Bí Mật Của Cô Vợ
Chương 95: Thuốc tê liệt
Minh Châu đắc ý cười, cô ta sẽ kh tính toán chuyện quá khứ, sẽ bỏ qua mọi hành vi vô ý của Tuấn Phong đã từng làm tổn thương cô ta… rộng lượng bỏ qua tất cả.
Cô ả chống tay vào cửa xe cười khúc khích làm mọi đều tò mò sang.
sang lại bị gương mặt xinh đẹp hấp dẫn và si mê đến thẫn thờ.
Chậc chậc, nói thật, gương mặt này của Gia Ly quá hoàn hảo, thế nên mỗi lần ngắm ở trong gương cô ả vẫn luôn đắc ý lắm. Cô ta cảm giác cứ như số phận của cô ta và Gia Ly đã hoàn toàn bị hoán đổi cho nhau, cũng như ước mơ được sống trong nhung lụa của cô ta đã trở thành hiện thực.
“Chuyện tối nay tuyệt đối kh được để mẹ Yod biết nhé, nếu ai hỏi thì bác và mọi nói là cháu bị lạc tới đón ạ.” Minh Châu quay sang dặn dò bác quản gia.
“Vâng.” Ông ta thở dài đáp ứng.
***
“Chát!” Sau một tiếng tát giòn vang, Quốc Dũng ôm l má trừng mắt Xuân Lan.
Bà ta kéo lại vạt áo ngủ chút xộc xệch vì hành động vừa sau đó ngồi xuống ghế liên tiếp uống hết m cốc nước lọc lớn.
Bộ dáng giống như đang cố nuốt xuống cơn giận dữ. Cho dù uống bao nhiêu cũng kh thể đủ.
“ con càng ngày càng ngu thế!” Xuân Lan thất vọng đè nén nói.
“Con biết đây là đâu chứ? Biết mẹ con đang dè dặt cẩn trọng tới mức nào kh? Nếu như việc làm ngu ngốc của con để lại chứng cứ, sẽ bị khởi tố về tội cưỡng bức em gái kh thành. Lúc đ đừng mong Hoàng Minh thể tha thứ cho con.”
Xuân Lan nói xong ôm n.g.ự.c đau khổ. Bà ta đang hận kh thể bổ não Quốc Dũng ra để mà xếp lại. Bàn tay run rẩy mất khống chế chỉ vào ta:
“Con nhỏ này hiện tại, thậm chí ngay cả mẹ cũng chẳng dám trêu chọc nó!”
Bà ta vừa nói dứt lời, sắc mặt của Quốc Dũng lập tức thay đổi. ta đần mặt ra ngồi thụp xuống ghế, cả ngơ ngác như bị thoát não. Mẹ ta là một đàn bà mạnh mẽ biết chừng nào, vậy mà bây giờ cũng cụp đuôi sợ hãi. Chẳng lẽ Hoàng Minh đưa bọn họ về đây kh là muốn che chở bù đắp, mà ta mục đích khác.
Th Quốc Dũng vẫn ngây ra giống một đứa bị thiểu năng, Xuân Lan liền tức giận quát lên: “Đã hiểu chưa?”
Quốc Dũng giật sợ hãi , chẳng dám ho he gì nữa, chỉ gật nhẹ đầu.
Lúc này Xuân Lan mới cười trào phúng đứng dậy. Bà ta vỗ vỗ bộ đồ ngủ kh hề dính bẩn của , và xoay sang an ủi Quốc Dũng:“Mẹ con cần nương tựa lẫn nhau, kh ai được phép mắc sai lầm. Nhưng nếu như Hoàng Minh xét tội, con sẽ tự hứng chịu một , đừng kéo theo mẹ cùng xuống. Bởi vì con, mẹ đã hy sinh quá nhiều .”
“Mẹ… mẹ…” Quốc Dũng sửng sốt, tức giận đến trắng bệch mặt, cả bỗng run rẩy. ta cảm nhận rõ ràng sự chấp nhất của Xuân Lan đối với Hoàng Minh. Nhưng lại bất lực chẳng thể làm gì.
Đột nhiên từ sau lưng hai truyền đến một giọng nói lạnh lẽo.
“Thật đáng thương!” Bà Yod đứng ở cửa mỉm cười.
Hai mẹ con Xuân Lan sửng sốt nhau. Nhưng nh Xuân Lan đã mỉm cười đon đả ra cửa cười nói: “Chị, chị tới việc gì ?”
Bà Yod hừ mũi liếc mắt bà ta nói với Quốc Dũng: “Hoàng Minh nói ngày mai mày tới chỗ ta.”
Bà ta cười ưu nhã xoay bước chân khỏi đó.
Tới cuối hành lang, bỗng nhiên bà Yod dừng lại, nghiêng đầu lại vẻ mặt tức giận của Xuân Lan lại cười mỉa mai: “Ồ! Suýt thì quên nói cho mày, ta đã biết chuyện vui của mày lúc tối nay nhé!”
Bà ta nhíu mày, làm ra dáng vẻ buồn rầu bất đắc dĩ than thở: “Tao cũng hết cách, quản cái nhà này đã mệt, thêm mẹ con nhà mày… một lũ ngu hèn mọn lại càng thêm mệt!”
Sau khi nói xong, bà Yod còn bày ra loại biểu cảm như là đồng tình với mẹ con ta, lúc này mới hài lòng rời .
Căn phòng rơi vào trạng thái lặng im như tờ.
Con ngươi trong mắt Quốc Dũng chậm rãi chuyển động, ta Xuân Lan đứng như trời trồng ở gần cửa, vẻ mặt bà ta đang vô cùng âm lãnh và tàn khốc.
Rõ ràng là cực kỳ tức giận. Đôi tay bà ta nắm chặt lại khiến các khớp xương cũng trắng bệch.
ta kh biết nên nói gì lúc này.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hẳn là Xuân Lan đang chịu sự đả kích lớn. Vậy là đúng như lời bà ta nói khi nãy. ta sẽ tự chịu một .
Cuối cùng ta trào phúng cười đứng dậy muốn trở về phòng. Ngày mai lẽ chính là ngày kết thúc của ta. Thực sự Quốc Dũng sợ hãi, nhưng ta cũng quá mệt mỏi .
Ngay lúc này đây, ta mới sâu sắc nhận ra, bản thân quả nhiên là một kẻ yếu ớt và vô dụng.
“Ngày mai, con đừng đến. Uống cái này vào mẹ sẽ xử lý mọi chuyện.” Đột nhiên Xuân Lan bắt l cánh tay Quốc Dũng kéo lại và đưa cho ta một ống nhựa chứa một loại dung dịch màu vàng.
Quốc Dũng nhận l cười lạnh đáp: “Vâng.”
“Kh thuốc độc đâu. Đây chỉ là một loại gây tê cứng tạm thời.” Xuân Lan gằn giọng giải thích.
Nụ cười trên gương mặt Quốc Dũng trở nên cứng ngắc: “Vâng.”
“Chuyện này tuyệt đối kh được để lộ ra ngoài.” Bà ta căn dặn.
Quốc Dũng châm chọc cười: “Mẹ yên tâm, con vốn dĩ là c cụ báo thù của mẹ, con sẽ làm đúng những gì mẹ muốn.”
Xuân Lan kinh ngạc theo bóng lưng cô độc của con trai khẽ lẩm bẩm: “Xin lỗi.”
Tất cả chỉ tại mụ đàn bà kia.
Tại con nhỏ chít tiệt Gia Ly.
Sắc mặt Xuân Lan lại chuyển từ đau khổ sang căm hận đóng mạnh cánh cửa lại tự nhốt bên trong.
Cả đời này bà ta đã chịu nhiều khuất nhục, nhưng chưa từng th đau lòng bằng câu nói kia của Quốc Dũng. Quả thực Xuân Lan chợt giật tự hỏi, đến tận bây giờ bà ta là đúng hay đã sai.
Bà ta đấu tr cho hạnh phúc của chính tại thể sai được?
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Chỉ những kẻ khác cố chấp đeo bám kh chịu từ bỏ kia, tất cả đều do bọn họ đã dồn ép bà ta mà thôi.
Đúng là một lũ đáng chít!
Dám đùa bỡn bà ta! Sẽ trả giá!
Xuân Lan ên cuồng cười. Tiếng cười thê lương vang vọng cả ra bên ngoài. Bác quản gia nấp ở gần đó nhếch miệng đắc ý bỏ .
***
“Cái gì?” Minh Châu luyến thoắng hỏi lại. “Xuân Lan cho ta uống thuốc giả chết?”
Tất cả mọi đều biến sắc.
Bà Yod liếc cô ả cảnh cáo, sau đó nói với ta: “Ông chắc đó chỉ là thuốc tê chứ kh thuốc độc?”
Bác quản gia sửng sốt. Sau đó cúi đầu đáp: “ hiểu , để sắp xếp.”
Những còn lại hiểu kh nhưng đều đưa mắt về phía Gia Ly. Cô ta tái mét mặt mũi im bặt kh dám lớn tiếng ho he gì mãi sau mới run rẩy nói:
“ ta vẫn nói hổ dữ kh ăn thị.t con. Xem ra bà ta còn kh bằng cầm thú.”
Nghe cô ta nói, lúc này bà Yod mới hơi mỉm cười: “Đúng thế, nếu đã như vậy, chúng ta chỉ cần chờ xem Hoàng Minh xử lý ra thôi.”
“Vâng.”
Bà Yod một đám vệ sĩ thân tín trong phòng cất cao giọng nói: “Nhà Yod tuyệt đối kh chứa chấp loại vong ân phụ nghĩa. Kẻ nào hai lòng sẽ đều bị loại bỏ.”
“Vâng.” Cả đám cung kính đáp.
Th vậy bà ta gật đầu xoay nh ra ngoài. Nếu như Hải La còn ở đây, bà ta đã chẳng cực thân làm những chuyện này. Tiếc là sau khi đến nước V, bà cũng chưa từng trở về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.