Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 111:
Gia Ly quay lại búng tay lên trán Vân, mắng yêu: “ Con nhóc này, đương nhiên là chưa biết, cấm em nói, mà biết chị sẽ bị giám sát nhất cử nhất động đ.”
“Ồ, vâng!”
“Ê, nhưng mà khoan đã.” Vân hoảng hốt kéo tay Gia Ly ngăn kh cho cô lên xe: “Chị ở lại, để em xử lý cô ta.”
“Nói em ngốc cấm sai mà, chị ở nhà em lừa được cô ta vào rọ?”
“Vâng.” Vân nhăn mặt, chút run rẩy: “Thế thì, để em gọi thêm , chị giấu Phong chuyện em bé, nhưng kh thể giấu chuyện này, em nói với đã.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Vân kiên quyết gọi cho Tuấn Phong, chưa đầy năm phút đã mang thêm hai nữa mặt. Chiếc xe bảy chỗ chuyển bánh lái về phía ngoại thành.
***
Bề ngoài ngôi nhà thì vẻ tồi tàn nhưng nội thất bên trong phong cách.
“ đâu?” Diễm Liên cùng vệ sĩ của vừa vào đã hỏi.
Vân đứng lên từ bộ bàn ghế gỗ kê giữa phòng khách căn nhà cấp bốn, cô ta và gã đàn theo mỉm cười nói: “Tiền thưởng của đâu?”
Diễm Liên mở túi xách cầm tay, đưa cho Vân một tấm thẻ: “Mật khẩu là 4 số đầu.”
Vân nhận l vui vẻ đáp: “Cảm ơn bà chủ nhé, số tiền này đủ mua trà sữa liên hoan vụ này .”
“Cô ta , nóng lòng muốn xem gương mặt kia giờ đã bị đánh ra cái dạng gì .”
“Một bà chủ mới nổi như cô sẽ kh thể đoán được đâu.”
Diễm Liên nhận ra sự trào phúng trong ngữ ệu của Vân liền cảnh giác nheo mắt : “ đã giữ đúng lời hứa, tiền trao , cô mau đưa ra.”
“Tất nhiên!” Vân bật cười thích thú, đang ở trong kia. Cô ta hất cằm về gian phòng bên cạnh. “Cô tự !”
Vệ sĩ cùng Diễm Liên lập tức cảnh giác, ta bước lên đứng c trước mặt Diễm Liên khinh thường Vân. Nhưng trước khi hai này kịp nói thêm câu gì khác thì Vân đã nói tiếp: “Bà chủ à, bà tự tính xem nên xử lý hai đó như thế nào thì tínhnhé!”
“Hai ? Ai nữa?” Diễm Liên ngơ ngác hỏi.
“Sam còn đôi cặp, mời vợ thì cũng rước thêm chồng cho phù hợp chứ!” Vân vỗ n.g.ự.c cười ra vẻ sáng suốt.
Diễm Liên giật , một dự cảm cực xấu cứ thế dâng lên trong lòng cô ả, lấp đầy lý trí, cô ta vội hét lên: “Trời đất, cô biết Tuấn Phong là ai kh? Cô dám mang ta đến đây? Đi mau…”
Vân cô ta luống cuống muốn bỏ chạy như thể đang một tên ngốc.
"Đi đâu mà vội, tán gẫu chút nào!" Giọng nói mềm mại từ trong phòng đó vọng ra. Gia Ly cùng Tuấn Phong chậm rãi bước ra ngoài: “ gọi cô là Diễm Liên, cô chủ nhà Yod, hay Minh Châu?”
Diễm Liên phớt lờ Gia Ly, treo lên nụ cười gượng gạo chào đàn bên cạnh Gia Ly: “Phong tổng, chúng ta hiện tại là đối tác, Hill hay kể tốt về với .”
“Tay nghề các bác sĩ nước T vẫn luôn đỉnh như vậy, gương mặt đó của cô mà cũng sửa được! Đáng tiếc…” Tuấn Phong cảm thán. Ánh mắt giễu cợt đàn bà trước mặt. Đương nhiên là kh ưa thích nhưng cũng chẳng quá căm ghét. Dù nhờ cô ta lặn lội mà mới được c thức thuốc giải từ lão quản gia kia, nếu kh thì đúng là lão ta đã thành c sống để dạ c.h.ế.t mang theo .
Tuấn Phong dịu dàng sang phụ nữ của , liếc mắt xuống chiếc bụng vẫn bằng phẳng của cô. Thực sự chờ mong đến lúc Gia Ly báo cho tin vui này, sẽ giả vờ như kh hề hay biết mà ăn mừng cùng cô một phen.
“Kể cũng lạ, sở thích của Hill đủ khác biệt.” Tuấn Phong bĩu môi: “Chúc mừng cô nhé!”
Gia Ly khúc khích cười: “Em cũng thừa nhận tên Hill đó tỉ mỉ. Minh Châu này, à Diễm Liên, vẻ cô đã tìm ra được đàn chân mệnh của đời đ. Cho dù cô nát cỡ nào ta cũng thể sửa được. Như mới!”
Diễm Liên tức đến nỗi hô hấp trở nên dồn dập, mắt mở to. Gương mặt cô ta thoáng qua một chút bối rối nhưng nh đã bình tĩnh lại. “ chẳng biết cô nói nhảm cái gì! Hôm nay Vân hẹn ra đây…”
“ hẹn, Vân là của .” Gia Ly nhẹ nhàng thả một cú sốc, lật bài ngửa luôn.
“Kh... tại thể... ý kh là... kh biết gì cả..." Diễm Liên bừng tỉnh hoảng hốt phủ nhận: “ kh biết ai tên Minh Châu gì hết, là Diễm Liên, là của Hill.”
“Ừ!” Gia Ly gật đầu: “Vậy thì chào cô Diễm Liên!”
Gia Ly cùng Tuấn Phong tới ngồi xuống chiếc ghế dài nhẹ nhàng nói: “Thú thật bởi vì cô giống với một bạn thân của , nên tự nhiên mới sinh ra chút cảm xúc hoài niệm. bạn đó của bất hạnh kh còn, lâu lắm chúng kh cùng trò chuyện. Cô Diễm Liên cũng th cảm, là sống tình cảm, trước sau nên cũng muốn như này. Mời cô ở đây một thời gian để chăm sóc, coi như nhờ cô để giúp thỏa tâm nguyện được trả ơn bạn của . Cảm ơn cô Diễm Liên trước nhé!”
Nghe Gia Ly nói đến đâu, Diễm Liên ớn lạnh đến đ. Cô ta trào phúng cười: “Nói hoa mỹ như vậy để làm gì? Cô muốn giam giữ ? Đây là hành vi trái pháp luật…”
“Cô lại nói sai , nhờ cô giúp hoàn thành tâm nguyện, sẽ cung phụng chăm sóc cô chu đáo.”
Diễm Liên cười lạnh liếc vệ sĩ của . ta dùng ện thoại liên lạc với bên ngoài, nhưng mặc dù cố gắng bao nhiêu lần thì tín hiệu đều kh bắt được.
Nhận được cái lắc đầu của vệ sĩ, Diễm Liên phá lên cười: “Hóa ra là cô đã chuẩn bị chu đáo như vậy?”
“Đâu , chỗ này là mới làm ra thôi, bởi vì nhất cử nhất động của cô từ trước đến nay đều nắm rõ. M năm nay, chưa từng lơ là dù chỉ một chút.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mày theo dõi tao?” Diễm Liên phát khùng hỏi dồn dập: “Mày biết tao là ai vậy mà còn cố tình tỏ ra kh biết, mày th tao vùng vẫy trong đống nhơ bẩn đó, hẳn là mày vui lắm kh?”
“Tao kh.” Gia Ly Diễm Liên nói lời thật lòng: “Tao đã từng coi mày như chị em ruột thịt, dóc lòng vì mày mà lo lắng, chăm sóc mày, kh để ai bắt nạt mày, chưa từng để mày thiếu thốn thứ gì. Mày biết vì kh? Bởi vì tao trân trọng tình bạn của chúng ta khi bé. Lúc đó, chúng ta vui vẻ biết bao, kh tham, sân, si kh đề phòng, chẳng hãm hại… Nhiều khi tao tự hỏi, tao thắc mắc, mày cảm th thỏa mãn kh? vui vẻ kh? CMN tao đã muốn trả thù mày bởi những gì mày đã làm với tao. Nhưng trời thật c bằng, tao chưa cần làm thì chính mày đã tự hại chính . Nói thật, mày vùng vẫy tao kh vui vẻ gì”
“Tao thương hại mày, nhưng kh tha thứ cho mày, cũng kh cần mày làm gì. Chỉ mời mày ở đây một thời gian. Nhẽ ra tao đã kh cần làm ều này, chỉ tại mày đến c.h.ế.t cũng kh hối cải, cố tình muốn giở trò với tao. Chỉ cần một lần đã là quá đủ với tao , mày nghĩ tao ngu mà kh đề phòng mày…”
“Em nói cô ta cũng kh hiểu đâu, uống nước .” Tuấn Phong đưa cốc nước tới bên miệng thành c chấm dứt được bài thuyết giảng của Gia Ly. Đúng là thai cái là đổi tính đổi nết, nói nhiều hơn hẳn.
“Nói vậy đủ , chúng ta về thôi.” Nói đỡ Gia Ly đứng dậy ý định rời .
Vệ sĩ và Diễm Liên nhau, đương nhiên là kh ngu gì mà chịu bị giam ở đây một cách lãng xẹt như thế, cả hai đồng loạt x lên tấn c về phía hai .
Như đã đoán trước được tình huống, Tuấn Phong c trước Gia Ly vòng tay giữ cô lại sau lưng . Vân cũng lao vào, mỗi một đối thủ.
Thân thủ của Diễm Liên đúng là kh kém, cô ta linh hoạt tránh né nhưng chiêu thức đánh ra đều như vô tác dụng.
“Ngoan ngoãn ở lại đây , chị Ly đã nhân nhượng với cô lắm .”
Sắc mặt Diễm Liên lộ rõ vẻ tức giận, cô ta l ra một con d.a.o găm cầm trong tay, nh chóng vung về phía Vân.
Trong chớp mắt, Vân tung một cú đá qua.
“Ph”!
Một cước này, liền đá vào cán d.a.o trên tay cô ả, bị đau, Diễm Liên đánh rơi dao, vội vã lui về sau m bước.
“Cô…” Diễm Liên nghiến răng.
“Chịu thua .” Vân mỉm cười đáp.
“Hừ, đừng mơ! Chẳng qua chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi!” Một lần nữa cô ả lao về phía Vân.
Nhưng mà, mới vừa tới bên cạnh Vân, cô ta liền bị đạp trúng sườn ngã lăn quay ra trong chốc lát kh thể tiếp tục dương oai được.
Phia bên kia, Gia Ly nấp sau lưng Tuấn Phong luôn miệng nói: “Để em lên, can em làm gì, để em cho ta bài học, dám coi thường em.”
Tuấn Phong mặc kệ cô lảm nhảm, cơ thể vẫn giống như một bức tường thành kiên cố, bảo vệ cô khỏi đòn đánh của gã vệ sĩ kia.
Gã ta x lên tung cú đấm, Tuấn Phong bình tĩnh vung tay gạt ngang. Hai đánh nhau, liên tiếp m chục chiêu, nhưng gã vệ sĩ lại kh thể chiếm được bất kỳ lợi thế nào.
Thực lực của Phong tổng gã ta chưa từng nghe qua, trong số các vệ sĩ của Hill, gã ta cũng là top đầu, hiếm đối thủ, ngay cả Hill cũng còn khó chống đỡ được ba chiêu. Vậy mà vừa , tr Tuấn Phong vẻ thảnh thơi, kh chút để ý nhưng lại cản được toàn bộ đòn tấn c của gã ta, thậm chí còn phản đòn ngược.
Mỗi lần gã ta x tới đều bị đẩy về. Gã ta kh cam lòng, cũng kh muốn lui, ngược lại càng giống như một con linh cẩu đói khát cắn mãi kh bu, nhất nhất muốn phân tg bại đến cùng.
Cứ thế, một x lên, một đạp, qua nửa giờ đồng hồ, ai cũng cảm th chán nản.
“Xuất chiêu !” Gã vệ sĩ tức giận gào lên: “Đừng đứng mãi như thế nữa!”
“CMN! Mày đánh hay kh! Hay chỉ đứng như một bức tượng vô tri?”
“Con bà nó… tới đây…”
Tuấn Phong nhăn mặt, trước sau đều đang phát như đài ghi âm khiến kh hề biết được cả hai bên đang nói gì.
Cách đó kh xa, Vân cũng nhăn mặt, đúng là, ai đánh nhau lại hài hước như nhà Phong tổng?
Chốc lát sau, Tuấn Phong thở dài nói: “Tao cũng mỏi chân.”
Gã vệ sĩ nhếch miệng cười, nhưng gã ta còn chưa cười xong, cả cơ thể đã bị đạp bay.
“Ph!”
Tuấn Phong như một cơn gió, tốc độ nh kh thể tưởng nhảy lên, tung ra một quyền, đánh vào bụng của gã đàn , khiến ta ngã ngửa ra.
“Mày chơi bẩn, đánh lén tao!” Gã đàn giận dữ gào mồm rõ to, giãy giụa muốn đứng dậy.
Nhưng mà, Tuấn Phong lại giẫm trên n.g.ự.c của gã ta, từ trên cao xuống: “, kh gào mồm to lên nữa . Tao đã kh muốn nói lại còn bảo tao đánh lén, bố mày đánh ngay trước mặt mày đây, lén chỗ nào?”
“Khụ!” Gã vệ sĩ ho kh ngừng, rốt cuộc gã ta vẫn là thua cuộc. “Cảm ơn phong tổng đã tha mạng.”
“Ừ, ở lại đây với cô ta, ba tháng sau sẽ cho các được tự do.” Tuấn Phong nhấc chân, xoay dắt theo Gia Ly muốn rời khỏi ngôi nhà.
Lúc này Diễm Liên mới sợ hãi bò tới ôm l chân Tuấn Phong khóc lóc: “ Phong, tha cho em ạ, đây là giam giữ trái pháp luật.”
Tuấn Phong vờ như kh nghe th, dứt khoát về phía cửa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.