Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 17: Cô biết anh ta không?
“Cô Trần thế?” Tuấn Phong hơi nghiêng sang hỏi nhỏ bên tai Gia Ly.
Hành động bất ngờ của khiến cô nhất thời mất phản ứng.
Dáng dấp cao lớn này, lại thêm cái tư thế lấn áp, khác gì như đang cố ý khiêu khích đối phương.
Chính vì vậy, Gia Ly chỉ thể nhịn xuống cảm giác bất an trong lòng cố nở một nụ cười cho tự nhiên nhất sau đó lắc đầu.
“Cô cần quen dần , Sau này chúng ta sẽ còn gặp nhiều!” Tuấn Phong nhếch miệng cười ngồi trở lại.
“Là ?” Gia Ly buột miệng hỏi lại. Gương mặt lộ rõ sự khiếp sợ.
[Ý là thế nào? Chúng ta? Lại còn sẽ gặp nhiều?]
“Vạn An mà ký kết hợp đồng mới với Hoành Phi, chẳng cô chính là tâm ểm của mọi sự chú ý à?” Ánh mắt Tuấn Phong chứa ý giễu cợt đáp lời lại Gia Ly.
[Ra là vậy!] Gia Ly thở phào nhẹ nhõm cũng kh nói gì, tầm mắt cô dõi lên sân khấu vô định, suy nghĩ vẫn cứ miên man về đống th tin hỗn loạn trong đầu.
Nếu như cô kh đồng ý với bản hợp đồng mới, như vậy Vạn An còn cách nào khác thể cứu vãn được kh?
Ngược lại, nếu như cô chấp nhận hợp tác, Vạn An được cứu, còn bản thân cô… chắc c sẽ c.h.ế.t mất!
Chính đàn này đã mập mờ cho biết ta nhận ra cô. ngu cũng hiểu được ý tứ của ta. Mối quan hệ như thế, Gia Ly kh làm được.
Vốn dĩ cái quan niệm về đàn đầu tiên đêm hôm đó, đối với cô cũng kh m nghiêm trọng. Chỉ cần quên , coi như một tai nạn là được. Bí mật này, sẽ mãi mãi là bí mật.
Việc cô chơi bời thì cũng chẳng chuyện gì đáng ngạc nhiên với nhiều từng biết cô. Nhưng qua đêm với đàn lại mới là bất thường.
Mà đó chỉ là tầm thường thì kh , đằng này lại là tổng giám đốc của Hoành Phi. đàn bí ẩn và quyền lực!
Kẻ kh biết sẽ đàm tiếu những gì?
Hơn nữa mà cô sắp kết hôn lại tật nguyền… đối với cuộc hôn nhân này cô thực sự kh muốn bị xã hội réo tên là chán chồng tìm trai.
Lại còn với tới cả đại nhân vật!
Điều này biết bao đả kích?
Sự chênh lệch của hai đàn quá rõ ràng, tới lúc đó, sự tổn thương đối với ai cũng sẽ lớn.
Cho dù kh yêu chồng , nhưng Gia Ly thực sự nghiêm túc với cuộc hôn nhân này.
Kh ràng buộc quá nhiều, thật quá tốt.
Vậy giờ cô làm gì chứ?
Cả một buổi lễ Gia Ly kh hề nhập tâm chút nào. Cô ngồi đó như bức tượng tinh xảo thu hút nhiều sự tò mò cho đến khi Tuấn Phong từ trên bục phát biểu quay trở lại, cô cũng vẫn kh hề phản ứng.
“Mọi đang thắc mắc phụ nữ ngồi bên cạnh là ai, nào, sang phòng tiệc giới thiệu cô với bọn họ!” Tuấn Phong đứng trước mặt Gia Ly nói vừa đủ nghe.
Tròng mắt của Gia Ly vẫn kh hề lay chuyển, đưa tay khua trước mặt cô hơi lớn giọng gọi: “Cô Trần!”
“Dạ! À vâng, …” Gia Ly ngước mắt lên gương mặt lạnh lùng cứng ngắc của , mọi lời muốn nói lập tức bay mất sạch sẽ. Đôi mắt kia, tưởng như chứa chan sự quan tâm dịu dàng nhưng kh . Tất cả chỉ đều đang được ngụy trang để che sự độc ác, hận thù lạnh lẽo ở tận sâu trong đó.
"Thật xin lỗi, Phong tổng." Hai gò má của Gia Ly chợt nóng lên, chút hoảng hốt đan xen với sợ hãi: "... hơi mệt nên đã kh chú ý. vừa nói gì ạ?"
"Kh ." Tuấn Phong cũng tỏ ra kh tức giận, nhắc lại: “Phần lễ c bố xong , chúng ta sang phòng tiệc.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ồ, vâng.” Gia Ly đứng dậy, theo thói quen đưa tay chỉnh lại trang phục trên , sau đó chợt khựng lại lên gương mặt đàn , bàn tay cũng hơi run vội dừng lại, cầm l túi sách mỉm cười nói: “Đi thôi!”
cô tươi mát, mị hoặc, giống như là một thiên sứ mỹ lệ thuần khiết, quyến rũ lại chút bất lực đáng thương làm lòng lại thoáng qua tia rung động.
Đáy mắt hơi trầm xuống.
“Ừ!” Tuấn Phong bước sang một bên nhường đường hai sóng vai cùng , hình tượng này lọt vào trong mắt của tất cả mọi xung qu, y như một bức tr sinh động về “Tổng tài và phụ nữ của ngài !”
Vài lời thì thầm cũng theo đó vang lên.
Căn phòng tiệc ở phía bên kia sảnh cầu thang. Tiếng nhạc êm nhẹ vọng ra, hương thơm dễ chịu của một loại hoa nào đó hòa quyện vào với nhau tạo nên sức hấp dẫn mê say, khiến cho mọi sự mệt mỏi dường như cũng chợt tan biến.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Tâm trạng bất an của Gia Ly vì thế mà đã vơi nhiều.
Ở đây đã khá đ , ngoài nhân viên cấp cao của Hoành Phi ra, còn lại là khách mời, đa số họ đều là những tầm ảnh hưởng trong xã hội. lẽ trong số này chỉ mỗi Gia Ly là giám đốc trẻ non nớt kh d tiếng.
“Lát nữa sẽ giới thiệu với cô vài nhiều thành tựu trong lĩnh vực kinh do của cô, hẳn là hữu ích!” Tuấn Phong khẽ nói.
“Cảm ơn !” Gia Ly lịch sự đáp lại. Cô nh ra khắp gian phòng rộng lớn, chỗ này cũng tới m trăm , non nửa trong số là phụ nữ, nhưng tuyệt nhiên kh một ai ăn mặc bảo thủ giống như cô.
Những cô gái xinh đẹp thướt tha bẽn lẽn trong những bộ váy dạ hội đẹp đẽ. Chỉ mỗi Gia Ly là vẫn cứng ngắc trong bộ váy áo c sở này.
Th vậy, cảm giác lạc lõng lại nổi lên trong lòng, nhưng nh đã bị Gia Ly đè xuống.
Ngay lúc hai đang ngập ngừng chưa biết nên tiếp tục câu chuyện ra thì nam phục vụ bưng khay rượu ngang qua, Tuấn Phong thuận tay l hai ly rượu champagne, đưa một ly cho Gia Ly: "Đừng căng thẳng, uống chút rượu..."
"Cảm ơn Phong tổng." Gia Ly miễn cưỡng cười một tiếng, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng nói chuyện huyên náo, cô theo âm th đó ra.
Xuất hiện ở cửa là một cặp đôi, phụ nữ mặc lễ phục màu hồng cánh sen, cổ chữ V khoét sâu, tóc búi cao, sắc mặt tươi cười chút kênh kiệu. đàn bên cạnh mặc một bộ vest màu trắng, tóc rẽ ngôi ba – bảy vuốt keo. ta cười nhẹ một tiếng, gò má liền xuất hiện lúm đồng tiền duyên.
bọn họ đẹp đôi như vậy nhưng đáy lòng Gia Ly kh nhịn được nổi lên sự chán ghét.
[Minh Châu! Con khốn!]
Tuấn Phong bên cạnh cũng chẳng khác gì, nhếch miệng cười giễu cợt đứa em trai đã cướp mọi thứ của .
Mà cặp mắt đào hoa của Quốc Dũng cũng đang tham lam dừng lại trên phụ nữ bên cạnh Phong tổng.
Đáy mắt ta hiện lên tia hứng thú.
Lúc này tất cả mọi vẫn còn đang xì xào bàn tán. Thì ra nhà họ Vũ cũng muốn được hợp tác với Hoành Phi? hai nhà họ giờ đã trở thành giám đốc của c ty khai thác khoáng sản Vũ gia, tuy vậy nghe nói mẹ của ta vẫn còn “bu rèm nhiếp chính” ở phía sau.
Còn cô gái bên cạnh, bọn họ chưa từng gặp, cũng kh rõ d tính. Chắc lẽ chỉ là một gà cưng của ta.
Vài vị khách trẻ tuổi chút giao lưu với Quốc Dũng nhao nhao đến chào hỏi.
Minh Châu bị vài bu lời trêu chọc liền nghiêng đứng núp sau lưng Quốc Dũng làm như là yếu đuối lắm vậy.
"Đi thôi, hai nhà họ Vũ đến đây, chúng ta qua đó chào hỏi!" Tuấn Phong nói với Gia Ly cất bước .
"Phong… tổng!” Gia Ly kìm nén sự hưng phấn nhỏ giọng gọi, bàn tay cô đang nắm chặt, thực sự muốn tiến tới cào nát cái bộ mặt giả bộ đoan trang yếu đuối của cô ả Minh Châu kia ra.
Nhịp thở gấp gáp, cả đúng là đang hưng phấn tới run rẩy.
"Cô biết ta kh?" Tuấn Phong nhận ra sự khác lạ của cô liền cau mày hỏi. vừa dứt lời thì hai cũng đã đến chỗ của kia.
Minh Châu th tới liền đứng yên kh nhúc nhích, còn núp vào sau Quốc Dũng, lộ ra nụ cười ngọt ngào, dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự ác độc với m gã đàn xung qu.
Đột nhiên cô ta nhận ra đến phong thái bất phàm, tròng mắt liền sáng lên, thả tay của Quốc Dũng ra đứng sang ngay bên cạnh, ưỡn ngực, thẳng lưng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.