Bí Mật Của Lâm Giáo Đầu
Chương 1:
là Lâm Th Sơn - giảng viên của một học viện quân sự tiếng ở nước Y này.
Môi trường làm việc đặc thù cộng thêm việc “lạnh giá như cục đá” nên “ê sắc” cũng là lẽ đương nhiên.
Ba tốn kh ít c sức mai mối các kiểu chỉ là chưa từng mò tới ểm hẹn.
Năm nay thì kh xong , ba bắt tới chúc tết một bạn cũ. đoán được thế nào sau màn chúc tết này cũng là phần giới thiệu con gái nhà ta.
Th Sơn khẽ thở dài. Thôi thì nh cho xong việc.
…
Vừa bước vào nhà, một cô nhóc mới chừng bảy, tám tuổi chạy ra đón .
Th Sơn nhíu mày, đối tượng đây ?
Cô bé ngoan ngoãn chào hỏi Th Sơn nói ngồi chờ vì ba cô vắng. Chỉ chị gái và bạn trai của chị ở trên lầu.
Th Sơn thở phào nhẹ nhõm.
Nhà hai cô con gái, cô cả bạn trai .
Cô thứ hai lại là một đứa nhóc. Xem ra nghi oan cho ba .
Đúng lúc này Kim Phụng xuống, tươi cười:
“Chào .”
Th Sơn ngước cô gái xinh đẹp trong bộ váy midi màu x, tóc bồng bềnh như sóng nước.
Nhất thời Th Sơn kh nói nên lời nhưng đã nh chóng l lại phong độ:
”Chào cô. thay mặt ba mang đồ tới chúc tết hai bác.”
Kim Phụng khẽ gật đầu:
“Cảm ơn .”
Nói xong cô liền rót trà mời Th Sơn.
nhấp một ngụm trà nhỏ hỏi:
”Cô là con gái cả của bác Kiên ?”
Kim Phụng mỉm cười:
“Vâng. tên Kim Phụng.”
Th Sơn theo thói quen, vươn tay ra để bắt tay đối diện:
”Còn là Th Sơn.”
Kim Phụng chưa kịp đưa tay ra thì một giọng nói lạnh lùng vang lên:
”Kim Phụng.”
Kim Phụng nhoẻn miệng cười:
”Thiên Minh. xuống đây. Đây là bạn của ba.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-mat-cua-lam-giao-dau/chuong-1.html.]
Th Sơn nghe những lời này liền ho sặc sụa. Kim Phụng giới thiệu cũng tâm quá . tuy rằng hơi đứng tuổi nhưng cũng đâu tới mức là bạn bè của ba cô chứ.
Th Sơn ho khan vài tiếng nói:
“ là con trai bạn của ba cô, kh bạn ba cô.”
Thiên Minh nhíu mày:
” gì khác nhau chứ?”
Nói xong, kéo Kim Phụng về phía :
“Gia đình chúng cảm ơn . Nếu kh còn việc gì, thể về .”
Th Sơn bật cười, th được mùi giấm chua phảng phất đâu đây.
“Vậy xin phép trước.”
…
Th Sơn vừa ra khỏi cổng, Kim Phụng liền ôm bụng cười:
”Cũng tại mà mặc cái bộ váy vướng víu này.”
Thiên Minh cầm vào dây nơ ở váy Kim Phụng:
” th bà mặc đẹp chứ bộ.”
Kim Phụng lắc đầu, nếu kh bạn cô tr phần ẻo lả thì cô đã chẳng tốn tiền mua cái váy diêm dúa như vậy.
Cũng may vừa Thiên Minh diễn cũng đạt ra trò, tr khác gì m tay tổng tài lạnh lùng trên phim đâu.
Thiên Minh quay sang cười với Kim Phụng:
“ th đó kh tệ. Bà kh thích thì để .”
Kim Phụng vội lắc đầu:
“Ông thôi . Như vậy lộ ra hết còn gì.”
Thiên Minh tủm tỉm cười:
“Mà bà kh thích đó chứ? Cao ráo, đẹp trai, lại con nhà ều kiện.”
Kim Phụng chu môi:
“M thứ đó kh ham. Ông thử nghĩ coi, cái tên Lâm giáo đầu đó ngót nghét ba mươi . Nếu kh vấn đề về s.ú.n.g ống thì giờ này vẫn ế.”
Đúng lúc này gọi vào ện thoại của Kim Phụng. Cô mở máy:
Ai gọi đ ạ?”
Từ đầu dây bên kia, một giọng trầm ấm vang lên:
“Lâm giáo đầu.”
Kim Phụng mở to hai mắt, còn kh biết đáp lại ra thì Kim Ngân chạy vào, cười híp cả mắt:
“Chị hai, chú thật là ngầu. Em chỉ nói ra số ện thoại của chị mà chú cho hẳn hai bao lì xì.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.