Bí Mật Của Lâm Giáo Đầu
Chương 61:
CHƯƠNG 61
Trước ngày cưới, Th Sơn lén vào phòng Kim Phụng qua đường ban c.
Lúc này, Kim Ngân đã ngủ say còn Kim Phụng đang ngồi bên cạnh em gái, thi thoảng lại đưa tay lau nước mắt.
Vậy là ngày mai cô chính thức trở thành vợ ta , về nhà thăm ba mẹ, em gái cũng kh còn như trước. Kim Phụng đem hết những món đồ Kim Ngân yêu thích để vào một chiếc hộp gỗ, đặt ở đầu giường.
Thường ngày, Kim Ngân hay lẽo đẽo theo cô để xin m món “bảo bối” này. Ngày mai, cô bé nhất định sẽ vui mà quên sự vắng mặt của chị gái.
Ngay khi Kim Phụng quay lại giường đã th Th Sơn ngồi tại đó. Cô giật , định la lớn thì đã nh hơn một bước.
Th Sơn dùng tay bịt miệng cô lại, tủm tỉm cười:
“Em ổn chứ?”
Kim Phụng gỡ tay Th Sơn ra, nhỏ giọng nói:
“ gì kh ổn ?”
Th Sơn cô, ánh mắt hiện lên ý cười:
“ nhớ em.”
Kim Phụng chui tọt vào trong chăn, thò cổ ra nói:
“Đêm hôm khuya khoắt, đồng chí chồng kh ở nhà chuẩn bị đám cưới còn tới đây làm gì?”
Th Sơn th dáng vẻ “kh tiễn” của Kim Phụng liền bật cười:
“ chỉ muốn vợ một chút thôi. M hôm chưa được gặp vợ.”
Kim Phụng nghe Th Sơn nói vậy liền mủi lòng.
“Mai chính thức về chung một nhà . Đồng chí Th Sơn kh về nghỉ ngơi là sang ngày mới đó.”
Nói xong, cô Th Sơn một lượt:
“ trèo tường vẻ thành thạo nhỉ.”
Th Sơn nhếch môi cười. Trước kia, lần đã trèo vào ban c nhà cô nhưng chỉ đứng ở bên ngoài mà thôi. Nay d chính ngôn thuận là chồng ta nhưng vẫn theo thói cũ.
“Nếu nói, trèo vào ban c nhà em nhiều lần em tin kh?”
Kim Phụng lắc đầu.
“Em th đâu.”
Th Sơn tủm tỉm cười:
“Vậy em th Kim Ngân mang bát nước cho mèo hoang bao giờ kh?”
Kim Phụng cười khúc khích.
“Là con bé mang cho ? Thảo nào nó bày đặt pha đủ loại nước, từ nước ch, nước quất cho tới nước mơ muối.”
“Mà kì lạ là buổi sáng chỗ nước hết bay. Em kh biết con mèo nào lại uống được nhiều nước như vậy.”
Kim Phụng che miệng, ngáp ngáp vài cái:
“Kh còn sớm nữa. mau về .”
Dứt lời, cô liền chùm chăn kín đầu nhưng kh ngờ Th Sơn lại kéo cô ra ngoài ban c.
“Muốn về cũng tạm biệt cho tử tế chứ.”
Kim Phụng bắt đầu buồn ngủ, hai mắt díp lại:
“Tử tế là ?”
Th Sơn bật cười, cúi hôn lên môi Kim Phụng.
“Ít nhất cũng như vậy.”
Nói xong, lập tức rời .
Chỉ trong nháy mắt Kim Phụng đã kh th bóng dáng của Th Sơn đâu nữa.
Cô dụi mắt.
“ mơ ?”
Đúng lúc này, tiếng động cơ ô tô làm Kim Phụng trở về thực tại đồng thời ện thoại của cô nhận được tin n:
“Mau vào trong phòng . Ngoài ban c gió lắm.”
Kim Phụng nhoẻn miệng cười. N tin vào máy của Th Sơn:
“Ngày mai gặp lại.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-mat-cua-lam-giao-dau/chuong-61.html.]
…
Tiệc cưới của Th Sơn và Kim Phụng được tổ chức tại hội trường lớn ở trung tâm thương mại Đ Phương, gam màu chủ đạo là sắc trắng của những b hoa lan. Kh những thế, hội trường còn được trang trí bởi những chiếc rèm pha lê trong suốt. Dưới ánh đèn, những viên pha lê trở nên lấp lánh chẳng khác nào một bầu trời .
Ba Thành dẫn Kim Phụng vào lễ đường, trên tay cô là bó hoa lan chu nhỏ màu trắng. Sắc trắng tinh khôi, hương thơm dịu ngọt của lan chu thực sự khiến cho đám cưới trong mơ trở nên hoàn hảo.
Th Sơn đứng đó trong bộ quân phục, gương mặt kh giấu được hạnh phúc. Kim Phụng trong bộ váy cưới chẳng khác gì một nàng c chúa - nàng c chúa của riêng Lâm Th Sơn.
Kim Phụng Th Sơn mỉm cười, hai má của cô dần ửng đỏ.
Đúng lúc này ba Thành lên tiếng:
“Ba giao Kim Phụng lại cho con đó con trai.”
Th Sơn nở một nụ cười tươi rói, cầm tay Kim Phụng:
“Con cảm ơn ba.”
Nói xong, thì thầm vào tai cô:
“Đi thôi vợ yêu.”
Ngay khi Kim Phụng vừa xoay bước theo Lâm Th Sơn thì một tiếng nổ lớn kèm theo mùi thuốc s.ú.n.g khiến đám đ trong hội trường sợ hãi.
Th Sơn vội vàng ôm l Kim Phụng.
“Cúi thấp xuống rời khỏi nơi này. Chắc c mục tiêu mà muốn nhắm tới là . sẽ ở lại, tạo cho em cơ hội trốn thoát. Hãy nhớ rằng yêu em.”
Đúng lúc này, tiếng cười như ên dại của một gã đàn giấu mặt vang lên.
“Thế nào Lâm Th Sơn? Mày bất ngờ lắm đúng kh? Hôm nay tao sẽ cho mày về chầu tiên tổ.”
Th Sơn bật cười:
“Làm hùng núp lâu như vậy kh th chán ?”
Nghe những lời này, gã đàn bước ra phía ngoài cánh gà, chĩa s.ú.n.g vào Th Sơn.
“Giờ tao đếm từ một đến ba. Để xem đạn của tao hay phi tiêu của mày nh hơn.”
Dứt lời, b.ắ.n một viên đạn về phía Th Sơn nhưng né được, đồng thời phi tiêu về phía gã bịt mặt khiến ta ngã lăn ra đất.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên. Kim Phụng vội vàng chạy về phía Th Sơn:
“Cẩn thận…”
Th Sơn chỉ kịp quay lại, đỡ l Kim Phụng trước khi cô gục xuống vì bị thương quá nặng.
Th Sơn gọi lớn:
“Phụng… Phụng… tỉnh lại em.”
“Tỉnh lại .”
“ xin em đó...”
Kim Phụng hai mắt nhắm nghiền, váy trắng dần chuyển màu do m.á.u từ vết thương ngấm vào, Th Sơn kh cầm được nước mắt. gọi lớn tên cô nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.
Đúng lúc này, mẹ của Th Sơn vỗ nhẹ vào vai :
“Th Sơn, con vậy?”
“Mẹ th con gọi tên Phụng.”
Th Sơn đưa tay lau mồ hôi trên trán:
“Mẹ. Con th Phụng bị thương.”
Mẹ Th Sơn mỉm cười, trấn an con trai:
“Chỉ là một giấc mơ mà thôi.”
Th Sơn uống một chút nước cầm l áo khoác trên bàn.
Mẹ Th Sơn theo :
“Con nh đâu? Chỉ còn vài tiếng nữa là đón dâu .”
Th Sơn l chìa khoá xe trong ngăn kéo:
“Con qua nhà Phụng một lát.”
Mẹ của Th Sơn tủm tỉm cười.
Bà biết kh ít lần con trai lén lút trèo lên ban c nhà ta.
Hôm nay, nhất định Th Sơn kh dám gọi ện cho Kim Phụng nên mới hành động như vậy.
Chỉ ều bà kh thể ngờ rằng giấc mơ kia tuy hoang đường nhưng lại là ềm báo cho sóng gió phía trước.
Kim Phụng đã biến mất ngay trước giờ cử hành hôn lễ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.