Bí Mật Của Lâm Giáo Đầu
Chương 15:
Lâm Th Hải lặng lẽ quan sát Kim Phụng và Th Sơn. Nếu chỉ qua hai bọn họ thật sự giống một đôi tình nhân ân ái mặn nồng nhưng ánh mắt Kim Phụng bạn trai cái gì đó sai sai.
Lâm Th Hải cảm th Kim Phụng đang coi Th Sơn là cấp trên của vậy.
Tuy rằng gia thế của Kim Phụng kh thể so sánh với Th Sơn nhưng tới mức coi bạn trai là “sếp” chẳng bất thường hay .
Trong bữa ăn, Lâm Th Hải cố tình chọn ghế cạnh Kim Phụng. ta thực sự muốn thăm dò tình cảm giữa cô và Th Sơn.
Th Hải mới về trường chưa được bao lâu nhưng cũng nghe nhiều về hoa khôi khoa Quản trị kinh do. Kh ngờ tới khi đứng lớp, thực sự bị hút hồn bởi cô gái vẻ ngoài dễ thương này.
Chỉ tiếc đã chậm chân . ta hiện giờ là bạn gái của Lâm Th Sơn.
…
Ngồi giữa Th Sơn và Th Hải khiến Kim Phụng kh tập trung được.
Th Hải quả nhiên chút khác thường, ai đời lại bóc vỏ tôm đặt vào bát cho cô. Mặc dù Kim Phụng đã lịch sự từ chối nhưng ta vẫn kh dừng lại.
Dù giữa Kim Phụng và Lâm Th Hải cũng chỉ là quan hệ thầy trò, kh những thế cô còn là “vợ tương lai” của Th Sơn.
Th Sơn kh khó chịu mới là lạ đ.
Những hành động này của Th Hải đơn giản là để chọc giận Th Sơn hay còn ý gì khác?
Lẽ nào Th Hải để mắt tới cô?
Trong lúc Kim Phụng ngồi ngây ra thì Th Sơn đã đặt vào trong bát của cô một chiếc chả giò.
“Em ăn . Dì Hoa làm là nhất đ.”
Nói xong, gắp hết những con tôm mà Th Hải đã bóc vỏ bỏ vào bát của :
” phục vụ chuyên nghiệp như vậy, lẽ ra nên chọn nghề khác. Kim Phụng nhà kh ăn được hải sản.”
Nghe những lời này Kim Phụng chỉ biết câm nín.
Ai nói cô kh ăn được hải sản chứ?
Giờ mà cãi lời Th Sơn chẳng là làm trò hề ?
Trên bàn ăn bao nhiêu món hải sản ngon, Th Sơn nói vậy là muốn “cản bước tiến” của cô mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-mat-cua-lam-giao-dau/chuong-15.html.]
Th Hải mỉm cười, quay sang hỏi Kim Phụng:
”Vậy ?”
Kim Phụng gật đầu lia lịa:
“Đúng vậy thưa thầy.”
Th Hải còn chưa kịp nói gì thì mẹ của Th Sơn đã lên tiếng:
”Hồi bé Th Hải luôn những sở thích giống với Th Sơn. Nhiều lúc ta tự hỏi là cháu thực sự giống Th Sơn hay đơn giản chỉ muốn học theo.”
Th Hải mỉm cười:
“Là tự bản thân như vậy. Cái gì Sơn thích cháu cũng thích.”
Nói xong, Th Hải liền quay sang Kim Phụng:
”Hồi bé, đã từng xin nhiều đồ chơi của họ. Thứ gì thuộc về cũng muốn .”
Th Sơn lạnh giọng nói:
”Kh muốn gì cũng được đâu. Hồi bé nhường vì nội nói đỡ thôi. Hiện tại, những thứ mong hãy tỉnh táo mà tránh xa. Tr giành với về cơ bản kh cửa tg.”
Th Hải nhếch môi cười:
”Để chờ xem.”
Kim Phụng lúc này tập trung vào món c măng nấu với chân giò mà Th Sơn vừa múc vào bát cho cô, kh hề để ý lời qua tiếng lại giữa hai em nhà họ Lâm.
Ông nội của Th Sơn cười thành tiếng:
“Những món đồ hồi nhỏ thể nói Th Sơn cho cháu nhưng hiện tại cháu nội của kh “mát tính” như xưa đâu Th Hải.”
Những lời nội Th Sơn nói tất nhiên Lâm Th Hải hiểu rõ.
Kim Phụng đâu món đồ chơi mà nhường qua nhường lại. Hơn nữa Kim Phụng thể kh thích Th Sơn nhưng tình ý trong ánh mắt Th Sơn dành cho cô thì kh gì bàn cãi.
Lâm Th Hải cũng đâu thằng ngốc mà nghĩ tới đánh trực diện.
Chẳng việc bày ra bộ mặt đáng thương khiến cho khác mủi lòng là sở trường của ta hay ?
Th Hải nhếch môi cười, âm thầm vạch ra kế hoạch của riêng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.