Bí Mật Của Lâm Giáo Đầu
Chương 5:
Ngày hôm sau Th Sơn tới tìm Kim Phụng từ sớm.
nhận usb chứa th tin cá nhân được Kim Phụng chuẩn bị kéo cô lên xe trong sự ngỡ ngàng của khổ chủ.
Th Sơn giải thích:
”Hiện tại mọi chuyện vẫn trong tầm kiểm soát của nhưng nếu kh nhầm nội đã cho theo dõi chúng ta.”
Kim Phụng nghe vậy liền đưa tay lên miệng:
“Trời đất. Còn chuyện đó ?”
Th Sơn mỉm cười:
“Cô chưa đọc kĩ hồ sơ gửi à? Ông nội là tướng tình báo.”
Kim Phụng vươn vai, ngáp một cái ngon lành. Cả đêm qua cô ngồi viết ra đám tài liệu này, làm gì đã xem kĩ hồ sơ kia chứ. Nếu đọc cô cũng chỉ xem xem lại dòng màu đỏ mà thôi.
Th Sơn tiếp lời:
“Sau khi bước ra khỏi xe này, cô và sẽ bắt đầu vai diễn của . Cô hiểu chứ?”
Kim Phụng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Dòng chữ màu đỏ lại hiện lên trong đầu, khiến cô kh khỏi phấn khích.
Kim Phụng đưa tay lên thề thốt:
“Nguyện trung thành tuyệt đối với Lâm Th Sơn, hoàn thành vai diễn một cách hoàn hảo để l thưởng.”
Th Sơn kh nhịn được mà cười thành tiếng:
“Sẵn sàng chưa?”
Kim Phụng gật đầu:
“Sẵn sàng.”
Th Sơn tủm tỉm cười, đưa usb vào máy in trên xe:
”Một khi đã in hồ sơ sẽ kh thể rút lại.”
Kim Phụng kh để ý tới lời Th Sơn nói mà chăm chú vào máy in. Từng tờ gi được in ra khiến choáng váng tới mức kh nói nên lời.
Giờ cô mới để ý trong xe này quả thực kh thiếu thứ gì.
Th Sơn th sự ngạc nhiên trong mắt Kim Phụng liền giải thích:
”Xe này đặt riêng. Chống đạn nữa đó.”
Kim Phụng nghe tới đạn liền bủn rủn chân tay. khi nào cùng lão già này cô sẽ bị ăn đạn hay kh?
Nếu đạn bay tới, Kim Phụng sẽ lao ra đỡ cho Lâm giáo đầu.
Cô trở thành ân nhân cứu mạng của .
Ha ha… Nói kh chừng còn nuốt trôi cả cái trung tâm thương mại nhà họ Lâm chứ.
Th Kim Phụng bỗng nở nụ cười tươi rói, Th Sơn tò mò hỏi:
”Kh cô nghĩ ra cái gì hay ho đ chứ? Nói xem nào.”
Kim Phụng giống như ma xui quỷ khiến liền nói sạch suy nghĩ trong đầu.
Th Sơn cười lên thành tiếng:
“Nên nhớ kh loại thường đâu. Sau này cô sẽ biết.”
Kim Phụng gật đầu, tất nhiên cô biết thân thủ bất phàm . Chỉ là tưởng tượng thôi làm gì gắt chứ.
Th Sơn th cô kh nói gì liền tiếp lời:
“Cô nên nhớ nếu ngày chuyện đó xảy ra, cô đỡ đạn thì lập tức tiếng tò te tí toét sẽ vang vọng khắp cái nhà này. Ba mẹ cô sẽ kh chịu được nỗi đau đó đâu.”
Kim Phụng ngắt lời :
“Đó chỉ là tưởng tượng của .”
Th Sơn nghiêm giọng nói:
“Nếu cô làm vậy sẽ hận cô. kh thích mang ơn khác.”
Kim Phụng bĩu môi:
“Vậy tìm đóng giả bạn gái thì kh mang ơn chắc?”
Th Sơn bật cười:
”Cái dòng màu đỏ.”
Nghe tới đây Kim Phụng liền im bặt. Cô nhận tiền như vậy mà còn muốn “Tổ quốc ghi c” ?
Th Sơn l máy dập ghim, ghim lại những tờ gi trong lý lịch của Kim Phụng thành một tệp.
Khoé môi khẽ cong lên:
”Chưa từng rung động ?”
Kim Phụng Th Sơn hỏi:
”Vậy thì ?”
Th Sơn cười thành tiếng:
“ tốt.”
Kim Phụng bĩu môi:
”Chẳng cũng mới rung động đó thôi. 22 còn đã 29. là loại chai sạn cảm xúc.”
Th Sơn con gái trước mặt:
“ vấn đề gì à?”
Kim Phụng bị hỏi vậy liền sợ tới nổi da gà. Chẳng lẽ cô lại bảo khó đem lại hạnh phúc cho Thiên Minh.
Bạn cô mỏng m yếu đuối là vậy, cái tên già khú trước mặt cô lại yêu lần đầu, kh chừng lại tổn thương nhau chứ.
Thôi kệ. Cô đâu quản được chuyện của ta.
Th Sơn dặn dò Kim Phụng thêm một số chuyện hai xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-mat-cua-lam-giao-dau/chuong-5.html.]
Đúng lúc này, ba của Kim Phụng ra:
“Th Sơn đến kh vào nhà?”
Kim Ngân chạy tới, xun xoe nịnh bợ:
” rể.”
Khoé môi Kim Phụng giật giật mà kh nói được lời nào. cả nhà cô ai cũng như trúng thuốc hết vậy?
Th Sơn mỉm cười, cúi chào ba của Kim Phụng:
“Con tới để xin phép hai bác cho con đưa em Phụng chợ hoa xuân.”
Ba của Kim Phụng còn chưa kịp nói gì thì mẹ của cô đã chạy ra:
”Vào nhà ăn sáng đã. Mẹ chuẩn bị đồ ăn .”
Th Sơn tươi cười:
“Dạ vâng. Hình như là bún bò kh ạ?”
Mẹ của Kim Phụng khẽ gật đầu:
”Vào thử tay nghề của bà già này xem ?”
Th Sơn dắt tay Kim Phụng:
”Chẳng món em thích nhất hay ? Còn đứng đó làm gì?”
Kim Ngân th vậy liền chạy ra phía sau đẩy Kim Phụng vào trong nhà:
“Mau dọn bát.”
Th Sơn bật cười, quay sang Kim Ngân nhỏ giọng nói:
”Ờ mây zing gút chóp em vợ.”
Kim Ngân cười híp mắt. Nếu gả được Kim Phụng cho Lâm đây cô sẽ thế giới riêng của .
Vừa kh tr giành với Kim Phụng vừa được rể giàu . Chị cô ăn sung mặc sướng chẳng lẽ cô lại chịu khổ ?
Chỉ nghĩ tới thôi đã muốn đẩy thuyền .
Hôm qua cô rình nghe được chuyện của Thiên Minh và Kim Phụng.
Cái gì mà đóng giả chứ? Cô đây sẽ biến giả thành thật.
Nghĩ vậy Kim Ngân liền chạy theo Th Sơn, một ều rể, hai ều rể.
Kh những thế cô còn kể câu chuyện tình yêu mùi mẫn giữa Th Sơn và Kim Phụng cho cả nhà nghe trong bữa ăn.
Kim Phụng sợ tới nỗi mặt cắt kh còn giọt máu.
Kim Ngân biết bí mật này nhất định giao kết kia sẽ kh thành, nói kh chừng các cô còn bị Lâm giáo đầu xử lý nữa.
Chẳng thể ngờ Th Sơn lại vui vẻ nói với cô:
“ thêm diễn viên quần chúng nữa thật hoàn hảo.”
Ba mẹ Kim Phụng nghe chuyện từ miệng Kim Ngân liền nở nụ cười tươi rói:
”Vậy mà bác kh biết. Còn định giới thiệu hai đứa với nhau nữa chứ.”
Th Sơn mỉm cười:
”Con đâu được Kim Phụng cho tới nhà. Nếu kh vô tình tới đây thì con chỉ biết phòng trọ của cô thôi.”
Ba của Kim Phụng tò mò:
”Nó nói gì mà con kh dám tới?”
Th Sơn gãi gãi đầu:
“Cô nói ba mẹ là giảng viên đại học, nghiêm khắc nên kh muốn cô bạn trai.”
Nghe những lời này ba mẹ Kim Phụng đứng bật dậy,:
“Trời đất. Ba mẹ nói thế hồi nào?”
Ba của Kim Phụng tiếp lời:
“Ba chỉ nói chọn bạn cẩn thận.”
Th Sơn ra vẻ tủi thân:
” thể em th con chưa đủ tốt.”
Mẹ của Kim Phụng trừng mắt cô:
”Con chê Th Sơn ?”
Kim Phụng sau khi ăn xong bát bún mới hoàn hồn, vội xua tay:
“Kh chê. Kh chê.”
Mẹ của cô bật cười:
”Kh chê thì mau thay đồ cùng ta.”
Kim Phụng đứng dậy dọn bát đũa trên bàn nói:
“Để con rửa bát đã.”
Kim Ngân vội chạy tới:
”Chị hai để em.”
Kim Phụng run lên vì sợ. Bình thường con bé này ăn xong là chạy biến chỗ khác, giờ lại hăng hái nhất định chuyện.
Kim Ngân ghé tai Kim Phụng thì thầm:
“Ráng làm cho tốt.”
Kim Phụng kh nhịn được tò mò liền hỏi:
“ lại chăm vậy?”
Kim Ngân nhoẻn miệng cười:
” rể nói thưởng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.