Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bí Mật Của Lâm Giáo Đầu

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Tối hôm đó Th Sơn thu xếp cho Kim Ngân chơi riêng tại c viên dù lúc trước nơi này ra th báo đóng cửa từ ngày hai mươi tám Tết.

Chẳng m khi cơ hội ở riêng với Kim Phụng như vậy nên Th Sơn tr thủ một chút. Cũng may Kim Ngân hợp tác vui vẻ, nh chóng vạch ra kế hoạch kéo ba mẹ ra ngoài cùng .

Khi Th Sơn tới nơi thì Kim Phụng đã làm hết mọi c đoạn và chuẩn bị sên mứt tết.

qu một lượt, giả vờ hỏi:

”Ba mẹ em và Kim Ngân đâu ?”

Kim Phụng khẽ thở dài:

”Ba mẹ em đưa Kim Ngân ra ngoài ạ. Tết nhất tới nơi , ngoài đường đ như vậy mà con bé đòi chơi c viên. Bình thường nó hay ngồi đây kể chuyện trên trời dưới đất kìa.”

Th Sơn nghe Kim Phụng than thở một hồi liền mỉm cười:

”Vậy để kể chuyện cho em nghe.”

Kim Phụng lắc đầu:

khác. Kim Ngân chưa phụ em được nên mới suất ngồi chơi xơi nước như vậy.”

Nói xong, cô đưa vào tay Th Sơn một đôi đũa bằng tre:

sên một chảo, em sên một chảo. Như vậy sẽ nh.”

Th Th Sơn ngơ ngơ ngác ngác, Kim Phụng liền giải thích:

sẽ dùng đũa đảo đều mứt trong chảo tới khi mứt khô lại.”

Th Sơn mở to hai mắt:

”Lửa nhỏ như vậy tới lúc nào mới xong?”

vậy mới kh bị cháy.”

Th Sơn mừng thầm trong lòng nhưng bên ngoài cố tỏ ra bình thường. Tất nhiên thích để lửa nhỏ như vậy . cớ để ở bên Kim Phụng lâu một chút mà kh vắt óc ra tính kế chẳng thú vị lắm .

Kim Phụng nói:

”Chỉ là lo kh biết làm lại hỏng việc của em.”

Nói xong, Th Sơn đảo nhẹ mứt gừng trong chảo:

”Em xem như này đã đúng chưa?”

Kim Phụng hài lòng:

”Chuẩn kh cần chỉnh.”

cứ làm đều tay như vậy chẳng m mà thành vợ hiền dâu thảo.”

Th Sơn đen mặt. Cái gì mà vợ hiền dâu thảo chứ?

đây thẳng một trăm phần trăm, chỉ là kế hoạch tiếp cận đối tượng phần cong cong mà thôi.

Kim Phụng th vẻ khó ở của Th Sơn liền cười thành tiếng:

đừng lo. Thiên Minh vậy mà chu đáo lắm. Vợ hiền dâu thảo kh tới lượt đâu.”

“Em vẻ biết nhiều về quá nhỉ.”

Kim Phụng tủm tỉm cười, nghiêng đầu vào mắt Th Sơn:

ghen đ à? Em với bạn đặc biệt của cực kì trong sáng đó. yên tâm , ngoài nắm chân, nắm tay, ôm vai, bá cổ hay thơm má ra bọn em kh làm gì cả.”

Kim Phụng ngây thơ cho rằng lời nói này thể an ủi Lâm Th Sơn, thật kh ngờ nó còn khiến đầu của ai kia bốc khói.

“Từ giờ kh làm những chuyện như vậy nữa nghe chưa.”

Kim Phụng nghe những lời này liền nổi da gà.

Kh ngờ Th Sơn m.á.u ghen như vậy. Nếu cô nói ra trước kia Thiên Minh từng quen khác kh khéo ên tiết xử đẹp kia cũng nên.

Kim Phụng khẽ thở dài. Xem ra tương lai phía trước của Thiên Minh cũng sóng gió kh kém gì m nhân vật trong tiểu thuyết trên mạng.

Đột nhiên Kim Phụng nghĩ tới câu “Đừng hòng xuống giường.” mà m nam chính tính chiếm hữu cao hay nói. khi nào Thiên Minh “bị phạt” như vậy hay kh?

Lúc này Kim Phụng kh nín được mà cười thành tiếng.

Th Sơn quay sang cô:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-mat-cua-lam-giao-dau/chuong-7.html.]

gì mà vui vậy?”

Kim Phụng vội lắc đầu:

”Chỉ là em nghĩ xa xôi một chút thôi.”

Th Sơn tò mò:

“Nói thử xem nào.”

Kim Phụng cho dù ăn gan hùm, mật gấu cũng kh dám nhắc tới những suy nghĩ bậy bạ kia.

Cô chỉ vào chảo mứt đang sên:

“Hay kh này. Đường bắt đầu khô lại đó.”

Th Sơn ngạc nhiên:

”Kh ngờ lại nh như vậy.”

Th Sơn kể cho Kim Phụng nghe quãng thời gian học tại học viện Quân sự trở thành giảng viên tại đây.

Kim Phụng tò mò:

”Trước khi quay về học viện đã làm gì? Em th viết trong hồ sơ mà kh hiểu hết.”

Th Sơn mỉm cười:

“Đó kh là chuyện mà một cô gái như em biết.”

“Bí mật kh thể bật mí ?”

Th Sơn khẽ gật đầu:

“Đôi lúc biết nhiều kh là tốt.”

Kim Phụng mỉm cười, kh hỏi gì thêm về c việc của Th Sơn nữa. lẽ đó là nhiệm vụ bí mật mà kh được phép nói ra.

Theo lời ba của cô thì Th Sơn được nội huấn luyện từ nhỏ. Trong những cháu trai của dòng họ Lâm thì Lâm Th Sơn là nhân vật nổi trội nhất. Chính vì vậy mọi hy vọng của nội đều dồn cả vào .

Kh phụ lòng mong mỏi của , Th Sơn thực sự trở thành một nhân vật được nhiều nể trọng. Ba của Kim Phụng từng nói với cô, trong từ ển của Lâm Th Sơn kh được phép xuất hiện từ “sợ”.

Nghĩ tới đây Kim Phụng bật cười. Trước kia cô luôn cho rằng ba nói quá về Th Sơn, chi bằng ở ngay đây, hỏi một chút chắc cũng kh .

Kim Phụng đảo qua mứt dừa trong chảo của lên tiếng:

thật là kh sợ ều gì kh? Ba em từng nói trong từ ển của kh xuất hiện từ “sợ” đó.”

Kh th Th Sơn nói gì, Kim Phụng huých nhẹ vào khuỷu tay của :

”Này. Em đang hỏi đó.”

Th Sơn kh thốt nên lời, l tay chỉ vào một con gián bóng nhẫy trên tường.

Kim Phụng cười lên thành tiếng:

”Chỉ là một con gián thôi mà. Hơn nữa con này kh cánh, chỉ bò được thôi.”

Dứt lời cô tắt bếp l vỉ đập ruồi gần đó để đập c.h.ế.t con gián kì cục kia.

Rõ ràng nhà cô mới phun thuốc diệt côn trùng hôm trước, kh thể xuất hiện con gián to như vậy.

Đúng lúc con gián ngửa bụng, đưa chân ra giãy giãy vài cái thì Th Sơn ôm chầm l Kim Phụng.

”Nó vẫn còn sống kìa.”

Kim Phụng đưa tay xoa nhẹ lên lưng của Th Sơn để trấn an:

”Kh đâu. Đập một cái nữa là c.h.ế.t thôi à.”

Th Sơn lắc đầu, hai tay vẫn ôm chặt l Kim Phụng:

”Kh đâu. Nó sống dai đó.”

Kim Phụng đẩy Th Sơn ra nói:

kh bỏ em ra thì g.i.ế.c nó được chứ.”

Th Sơn chút nuối tiếc nhưng đành nghe theo lời Kim Phụng. Nếu còn cố tình ôm con gái nhà ta e rằng mọi chuyện sẽ bại lộ.

Nếu Kim Phụng biết trong túi áo của còn một chú gián béo mầm nữa lẽ cả và nó sẽ lên đường về chầu tiên tổ cũng nên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...