Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 33: Loại áp lực vô hình.
Cánh cửa xe vừa mở, ngồi ở vị trí ghế lái lập tức cúi đầu lễ phép chào: “Cô Trần.”
Gia Ly chút lúng túng, cô lại quên mất kh thể nào cầm lái, thể ngồi ở đó chứ?
Cô cúi đầu đáp lại liếc ra ghế sau xe liền th Tuấn Phong mặc một thân âu phục màu tím than, cặp mặt híp lại cô bằng ánh mắt khó hiểu, cả như như kh một ngọn lửa giận dữ. “Em định đứng đó tới khi nào?”
Gia Ly chút sững sờ: “Ồ, vào ngay, em vào ngay đây!”
Cô vội đóng cửa xe lại lật đật mở cửa sau ngồi vào, cầm lòng kh được liếc thêm hai lần nữa.
“Ngày hôm nay của em thế nào?”
Câu hỏi bâng quơ của vang lên trong diện tích chật hẹp của xe chợt khiến Gia Ly hoảng sợ. Cô theo phản xạ hỏi ngược lại: “ ý gì?”
Tuấn Phong mỉm cười, giơ tay vén lọn tóc mai của cô ra sau tai nhẹ nhàng trả lời: “ quan tâm em, lại hỏi như vậy?”
Gia Ly trầm mặc kh nói, chỉ Tuấn Phong tự hỏi tự trả lời, bâu kh khí giữa hai bỗng trở nên kỳ quặc.
vệ sĩ lái xe cũng th sợ hãi rùng , tác phong này đâu của chủ kiệm lời ít nói chứ? ta đến cũng kh dám , nếu như tai thể bịt chặt ta cũng nguyện ý.
Chiếc xe cứ thế vội vã phóng , nh đã đến biệt thự của nhà họ Vũ, Gia Ly xuống xe đứng bên cạnh chờ đợi Tuấn Phong được vệ sĩ đỡ ngồi vào xe lăn sau đó đẩy vào bên trong.
“Tiệc năm nay vẻ khá là to!” Tuấn Phong trào phúng.
Gia Ly bên cạnh khẽ giơ tay chạm vào bờ vai , nhỏ giọng nói: “Đừng lo lắng.”
“Đương nhiên , là lo cho em, nếu lát nữa chuyện gì quá sức chịu đựng, em cũng kh cần nhịn nhé, cái nhà này đối với chẳng còn ràng buộc nữa.” Tuấn Phong trào phúng nói.
Thì ra là vậy, ngày hôm nay bọn họ là vả mặt hay ? Gia Ly nhất thời lại chẳng còn ủ ê mà lập tức hưng phấn mười phần. “ nói đ nhé!”
“Ừ!” Tuấn Phong liếc mắt qua gương mặt cô gái bên cạnh xe của , chỉ hận kh thể kéo cô xuống ôm đặt ngồi lên đùi ngấu nghiến một phen. “Em biết kh, cảm giác em bên cạnh thật tuyệt vời, đã lâu kh muốn tới những bữa tiệc như thế này, bởi vì cảm th quá lạc lõng, giờ thì khác !”
“…” Gia Ly cắn môi dưới, hơi nhăn mày.
“Tới chỗ bà , muốn giới thiệu vợ với bà.” nghiêng nói với vệ sĩ cùng.
“Vâng chủ!” Vệ sĩ kính cẩn đáp ứng, đẩy xe lăn rẽ vào trong phòng khách.
Bà cụ Vũ đang ngồi nói chuyện với vài lạ mặt, th hai vào bà cụ liền vui vẻ chào: “Cháu đã về đ à, bà mong cháu mãi. Đây là cô bé cháu kể kh?”
“Vâng ạ, đây là bà , còn đây à Gia Ly ạ.” ngắn gọn giới thiệu hai với nhau. Sau khi chào hỏi một chút ba đều quây qu bàn nước nói chuyện rôm rả.
Bà cụ hăng say kể chuyện hồi bé của Tuấn Phong cho Gia Ly nghe, càng nghe khóe mắt cô kh hiểu nổi cứ nóng lên trực trào ra. đàn ngồi bên cạnh biết ý đưa tới cho cô tờ gi ăn nhẹ than: “Em đúng là mau nước mắt, bà kể toàn chuyện cười mà cũng khiến em khóc được.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Thằng bé này, cháu cưới được cô vợ như Gia Ly thật may mắn!” Bà cụ Vũ tủm tỉm cười hiền hậu.
Gia Ly trợn mắt kinh ngạc: “Bà ơi, may mắn gì chứ, cháu chỉ sợ hậu đậu lại gây thêm rắc rối cho đ ạ.”
“Đâu cứ làm gì, chỉ cần cháu ở bên thằng bé đã tốt .” Bà cụ ngậm ngùi nói trừng mắt cảnh cáo Tuấn Phong: “Cháu , đừng dọa nạt con bé.”
“Cháu đối với cô dịu dàng mà bà, kh em?”
“À, vâng ạ, tốt ạ!” Vừa mới lúc nãy còn hung dữ vô cớ nhé!
“Vậy hả, tại bà già nên chút lo lắng!” Bà cụ hài lòng gật đầu.
“…” Gia Ly kh biết nên tiếp chuyện bà cụ ra đành im lặng.
Đến bản thân cô còn kh chắc thể ngoan ngoãn ở bên hay kh kìa, đúng là sự kỳ vọng của những già vào hai bọn họ lại nhiều đến vậy. Loại áp lực vô hình này thực sự kh hề nhẹ.
Hai nói thêm đôi ba câu với bà cụ Vũ xin phép ra bên ngoài khu vườn tiệc.
“Nghĩ cái gì vậy?” Bỗng nhiên Tuấn phong bắt l cổ tay cô hỏi.
“Kh… Kh gì!” Gia Ly cụp mắt trốn tránh trả lời.
Nói xong, cô liền rút tay ra tới bàn tiệc l hai ly nước lọc mang tới, đưa cho Tuấn Phong một ly. Th ánh mắt dò xét của cô ngập ngừng chút đáp: “Em kh uống chất cồn, cũng quên kh hỏi , vậy uống gì?”
“Kể từ khi bị hạ độc, chưa từng ăn uống bất cứ thứ gì ở đây.” lạnh nhạt đáp.
Nghe nói thế, bàn tay cầm hai chiếc ly của Gia Ly khẽ run lên: “Vậy thì thôi, kh thì sẽ phiền phức!”
“Em khát thì cứ uống, bà ta chắc kh lá gan hạ thuốc vào tất cả đồ ăn, thức uống đâu.” bật cười thái độ sợ hãi của Gia Ly. Nhưng Tuấn Phong đâu biết, ấn tượng về chuyện bị hạ thuốc đối với Gia Ly mà nói chính là nỗi đau nhớ đời, chỉ cần nhắc tới là cả liền cảm th kh ổn.
“Được … chúng ta ra vườn hoa nhé?”
Tuấn Phong cười khổ Gia Ly hấp tấp muốn trốn tránh, thực lòng mà nói, cũng chỉ thuận miệng nhắc nhở, nào ngờ cô lại liên tưởng nh đến vậy chứ.
Bỗng nhiên trước mặt hai xuất hiện một cô gái, gương mặt xinh đẹp, mặc lễ phục của thương hiệu nổi tiếng, trên đeo nhiều trang sức đắt tiền. Nhẽ ra cô gái này hẳn là ung dung cao quý, nhưng ngược lại, cô ta làm cho một loại cảm giác giống như kiểu kệch cỡm phô trương.
Bị chặn đường, Gia Ly kh khỏi nhíu mày. Hồi ức kh tốt lại hiện lên trong đầu.
“Minh Châu? Thật kh nghĩ rằng cô cũng tới được chỗ này, tránh ra đừng nhảy nhót ở trước mặt . Phiền phức!” Gia Ly cau đuổi.
“Ơ, thật là, tớ là cố tình tới chào hỏi và chồng sắp cưới. Chào , em là bạn thân của Gia Ly tên là Minh Châu ạ” Cô ta mỉm cười thân thiết hỏi han.
Khóe môi Tuấn Phong hơi vểnh lên thích thú, thì ra cô ta thực sự quan hệ với đám nhà họ Vũ, bảo lại muốn nhắm tới vợ của ? Rõ là ngại cuộc sống quá dài hay ?
Một khi đã để cho Tuấn Phong để ý tới, chắc c sẽ thú vị vô cùng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.