự tắm được kh, hay là tắm cho em?”

Gia Ly đang đắm trong dòng nước ấm áp nghe hỏi như thế mới giật ngẩng đầu lên, vào gương mặt kh đứng đắn của thì hơi giật lập tức tỉnh táo lại. Hai gò má xinh đẹp của cô liền đỏ ửng lên giống như vừa uống rượu, hai tay ôm n.g.ự.c rối rít lắc đầu: “Em, em tự tắm.”

Tuấn phong khẽ cười, cũng kh ép cô mà xoay ra ngoài.

Thời gian chậm rãi trôi .

“Ly! Em tắm xong chưa? vào nhé!”

Chẳng nhận được tín hiệu đáp lời.

Tuấn Phong cảm th gì đó kh đúng, vội vàng mở cửa ra. Mắt mở lớn kh dám tin, Gia Ly ngủ mất . Cô đang nhắm hai mắt lại dựa đầu vào thành bồn tắm an yên biết m.

với l cái khăn choàng lớn, cúi vớt ai kia bế ra ngoài. Trong vô thức Gia Ly vòng tay ôm l cổ đàn áp mắt vào n.g.ự.c rì rầm nói gì đó sau lại yên tĩnh. Lúc này sắc mặt của Tuấn Phong cực kì khó coi. cố nén lại ngọn lửa dục vọng ném cô lên trên giường.

Hành động thô lỗ của đã thành c gọi tỉnh Gia Ly, cô mở to đôi mắt mờ mịt hỏi: “Phong, bị làm vậy?”

Tuấn Phong u ám cô, trong đôi mắt của đang hiện lên dụ.c vọng vô cùng nóng bỏng. Gia Ly hỏi xong cũng mới nhận ra được gì đó kh thích hợp, mặt cô lập tức đỏ bừng như gấc chín, loáng một cái liền tung chăn lên trốn vào, miệng kh ngừng nói: “Phong, sáng nay đã làm quá nhiều , làm tiếp em sẽ nằm liệt luôn trên giường mất.”

“Chúng ta cần giữ sức khỏe để đoàn kết chống địch.”

“Em vẫn còn là bệnh nhân tâm lý kh ổn định đ!”

Tuấn Phong phớt lờ câu nói của cô, chậm rãi quỳ gối xuống mép giường chống tay áp sát cái đống chăn gồ lên, xấu xa nói: “Chúng ta chính là đang nghỉ ngơi dưỡng sức, chỉ muốn ôm em một chút thôi.”

“Vậy để em mặc đồ vào đã.” Gia Ly từ trong chăn nói vọng ra.

“Kh cần, cũng kh mặc.” Tuấn Phong thản nhiên nói đùa.

Gia Ly ngây ngốc kéo chăn xuống để lộ đôi mắt tò mò ra, ngay lập tức đàn đã đè lên.

“A! , đang làm gì vậy?” Gia Ly hoảng hốt cố gắng chui vào sâu trong chăn, nhưng đường lui đã bị chặn mất, môi cũng bị môi xâm chiếm, cứ thế bị lôi kéo ngủ nướng một mạch đến tận tối.

Hải La ra ngoài cũng chưa về. Khi Gia Ly tỉnh lại đã th Tuấn Phong ngồi dựa vào thành giường cầm ện thoại n tin.

“Tỉnh ?”

“Ừ.” Cô vòng tay ôm l eo , cái đầu gối lên bụng khẽ cựa. Hành động vô thức lại khiến hai mắt Tuấn Phong tối . giơ tay vuốt ve mái tóc của cô nâng chiếc cằm thon gọn lên.

Gia Ly vào đôi mắt sói đói của thì chợt run sợ lại muốn trốn vào trong chăn, lắp bắp nói: “, em kiểu gì thế?”

“Hải La giả mất tích , bên phía Hoàng Minh đang biến, chúng ta trở về thành phố T ngay bây giờ.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...