Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 79: Minh Châu tìm giúp đỡ
Sau vài ngày ều trị, rốt cuộc tình trạng của Minh Châu cũng đã khá hơn.
Trong buồng bệnh trật trội, bệnh nhân và bác sĩ nờm nượp ra vào. Đây là phòng chấn thương ngoại của bệnh viện đa khoa thành phố. Những đang ều trị ở đây đa số là bị tai nạn, duy chỉ cô ta là bị bạo hành đến chấn thương mà thôi.
Minh Châu nằm im một góc, chùm kín chăn lên đầu để tránh ánh mắt tò mò của mọi . Tuy kh tất cả bọn họ đều biết mặt và bàn tán về cô ta, nhưng chuyện ầm ĩ liên quan đến hai nhà họ Vũ thì cũng khá nhiều quan tâm, còn kèm theo vô số câu chuyện mang tính giải trí kèm nữa, thế nên tiếng xấu của Minh Châu đã như một loại bệnh độc nguy hiểm lan ra nh chóng.
Mặt cô ta ê buốt vô cùng khi nhắc đến tên . May là cũng chẳng ai nhận ra nhân vật chính đang mặt ở đây.
Một tự nhập viện, tự làm tất cả mọi chuyện kh chăm sóc, lại hứng chịu lời bàn tán rèm pha của mọi khiến cho tâm trạng của Minh Châu vì tủi hờn mà mỗi lúc một nóng giận. Đến cả tiếng kêu o o của cái quạt trần ngay giữa phòng bệnh cũng khiến cô ta cảm th khó chịu.
Nỗi tức giận bị dồn nén trong lòng chẳng khác gì một ngọn núi lửa sắp bùng phát muốn phun ra mất .
Càng nghĩ Minh Châu càng căm hận Gia Ly. Cô ta cũng kh hiểu nổi vì tối hôm đó lại xảy ra cơ sự đ. Đến tận bây giờ, cả cô ta khi nhớ tới những vết thương trên cơ thể do hai gã đàn và Dũng gây ra, vẫn còn run rẩy sợ hãi vô cùng.
Kh chỉ thế, sau đó Quốc Dũng đã bắt cô ta về cho hành hạ cô ta hết một ngày một đêm, đến khi cô ta hoàn toàn ngất kh thể gọi tỉnh mới được đưa đến đây và vứt lại.
Minh Châu co vòng tay ôm l cơ thể đau nhức, nước mắt lặng lẽ rơi, lát sau cũng yên ổn ngủ.
***
“Bùm, bùm, bùm!” Tiếng đập cửa liên tiếp vang lên. Bác Đào cau mày đặt bát cơm xuống nói với bà Lam .
“Bà cố ăn thêm chút cháo nữa, ra xem là ai mà vô ý thức như thế.”
“Ừ!” Bà Lam gật nhẹ đầu cũng đặt chiếc thìa xuống theo bóng lưng của bác Đào.
Minh Châu trong bộ quần áo bệnh nhân kh thèm quan tâm tới ánh mắt hiếu kỳ của những hàng xóm xung qu nhà họ Trần, đôi tay cô ta cứ liên tiếp vỗ mạnh vào cánh cổng, ánh mắt còn dáo dác sợ hãi liếc về phía con đường sau lưng.
Th bác Đào ra cô ta lập tức mếu máo gọi: “Bác Đào ơi cứu mạnng... Cứu cháu với, cho cháu vào, bọn chúng sẽ g.i.ế.c cháu mất.”
Bác Đào gương mặt vốn ưa của cô ta vào lúc này vì bị đánh đã biến dạng ghê gớm. Những mảng filler bị trôi bên dưới da tạo lên ụ lớn ụ nhỏ đọng m.á.u ứ. Dù là từng trải, th nhiều thứ gớm ghiếc, nhưng gương mặt này nói là ám ảnh bác nhất.
Hơn nữa, nó xảy ra ở trên Minh Châu càng làm cho bác th rõ cảm xúc trong lòng đang bị xáo trộn. Nếu là ngày bình thường lẽ bác đã tống cổ đuổi cô ta . Nhưng bộ dáng này, thật quá đáng thương.
“Để gọi báo cảnh sát cho cháu.”
“Kh cần ạ. Nếu cảnh sát đến, cha mẹ cháu sẽ biết chuyện. Hai họ sẽ đánh què chân cháu mất ạ.” Minh Châu sướt mướt khóc: “Cháu xin bác, hãy cho cháu vào nánh tạm m hôm ạ. Bác nói với bác Lam làm ơn làm phước hãy cứu cháu!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Để được vai diễn này, cô ta đã chịu đựng kh uống thuốc giảm đau và kháng sinh, tiêu viêm m ngày hôm nay, mục đính chính là muốn kìm hãm lại tốc độ hồi phục. Hiện tại bộ dáng bên ngoài của cô ta thảm như thế thôi, nhưng mà thực chất vết thương bên trong đã gần như khỏi . Minh Châu còn vắt óc tính mưu nghĩ kế muốn được vào ở trong ngôi nhà này, cô ta cần liều mạng một phen.
Giờ phút này để đạt được mục đích, nếu mà buộc quỳ dưới đất cầu xin đàn bà trước mắt cô ta cũng sẵn sàng.
Tình huống này thực sự khiến bác Đào khó xử.
Bà Lam đứng bên cửa sổ xuống, khóe môi hơi mỉm cười. Ánh mắt Minh Châu càng thêm sâu sa. Quả thực bà cũng ngạc nhiên, một đứa trẻ còn ít tuổi như vậy mà tâm cơ lại quá gian xảo. Trách gì con gái lại bị nó hại.
Bây giờ đã bị dạy cho một bài học còn kh biết chừa, vẫn muốn chạy đến chỗ này của bà để giở trò? Chả nhẽ… Xuân Lan đã thực sự hành động .
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Bà vội l ện thoại gọi cho một . Sau khi hỏi qua tình hình một chút nói chung cũng đã nắm bắt sơ sơ mọi chuyện. Bà Lam dặn dò: “Ông chú ý một chút, n Tuấn Phong, lẽ biết bọn chúng muốn bắt đầu từ đâu .”
Bên ngoài trời bắt đầu nổi gi. Những cơn gió lớn cuốn theo bụi cuộn lên thổi tới khắp nơi. Minh Châu vẫn một bộ dáng thảm thương đứng bám vào cánh cổng khóc lóc.
“Cháu về , nếu kh tiện về nhà thì tới khách sạn ở. cho cháu tiền, bà chủ cần nghỉ ngơi, kh được làm loạn.” Bác Đào sốt ruột vén vài sợi tóc bị gió thổi tung ra sau tai, sau đó rút ra một tờ hai trăm nghìn đưa cho Minh Châu.
Từ nãy đến giờ bác đã khuyên nhủ nhiểu, nhưng Minh Châu lại cố tình ăn vạ ở chỗ này. Vậy nên bác liền cảm th rõ ràng là cô ta đang ý đồ gì đó. Nhất là còn kêu gào như vậy, chính là muốn gây khó xử cho nhà họ Trần.
“Kh bác, cháu chỉ cần bác cho cháu ở tạm m hôm thôi ạ.” Minh Châu nhận th sự khó chịu trên nét mặt bác Đào, nhưng cô ta bất chấp mặt mũi mà cầu xin.
“ thương hại cháu từng là bạn của Gia Ly nên mới nói vài câu. Nhà họ Trần cũng kh trung tâm bảo trợ xã hội, kh trách nhiệm cưu mang cháu. Đi !” Bác Đào xoay vào trong.
“Bác… họ sẽ g.i.ế.c cháu mất.” Minh Châu quỳ thụp xuống đất, ‘bụp bụp’ cụng đầu lạy về phía cổng.
Bác Đào sửng sốt, tay chân luống cuống. Tình huống này khiến một phụ nữ giàu lòng nhân hậu như bác liền cảm th vô cùng tức giận. “Cháu đừng quá đáng, mau đứng lên!”
Mặc cho phụ nữ phía trong tức giận lại lại. Cô gái phía ngoài vẫn gan lì quỳ lạy.
Gió càng lúc càng lớn, những hạt mưa to bắt đầu rơi xuống phát ra tiếng động lớn, mưa rơi trên cũng đau rát lắm. Vài đứng hóng chuyện đã vội chạy vào nhà, lúc này chỉ còn lại Minh Châu hứng mưa ở nguyên đ.
Trong cơn mưa tầm tã, tiếng mưa đã át cả tiếng khóc của Minh Châu, tầm cũng kh còn rõ ràng. Chẳng biết cảm xúc lúc này của cô ta ra , nhưng bác Đào thì sắp kh nhịn được nữa .
“Bà chủ, hay là gọi báo cảnh sát. Hoặc gọi vài tới kéo nó . Ăn vạ chỗ này lại xảy ra chuyện thì tính ?”
“Bên ngoài cổng kh trách nhiệm của nhà họ Trần.” Bà Lam lạnh nhạt nói. Bà ngừng một chút xoay vào trong nhà chậm rãi nói: “Để nó ở đó, ba mươi phút sau nếu vẫn còn thì cho vào, gọi luôn cho Nam n là cử đây, nói là y tá riêng của . Sắp xếp cho nó ở phòng khách số Ba.”
“Vâng ạ!” Bác Đào thầm thở phảo nhẹ nhõm liếc mắt đồng hồ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.