Bí Mật Sau Tấm Ảnh Đại Diện
Chương 7
10
Từ hôm đó.
Tần Tụng còn tới chi nhánh nữa.
tự chuẩn tâm lý mấy ngày.
Lấy hết can đảm liên lạc với .
Lời mời kết bạn gửi hết đến khác.
tất cả đều như đá chìm đáy biển.
giống như sẽ bao giờ để ý tới nữa.
màn hình điện thoại ngẩn , màn hình sáng tắt, tắt sáng.
Đang nghĩ còn thể làm gì, điện thoại gọi tới.
đẩy máy tính sang một bên, cầm điện thoại tới cầu thang bộ.
“Alo? , ?”
“Nhân Nhân, việc gì , chỉ hỏi con ở chung với đồng nghiệp thế nào ?”
im lặng.
Cửa sổ cuối hành lang đang mở, gió thổi , lạnh lẽo chui cổ áo.
sờ cổ , hiểu nghĩ tới Tần Tụng, trái tim bỗng nhói lên âm ỉ.
nhận cảm xúc .
Giọng bà lập tức căng thẳng:
“Nhân Nhân, ? đồng nghiệp bắt nạt con ? Nếu bắt nạt con, con mời ăn một bữa .”
“ xưa ăn thì mềm miệng, cầm thì mềm tay. Ăn đồ con chắc chắn sẽ bắt nạt con nữa.”
“ ? đạo lý ?”
những lời .
Đầu đau dữ dội.
Thái dương giật từng cơn:
“, con còn việc, con cúp đây.”
chờ thêm.
trực tiếp cúp máy.
Đèn cảm ứng tắt hẳn.
trong bóng tối hai giây.
đó đẩy cửa.
chỗ làm.
Trong khí một mùi cà phê ngọt ngấy.
màn hình máy tính .
Chất lỏng màu nâu đang chảy dọc xuống.
Từng giọt từng giọt rơi lên bàn phím.
Máy tính chết máy.
Tập tài liệu bên cạnh cũng ướt đẫm.
File vất vả mấy ngày mấy đêm, còn kịp lưu, hủy.
Gợi ý siêu phẩm: Vợ Yêu Được Cưng Chiều Của Cửu Gia đang nhiều độc giả săn đón.
Cứ như hủy hết.
Hạ Đào đang bên cạnh bàn .
Trong tay còn cầm một chiếc cốc rỗng.
Vẻ mặt vô tội như một con mèo làm đổ chậu hoa.
“Xin nha, Nhân Nhân, nãy cẩn thận làm đổ cà phê, đổ lên máy tính .”
“Ôi, chắc chuyện gì lớn nhỉ? cũng cố ý mà.”
rảnh để ý cô .
Vội vàng kéo khăn giấy bên cạnh.
Luống cuống lau chùi.
tất cả đều vô ích.
Hạ Đào che miệng.
Trực tiếp bật thành tiếng:
“ mà, một bản , cũng chẳng tốn công mấy, ?”
Da đầu tê rần.
đầu cô .
Một vài ký ức đè sâu trong đầu.
giọng điệu hả hê cô đánh thức.
Thời gian bỗng như về năm lớp mười hai.
trong văn phòng giáo viên chủ nhiệm.
Ngón tay siết chặt gấu áo đồng phục.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
lấy hết can đảm.
Từng chữ từng chữ tố cáo đủ loại hành vi bắt nạt Hạ Đào.
run.
Trong lòng nhỏ giọng tự an ủi :
Đừng sợ, Hứa Nhân, mày đừng sợ.
Mày đang tự giành công bằng cho chính .
gì sợ cả.
Mày dũng cảm.
Hạ Đào chỉ tựa tường.
Móc móc tai.
Dùng ánh mắt im lặng hỏi :
“Mày làm gì tao?”
Quả thật làm gì cô .
Bởi vì khi bố giáo viên gọi tới, phản ứng đầu tiên ông hỏi thương , mà hung hăng đẩy một cái.
“Bắt nạt gì chứ? Trẻ con đùa giỡn ầm ĩ thôi mà. Hứa Nhân nhà chúng từ nhỏ làm quá, đừng để ý nó.”
Hạ Đào híp mắt nhảy từ bàn xuống, nhẹ nhàng lắc đầu:
“ đó, Nhân Nhân, bắt nạt gì chứ, cũng nhạy cảm quá . Tớ chỉ đùa với thôi mà.”
“Nếu thấy tủi , tớ xin ? Tớ xin …”
Cô cố ý kéo dài âm cuối, đôi mắt cong cong.
“Xin cái gì?”
chờ mở miệng, bố đẩy , vỗ vai Hạ Đào:
Đừng bỏ lỡ: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng, truyện cực cập nhật chương mới.
“Hạ Đào, chú cháu đứa trẻ ngoan, cần xin .”
“Hứa Nhân, còn ngây đó làm gì? Qua đây bắt tay với Hạ Đào. chỉ chơi với con thôi, con cứ nghiêm trọng hóa chuyện lên ? Cứ thế , còn ai chơi với con nữa?”
im động đậy.
bố ruột như một xa lạ.
Cả lạnh buốt.
Hạ Đào đám đông, nhân lúc ai chú ý, vô tội lè lưỡi với .
Dáng vẻ đó.
Giống hệt bây giờ.
Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, nhẫn nhịn.
Sự nhẫn nhịn mà bố liên tục nhấn mạnh.
Rốt cuộc mang đến cho thứ gì?
siết chặt khăn giấy trong tay.
Móng tay cắm lòng bàn tay.
Hô hấp trở nên gấp gáp.
Cảm xúc suốt bao năm như một đoàn bông thấm nước.
Ép lồng ngực .
Càng ép càng nặng.
Đến hôm nay cuối cùng lung lay sắp đổ.
thấy trong cơ thể .
Dường như thứ gì đó vỡ tung.
Rốt cuộc làm chuyện gì?
Tại cô cứ bắt nạt mãi?
Mà tại luôn hèn nhát nhẫn nhịn như ?
Ngay cả trả thù Hạ Đào.
Cũng dùng một cách méo mó, vô dụng đến thế.
Còn phá hỏng tất cả chuyện.
ghét bản như quá.
Thật sự ghét.
Hạ Đào vẫn đó.
Dùng giọng điệu vô tội nhất đời gì đó kiểu “ thật sự cố ý mà”.
Cô thậm chí còn hổ vươn một tay , vỗ vai .
Cơ thể bỗng mất kiểm soát.
Đột ngột tiến lên hai bước.
Một tay túm lấy tóc Hạ Đào, giơ tay trái tát liền hai cái, đánh cô loạng choạng tại chỗ hai bước.
Cô .
Từ nhỏ làm việc vặt cùng , nên sức lực lớn.
Hạ Đào hét lên một tiếng, ngờ sẽ phản kháng, càng ngờ dùng cách dữ dội như .
Cô kéo ngã xuống đất, đầu gối va chân bàn, gào lên đầy hysteric:
“Con tiện nhân dám đánh tao!”
nghiến răng.
hung hăng đá mông cô hai cái, nhào tới cưỡi lên cô điên cuồng tát.
Hai chúng lao đánh .
Ghế đụng đổ.
Tập tài liệu rơi lả tả đầy đất.
Khi trưởng phòng chạy , thứ thấy chính cảnh . Cô liên tục hét lên:
“Mấy còn ngẩn đó làm gì? Mau kéo họ !”
Mấy đồng nghiệp nam lúc mới phản ứng , bước tới giữ tay .
kéo Hạ Đào khỏi tay , chính thư ký Lý hôm đó đẩy .
căm hận trừng , trở tay tát thẳng mặt , đánh bay cả kính .
Cuối cùng, ấn xuống ghế.
Tóc tai rối tung, tay áo cũng kéo lệch, trong tay còn nắm tóc Hạ Đào.
Hạ Đào đối diện, mặt sưng cao, hung dữ trừng .
Trưởng phòng tức đến mặt xanh mét, đang định mở miệng mắng .
Ngoài cửa bỗng yên tĩnh.
thấp giọng một câu:
“Tổng giám đốc Tần tới .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.