Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 77: Bằng chứng đâu?
Cô ta đang hối hận gần chết. Biết thế khi nãy chuồn luôn cho , thế quái nào lại bước lại đây. Minh Châu lắc đầu, lùi dần về phía sau. Tiếng quát tháo chửi bới trong phòng vọng ra càng khiến cô ta bất an. Ý chí của cô ta đang mách bảo, nếu như cô ta còn muốn được tiếp tục hít thở thì hãy mau chạy trốn khỏi đây. Vì thế Minh Châu miễn cưỡng cười, tay đưa lên day day hai bên thái dương yếu ớt than: “Tớ đau đầu quá, kh chống đỡ được nữa.”
“Hả?”Gia Ly bật cười trước mắt đang diễn kịch. Mà c nhận cô ta diễn đạt. Sắc mặt tái nhợt kia đúng lúc khớp với cái lý do khập khiễng này. “Chẳng lẽ cô đang chột dạ, kh dám gặp Quốc Dũng à? Vậy gọi ta ra ngoài cho cô nhé!”
Minh Châu nhớ đến lời cảnh báo lúc trước của đàn kia, lại nghĩ về hậu quả nghiêm trọng ở trong căn phòng bao kia thì lập tức khủng hoảng. Cô ta Gia Ly như van xin. Tiếc là từ sâu trong đáy mắt của đối phương cô ta cũng chỉ th được sự lạnh lùng và tia trào phúng.
Trong lúc cô ta đang do dự thì Duy Hoàng từ xa lại lớn tiếng nói: “ đã báo cảnh sát , sự việc xảy ra tại địa bàn của làm ảnh hưởng xấu tới uy tín của nhà họ Võ, cần ều tra rõ ràng. Tất cả mọi đều vào hết trong phòng .”
Nghe nói xong, Gia Ly kh ngừng tặc lưỡi cảm kích. Cảnh sát tới, như thế báo chí chắc c sẽ biết tin. Giả dụ chỉ bằng này thì ít nhiều còn thể kiểm soát, thêm các cơ quan chức năng khác nữa, vậy thì d tiếng của Quốc Dũng quả thực sẽ vô cùng thảm hại. bạn này của Tuấn Phong đúng là chẳng nể nang gì ai.
Cứ thế Minh Châu cũng bị kéo vào trong phòng. Lúc Gia Ly vào, chỉ th mùi m.á.u t xộc vào mũi đã lấn áp toàn bộ những thứ mùi khác. Hai gã đàn kia cả loang lổ vết thương đang ngồi dưới sàn nhà. Quốc Dũng quần áo xộc xệch chiếm l chiếc ghế sô pha đơn căm hận thẳng vào Gia Ly. Sau khi ta th cái bóng run rẩy của Minh Châu thì lập tức lao lên vung nắm đ.ấ.m tới.
Cô ả khiếp sợ trợn mắt .
Một đòn này mà hạ trúng, cô ta nhất định sẽ bị mất nửa cái mạng, nhất là gương mặt đã chỉnh sửa này coi như toi.
Nhưng chờ giây lát chẳng th gì, cô ta khiếp sợ hé mắt , chỉ th Quốc Dũng đang bị hai bảo vệ cao lớn ấn ngồi chồm hỗm ở ngay giữa phòng, hai tay bị bẻ ngược ra sau lưng đau đến ứa nước mắt.
Những đang vây xem cũng sợ hãi ánh mắt căm hận của ta mà lùi lại.
“Con chó cái, chính mày đã hại tao. Bu ra, bỏ tao ra!” Quốc Dũng gào lên cực kỳ phẫn nộ Minh Châu. “Bỏ tao ra!”
Sắc mặt của Minh Châu hết đen lại trắng.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Ôi, hóa ra là cô làm, bảo khi nãy lại muốn trốn chạy. Cô hận ta đến mức nào mới thể nghĩ ra loại chuyện như thế này chứ?” Gia Ly thản nhiên lên tiếng.
“Câm ngay!” Minh Châu nóng giận quát lớn.
Gia Ly giả vờ kinh sợ: “Đắc tội với cô đúng là ác mộng nha!”
“Kh...” Minh Châu đỏ mắt Quốc Dũng. Bây giờ cô ta muốn khóc lóc một chút cho đáng thương nhưng lại chẳng thể khóc nổi.
Giờ phút này, tất nhiên cô ta cũng đã biết bị chơi khăm, tưởng là gà hóa ra lại thành hạt thóc, vậy nên chỉ thể qu co chối tội: “ Dũng, biết rõ em kh lá gan này mà. Đúng , chính là cô ta, cô ta đã hại chúng ta. Em cũng chỉ là nạn nhân, em kh biết gì hết.”
Nói cô ta quay sang chất vấn Gia Ly: “Cô nói xem, từ nãy đến giờ cô liên tiếp vu khống là ý gì? sẽ kiện cô.”
Gia Ly che miệng cười: “ vu khống cô lúc nào? Bằng chứng đâu?”
Minh Châu nhất thời sợ hãi kêu lên: “Ly, cô đừng được đằng chân lại lân đằng đầu! Nếu nói ra chân tướng sự việc, cô nhất định liên can!”
Gia Ly nhún vai đáp: “ ngược lại muốn nghe chân tướng của cô là cái gì? Xem đã làm gì để mà bị dính líu tới chuyện bẩn thỉu cỡ này?”
Đám vây qu đó liên tục xì xào.
“Tất cả mọi mặt ở đây đều nghe th cô ta vu khống , kh?” Minh Châu cười ác độc qua mọi . Nhưng đáp lại cô ta chỉ là sự trào phúng khinh bỉ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Minh Châu bất mãn gào lên: “Các nói xem!”
“Cô Trần chưa từng nói gì.” Một lên tiếng, những khác lập tức gật đầu hưởng ứng: “Đúng vậy.”
“ m mưu, đây chính là một âm mưu. Dũng…” Minh Châu lại chẳng dám nói rằng ngay từ đầu bọn họ đã muốn làm chuyện gì, nhẽ ra nạn nhân giờ này là ai…
Quốc Dũng nhíu mày. ta thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu kh do con đàn bà ngu si kia, kiếm về hai thằng ngu đó thì ta thể bị hại thê thảm như vậy?
ta lạnh nói một câu: “Bu tao ra!”
[Món nợ này tao nhất định sẽ đòi lại!]
Duy Hoàng vẫy tay, hai bảo vệ liền gật đầu thả ta ra.
Ánh mắt của Bá Tùng híp lại, sắc bén như lưỡi dao, khác hẳn trạng thái lúc đối mặt với đám Gia Ly. Lúc này nó đang đặt ở trên Quốc Dũng, xung qu đang bùng phát loại khí thế sát phạt đáng sợ.
Gia Ly kinh ngạc, cô vẫn cảm th Bá Tùng kh đơn giản, nhưng lại kh ngờ sẽ bộ dạng như thế này.
Từ những bạn của Tuấn Phong, tất cả những hiểu biết trước đến nay cô đúc kết được đều đã bị đảo lộn và cần xác định lại.
Cô suy đoán rằng lai lịch của Tuấn Phong hẳn là kh đơn giản, lẽ còn khủng bố hơn nhiều so với tưởng tượng của cô!
Một đàn bị mẹ kế hãm hại mà thể bí mật tự giải độc. Còn nắm trong tay nhiều khối tài sản lớn, ung dung làm chủ sống ở bên ngoài dưới một thân phận khác. Chỉ dựa vào bằng kia sự kiện, đã thể th kh hề tầm thường.
Quốc Dũng mất hết mặt mũi liền trợn mắt với Gia Ly quát: “Cô l trai về lại còn khắp nơi với đàn khác, đúng là loại vô sỉ.”
“ vô sỉ bằng được, ăn chơi trác táng tới mức này. một câu nói phù hợp: Tra nam với tiện nữ. th các thực sự vô cùng xứng đôi, hay là nhân tiện chuyện này hãy th báo luôn . Hai gã kia kh cần để ý đâu.” Cô chỉ tay vào Minh Châu chẳng thèm che giấu sự ghê tởm trên nét mặt: “Cô ta , sẽ chẳng ra ngoài gây tai họa cho khác nữa!”
Quốc Dũng căm hận liếc Gia Ly một cái. Ánh mắt kia, thậm chí còn vài tia cảnh cáo và uy hiếp.
Gia Ly là con cáo già giả vờ làm cừu non lập tức ngơ ngác: [Ơ, kh làm gì hết nhé! Trong sáng như ánh trăng. Chuyện này đổ lên đầu là kh được, oan ức lắm!]
Cô thản nhiên lại ta, nhếch miệng cười giễu cợt.
Minh Châu th ta tiến về phía thì liên tục lùi ra sau, tiếp đó xoay toan bỏ chạy nhưng đã bị ta túm l lưng áo thô bạo kéo . Động tác mạnh mẽ khiến cho hàng cúc trước n.g.ự.c lập tức bung ra, cả mảng da thịt cùng với những dấu vết đáng ngờ liền phô diễn ngay trước mắt mọi .
Tiếng “ồ” trầm trò tuôn ra cùng nhiều luồng suy diễn khiến cho sự việc bị truyền ra ngoài phong phú hệt các câu chuyện tam thất bản.
Minh Châu hoàn toàn hoảng loạn túm l hai vạt áo khó khăn bước theo tốc độ của gã đàn mà kh dám phản kháng.
Sau đó đám cũng tản ra làm nhiệm vụ truyền tin của .
Căn phòng hiện tại chỉ còn lại quen, Duy Hoàng mới nháy mắt với Tuấn Phong vui vẻ hỏi: “Tớ xử lý như thế ổn kh?”
Tuấn Phong thở dài: “Nó còn đang sử dụng họ của tớ đ, thật mất mặt.”
Duy Hoàng hung dữ trừng mắt lại: “D tiếng làm ăn của tớ còn mất kìa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.