Bí Mật Tình Yêu Của Hotboy
Chương 5: Tiết Lập Thu – Giai điệu của ký ức
Thời gian trôi , những ngày sống chung nhà với Chu Diễm dần trở thành một thói quen đối với Lương Duyệt Hi. vẫn giữ khoảng cách, vẫn cố gắng tỏ ra lạnh nhạt, nhưng sâu thẳm trong lòng, biết đang dần mềm yếu . Sự quan tâm thầm lặng của Chu Diễm, những bữa ăn sáng do chuẩn bị, những lời dặn dò nhỏ nhặt, tất cả đều đang len lỏi vào trái tim .
Một buổi chiều Lập Thu, trời se se lạnh, Lương Duyệt Hi đang dọn dẹp phòng làm việc phụ của Chu Diễm – nơi vốn là phòng ngủ cũ của . tình cờ tìm th một chiếc hộp gỗ cũ kỹ dưới gầm giường. Chiếc hộp đã bị phủ một lớp bụi mỏng, tr vẻ đã lâu kh ai chạm vào. Tò mò, Lương Duyệt Hi mở hộp ra.
Bên trong là một tập nhật ký cũ, những trang gi đã ngả vàng theo thời gian. Và... một lọ thủy tinh nhỏ chứa đầy những cánh hoa nhài khô. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng bay ra, lập tức đánh thức một ký ức sâu thẳm trong Lương Duyệt Hi. Hoa nhài. Đó là mùi hương mà thích nhất. Mùi hương trên loại nước xả vải mà thường dùng, mùi hương thoang thoảng trên áo quần .
Trái tim Lương Duyệt Hi đập mạnh. cầm lọ hoa nhài lên, ngắm những cánh hoa khô héo. Chu Diễm... vẫn giữ mùi hương này ? nhớ lại những lần Chu Diễm vô tình chạm vào áo , khẽ hít một hơi, lại mỉm cười nhẹ nhàng. Lúc đó chỉ nghĩ đó là hành động bình thường của một bạn. Nhưng bây giờ, bắt đầu hiểu.
mở tập nhật ký. Nét chữ của Chu Diễm ngay ngắn, quen thuộc. Từng trang gi là những dòng tâm sự, những nỗi niềm được giấu kín. Lương Duyệt Hi run rẩy đọc.
Ngày [Ngày tháng năm cũ] – Mưa. Lại mưa. Mưa như trút nước vào trái tim . Hôm nay, Lương Duyệt Hi lại nhầm phòng. Thằng nhóc ngốc nghếch , đáng yêu đến lạ. Mùi hương hoa nhài trên áo , thơm quá. Ước gì thể mãi mãi ngửi th mùi hương này.
Ngày [Ngày tháng năm cũ] – thích ăn trứng lòng đào. sẽ dậy sớm hơn một chút để làm cho . muốn chăm sóc , muốn th nụ cười của mỗi ngày.
Ngày [Ngày tháng năm cũ] – bắt đầu tránh . sợ ? đã làm gì sai? Trái tim đau quá. làm để kh còn cảm th khó xử? làm để được vui vẻ như ngày nào?
Ngày [Ngày tháng năm cũ] – đã nói chuyện với Tiêu Chỉ. Cô là một tốt, cô hiểu . Vở kịch này, kh biết sẽ kéo dài bao lâu, nhưng sẽ làm tất cả vì Lương Duyệt Hi. Chỉ cần được bình yên, được hạnh phúc.
Ngày [Ngày tháng năm cũ] – cười đùa với bạn gái khác. Trái tim như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. đã tự tay đẩy ra xa. Nhưng kh hối hận. Chỉ cần vui.
Ngày [Ngày tháng năm cũ] – Ông nội mất. cô đơn quá. muốn đến bên , muốn ôm vào lòng. Nhưng kh thể. chỉ thể từ xa, lặng lẽ đau cùng . gầy nhiều . Ước mơ trở thành luật sư của , lẽ cũng đã bị chôn vùi .
Từng dòng, từng chữ trong nhật ký của Chu Diễm như những mũi kim sắc nhọn, đ.â.m thẳng vào tim Lương Duyệt Hi. kh thể thở được. Hóa ra, Chu Diễm đã yêu sâu đậm đến vậy. Hóa ra, vở kịch với Tiêu Chỉ là vì . Hóa ra, đã lặng lẽ chịu đựng tất cả những nỗi đau một .
Nước mắt Lương Duyệt Hi kh thể ngừng rơi. ôm chặt quyển nhật ký vào lòng, cảm giác tội lỗi và hối hận bủa vây. đã hiểu lầm . đã tự tay đẩy ra xa. đã khiến đau khổ suốt bao nhiêu năm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nhớ lại những lời Tiêu Chỉ đã nói, nhớ lại ánh mắt của Chu Diễm khi lùi lại tránh khỏi cái chạm của . Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng nhiên khớp lại, tạo thành một bức tr hoàn chỉnh về tình yêu thầm kín, đau khổ của Chu Diễm.
Lương Duyệt Hi ngồi bệt xuống sàn, khóc nức nở. Nỗi đau, sự hối hận và cả tình yêu đã bị chôn vùi b lâu bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. nhận ra, cũng yêu Chu Diễm. Yêu từ lâu , từ những ngày tháng còn vô tư bên nhau. Nhưng vì sự tự ti, vì nỗi sợ hãi, vì những hiểu lầm, đã tự tay chôn vùi tình cảm .
Tiếng Chu Diễm gọi vọng vào: "Duyệt Hi, ở đâu vậy? Đến giờ ăn tối ."
Lương Duyệt Hi vội vàng lau nước mắt, gấp quyển nhật ký lại, đặt nó trở về chỗ cũ. hít một hơi thật sâu, cố gắng l lại bình tĩnh. kh muốn Chu Diễm th yếu đuối như vậy.
Khi bước ra khỏi phòng, Chu Diễm đã đứng đợi ở cửa, trên tay là một chiếc áo khoác. "Trời lạnh , mặc thêm áo vào." nói, tự tay khoác áo lên vai .
Hơi ấm từ chiếc áo khoác của Chu Diễm, cùng với mùi hương quen thuộc của , bỗng nhiên khiến Lương Duyệt Hi kh thể kiềm chế được. ngẩng đầu lên, thẳng vào mắt .
"Chu Diễm," Lương Duyệt Hi khẽ gọi, giọng khàn đặc. "... xin lỗi."
Chu Diễm hơi giật , ánh mắt đầy vẻ khó hiểu. "Xin lỗi vì ều gì?"
Lương Duyệt Hi kh nói gì, chỉ ôm chặt l , vùi mặt vào lồng n.g.ự.c . Nước mắt lại chảy dài. Chu Diễm đứng sững sờ một lúc, vòng tay ôm l , vỗ về tấm lưng gầy gò của . cảm nhận được sự run rẩy của , cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo sơ mi.
kh hỏi gì thêm. chỉ lặng lẽ ôm , để khóc, để trút bỏ hết những nỗi đau, những gánh nặng đã đè nén suốt bao năm qua. biết, giây phút này, Lương Duyệt Hi đã hiểu. đã hiểu tất cả.
"Tiết Lập Thu," Chu Diễm thầm nghĩ. "Là thời ểm lá vàng rơi, báo hiệu mùa đ sắp đến. Nhưng cũng là thời ểm cho những khởi đầu mới, cho những sự thật được hé lộ." Mưa đã tạnh, và những đám mây đen cũng đã dần tan. Một tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi sáng căn phòng. Chu Diễm tin rằng, sau những ngày tháng gi bão, tia nắng của sẽ lại rực rỡ như ngày nào.
nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Lương Duyệt Hi. biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, kh còn cô đơn nữa. đã ở đây, trong vòng tay . Và đó là tất cả những gì cần.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.