Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Kỳ Việt

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

4

Sáng hôm , đói mà tỉnh dậy.

Xỏ dép xong, rửa mặt theo thói quen mò xuống bếp tìm đồ ăn. mở tủ lạnh, thấy tiếng sảng khoái phát từ phòng khách.

đang gì vui thế?

hỏi, cắn miếng bánh mì, tò mò phòng khách. khi đang ghế sofa đơn, sững tại chỗ.

Kỳ Việt.

đang làm gì ở nhà ?

Quần áo tối qua vẫn , nghiêm chỉnh như thể đang tham gia một buổi gặp mặt trang trọng.

– bà Trần, mặc một chiếc sườn xám màu xanh đậm thêu chỉ vàng, kiểu dáng nghiêm trang, mặt tươi như hoa với Kỳ Việt.

Ngay cả ba tối qua trực ở bệnh viện – cũng về, sắc mặt nghiêm nghị, thái độ cực kỳ đắn.

Cảnh tượng mắt chẳng khác gì… ba vợ đang gặp mặt con rể.

Tô Thanh Diệp, trong nhà khách mà con mặc đồ ngủ như thế ! Mau về phòng quần áo ngay!

tiếng gọi kéo về thực tại, giật , chính suy nghĩ vớ vẩn làm cho choáng váng, đầu óc tê dại.

, con .

trả lời qua loa, định về phòng. bước một bước thì giọng lạnh mà trong trẻo Kỳ Việt vang lên:

cần . Thanh Thanh mới tỉnh, chắc còn mệt. Cứ để cô nghỉ ngơi.

Thanh Thanh. Gọi mật quá ha. tối qua còn giả vờ quen ?

nghiêng đầu Kỳ Việt với vẻ mặt nghiêm túc, trong lòng âm thầm gào thét.

làm phiền một đêm , thể tiếp tục quấy rầy nữa. Thưa bác trai bác gái, cháu còn chút việc ở công ty, dịp cháu sẽ chính thức đến thăm hai bác .

, Kỳ Việt dậy chuẩn rời . Đôi mắt lạnh lẽo liếc về phía một cái, khi định kỹ thì thu ánh mắt.

Chắc tưởng tượng thôi.

, đừng để trễ công việc.

thì càng thêm niềm nở, tiễn cửa, lén nháy mắt với .

hiểu gì cả.

Mãi đến khi cửa sắp đóng, mới nhanh chóng kéo , thì thầm bên tai.

tiễn một đoạn.

Tại ạ? Á!

ôm trán vì búng đau, còn kịp kêu than thì câu bà chặn họng.

Tối qua uống bao nhiêu rượu, con còn nhớ ? Về đến nhà mà còn ôm chặt lấy buông, miệng thì cứ gọi “Kỳ Kỳ” “Kỳ Kỳ” liên tục, làm khổ đến tận mười hai giờ đêm mới về. Giờ bảo tiễn một chút mà còn hỏi tại ? Mau ngay!

xong bà nhét áo khoác tay đẩy ngoài cửa.

Cạch.

Cánh cửa khóa lưng.

lề mề khoác áo lên , cố nhớ tối qua. trí nhớ chỉ dừng ở đoạn ôm lấy Tống Kỳ và nhõng nhẽo đòi cô đưa về nhà.

Kỳ Việt đưa về? Tống Kỳ ?

Chẳng lẽ nhận nhầm ? Tối qua giữa bao ánh mắt bạn học, ôm chặt Kỳ Việt buông, còn ôm về tận nhà?

Ý nghĩ khiến mặt lập tức đỏ bừng lên vì hổ.

Bảo vui như khi thấy Kỳ Việt. khi họp lớp, bà còn bảo nếu gặp bạn học nào thì nhớ đưa về cho bà xem mặt. khi còn ậm ừ cho qua, gặp phù hợp nhất định sẽ đưa về.

Giờ thì bà hiểu nhầm thật .

“Đinh”

Tiếng thang máy vang lên cắt ngang suy nghĩ . Ngẩng đầu lên, thấy Kỳ Việt đang bước bên trong.

Cảm giác hổ tràn lên khiến theo phản xạ tránh né, nên im một chỗ nhúc nhích.

Chờ thang máy đóng cửa xong thì về, với tiễn xe , thế xong.

Dù gì thì tối qua Kỳ Việt cũng tỏ rõ thái độ quen , tránh xa . Việc đưa về chỉ bất đắc dĩ. hôm nay, chắc chắn thứ sẽ về như cũ, như hai xa lạ.

mà… đời như tưởng tượng.

Cửa thang máy mãi chịu đóng, lẽ xuống tầng từ lâu đột ngột bước từ trong đó.

tiễn ? định gần ?

5

Nắng sớm dịu dàng chiếu qua khung cửa sổ hành lang, vặn đổ xuống gương mặt góc cạnh, tuấn tú , sáng tối đan xen tạo thành những mảng sáng rõ ràng như tranh vẽ.

ngẩn , trong khoảnh khắc , đầu óc như ngừng hoạt động.

Tô Thanh Diệp.

dùng chất giọng trầm thấp dễ gọi tên , khẽ nhướng mày một cái.

trai đến mức khiến em sững ?

hồn, mặt đỏ bừng.

phủ nhận rằng hề , khi mở miệng lắp ba lắp bắp.

-- .

Aaaaa!

Chẳng chút sức thuyết phục nào cả.

vội cụp mắt xuống, liếc lấy một , bước nhanh thang máy, nhấn tầng, giả vờ như gì xảy . Tai thì nóng ran lên từng hồi.

Cửa thang máy khép , gian chỉ chín mét vuông lập tức trở nên im lặng đến lạ thường. Trong sự yên tĩnh , tiếng khẽ Kỳ Việt vang lên bên tai , rõ ràng đến đáng ghét.

đang !

cố chịu vài giây, nhịn .

Tức tối sang trừng mắt – cái tên phát tiếng đầy “ác ý” – bày tỏ sự bất mãn.

đang nhạo !

.

Kỳ Việt đáp nhanh, khóe môi vẫn đang cong lên đầy ý . gương mặt lúc như thêm chút thở đời thường, khác hẳn vẻ lạnh nhạt xa cách tối qua.

Thậm chí… còn trai hơn.

trừng thêm vài giây, càng trừng càng thấy khó giận nổi.

Thôi , thật cũng chẳng hổ. Kỳ Việt trai. Hồi cấp ba, thường xuyên lén .

thu ánh mắt, im lặng một lúc gượng gạo mở lời.

nên nhiều hơn đấy. Trông .

Lời dứt, thang máy đột nhiên rơi trạng thái yên tĩnh kỳ quái.

chớp mắt, từ từ nghiêng đầu, lén liếc sang… bắt gặp một đôi mắt đen sâu như biển.

Trong ánh mắt , phản chiếu rõ ràng hình bóng – rõ đến mức dường như chứa nổi bất kỳ ai khác.

Khoảnh khắc , lớp rào ngăn cách thời gian giữa và Kỳ Việt như tan biến một phần.

Tựa như trở bảy năm , khi Kỳ Việt cũng từng như .

Lúc phấn khích chia sẻ khi giải một bài toán khó.Lúc ngẩng đầu lên mệt mỏi giữa giờ học.Lúc ngủ dậy buổi trưa.Lúc thẫn thờ lướt mắt qua lớp học…

Ngày đó chẳng hề nhận .

bây giờ, khi trải qua vài rung động, mới hiểu ánh mắt … thật sự giống bình thường.

chăng đây chính lý do khiến Tống Kỳ và đều cho rằng Kỳ Việt thích ?

Tim bất giác siết . định tự hỏi thật sự từng thích thì hình ảnh Kỳ Việt tối qua ùa về – dáng vẻ xa lạ, lạnh lùng như phủi sạch liên quan với – khiến lập tức tỉnh táo .

Ai mà đối xử với thích như thế chứ?

Kỳ Việt chẳng qua chỉ sở hữu một đôi mắt đa tình bẩm sinh. thì ai cũng sâu sắc thôi. Tất cả chỉ ảo giác .

hít sâu để trấn tĩnh , đảo mắt một vòng bắt chước giọng điệu Kỳ Việt, nhướng mày hỏi ngược .

Kỳ Việt, xinh ?

Thật cũng run. Dù gì cũng kịp soi gương, khi mặt còn đang sưng vì hậu quả cơn say tối qua.

Kỳ Việt quả nhiên sững , im lặng vài giây.

cứ nghĩ sắp tự ảo tưởng thì bất ngờ thấy giọng trầm ấm quen thuộc vang lên, kèm một gương mặt trai chết .

. Dù thế nào cũng .

Ngay khoảnh khắc đó, trái tim định bỗng chốc đập mạnh dữ dội.

thể rõ từng nhịp đập như át cả âm thanh khác, và chợt nhận một điều.

thể Kỳ Việt thích .

thì…

Hình như đang lòng .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...