Bí Mật Của Lâm Giáo Đầu
Chương 64:
CHƯƠNG 64
Trung Tín giữ c.h.ặ.t t.a.y Kim Phụng đẩy cô ra phía ngoài đường hầm, chỉ ều trước mặt ta kh là cấp dưới của mà là đám Lâm Th Sơn, Trần Quốc Việt.
th Th Sơn, Kim Phụng mừng rỡ:
“… đến .”
Th Sơn mỉm cười:
“ xin lỗi.”
“Để em chờ lâu như vậy.”
Kim Phụng lắc đầu, kh hiểu nước mắt cứ trào ra. Nếu như ở phía bên ngoài này kh Th Sơn thì cô làm đây?
Th Sơn tới , nhất định cô sẽ được an toàn.
Trung Tín tức giận, l d.a.o găm từ trong túi áo khoác kề vào cổ Kim Phụng. ta nhếch môi cười, nói với Lâm Th Sơn:
“Mày cũng giỏi lắm. thể đứng ở đây trước khi tao và Phụng tới nơi chứng tỏ mày đã tìm ra đường hầm này từ trước.”
Lâm Th Sơn mặt thoáng biến sắc. kh để tâm tới lời nói của Trung Tín, tất cả sự chú ý của lúc này đều đổ dồn vào Kim Phụng.
“Phụng. Em đừng sợ. ở đây . ta sẽ kh làm hại được em đâu.”
Dứt lời, Th Sơn quay sang nói với Trung Tín:
“Ra ều kiện . Uy h.i.ế.p một cô gái như Phụng mày kh th xấu hổ à?”
Trung Tín mỉm cười:
“Để đạt mục đích của , tao th kh vấn đề gì.”
Nói xong, Trung Tín quay sang Trần Quốc Việt:
“Nghe nói nhà họ Lâm nuôi một con chó. Xem ra đúng là sự thật.”
Trần Quốc Việt được nội Th Sơn đào tạo từ nhỏ, kh ít kẻ ác ý nhắm vào khi th luôn bên cạnh Lâm Th Sơn. Trần Quốc Việt đã quá quen với những lời nói như vậy, chính vì thế mà mây câu nói của Trung Tín kh ảnh hưởng gì tới tâm trạng của lúc này.
Trần Quốc Việt cười thành tiếng, đưa một túi đồ ra trước mặt Trung Tín:
“Chó còn biết phá b.o.m nữa. Điều này chứng tỏ kẻ đặt b.o.m kh bằng chó đúng kh?”
Trung Tín tái mặt.
Thật kh ngờ những gì ta chuẩn bị từ trước lại bị đám Lâm Th Sơn, Trần Quốc Việt giải quyết nh gọn như vậy.
Trung Tín nói lớn:
“Chuẩn bị xe cho tao.”
Lâm Th Sơn khẽ gật đầu.
“Quốc Việt. Việc này giao cho .”
Trung Tín Th Sơn với vẻ nghi ngờ:
“Tốt nhất là chúng mày đừng giở trò gì, nếu kh Kim Phụng của mày sẽ c.h.ế.t kh nhắm mắt đ.”
Lúc này, đám đàn em của Trung Tín chỉ biết thán phục Kim Phụng. Rõ ràng cô đang bị Trung Tín khống chế nhưng trên mặt kh hề hiện lên vẻ sợ hãi. Trước kia, bọn họ cho rằng Trần Kim Phụng chỉ là một bình hoa di động, may mắn lọt vào mắt x của Lâm Th Sơn mà thôi. Kh ngờ, bản lĩnh của cô gái này cũng kh là nhỏ.
Kim Phụng Lâm Th Sơn nở một nụ cười như để trấn an trước mặt.
Th Sơn nói với Trung Tín:
“Từ trước tới giờ, kẻ chơi trò hai mặt chỉ mày mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-mat-cua-lam-giao-dau/chuong-64.html.]
Trung Tín cười lớn:
“Ai bảo mày tất cả, còn tao chỉ như con rối trong tay bọn họ.”
Dứt lời, Nguyễn Trung Tín kề d.a.o vào Kim Phụng:
“Lâm Th Sơn, mày tin tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày yêu nhất kh?”
“Tao biết những như mày luôn mang theo B16.18 - một loại độc kh thuốc giải. Mày dám hy sinh mạng sống của để đổi l bình yên cho Phụng hay kh? Hay tất cả những lời thề thốt của mày cũng chỉ như những thằng đàn xấu xa khác, mạng sống của mày mới là quan trọng?”
Kh th Th Sơn nói gì, Trung Tín cho rằng cũng như mà thôi.
An nguy của bản thân là quan trọng nhất.
Lúc này, Th Sơn đưa ra một hộp nhỏ, bên trong một viên thuốc màu vàng.
“Mày muốn thế nào?”
“Làm tao tin được mày sẽ giữ an toàn cho Phụng nếu tao uống nó?”
Trung Tín cười thành tiếng:
“Mày lựa chọn nào khác kh?”
Nói xong, Trung Tín dùng d.a.o rạch một đường nhỏ trên cổ của Kim Phụng.
Th Sơn hô lớn:
“Dừng lại.”
“Tao uống là được chứ gì?”
Trung Tín cười lên như ên dại:
“Lâm giáo đầu ơi là Lâm giáo đầu. Mày thực sự vứt bỏ tất cả, hy sinh mạng sống của chỉ vì một phụ nữ thôi ?”
Kim Phụng lúc này kh còn sợ đau.
Việc duy nhất lúc này khiến cô sợ hãi là Th Sơn sẽ vì mà chết.
Kim Phụng Th Sơn, hai mắt ngấn lệ.
“Đừng làm vậy.”
“Được gặp đã là may mắn của em. Tuy rằng thời gian chúng ta ở bên nhau kh nhiều nhưng đã cho em hiểu thế nào là thực lòng quan tâm tới một .”
“Mạng sống của em kh đáng giá để đánh đổi như vậy. Trần Kim Phụng sẽ kh thể làm được những ều Lâm Th Sơn làm. sống để phụng sự Tổ quốc.”
Th Sơn mỉm cười, đưa viên thuốc nhỏ vào miệng:
“Nói sai . Mỗi sinh mạng đều đáng quý. thể vì em mà chết, cũng cam lòng.”
" xin lỗi."
Đúng lúc này, Trần Quốc Việt chạy tới:
“Xe đã sẵn sàng.”
Th Sơn quay sang Trần Quốc Việt:
“Bảo vệ cô .”
Dứt lời, Th Sơn nằm gục xuống nền đất.
Kim Phụng khóc nấc lên thành tiếng, cố gắng thoát khỏi Trung Tín để chạy về phía Th Sơn nhưng kh được.
Trung Tín kéo cô về phía xe ô tô được Quốc Việt chuẩn bị từ trước:
“Em còn tiễn thêm một đoạn đường nữa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.