Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bị Sét Đánh , Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương Về Tn 70

Chương 169: Vậy ông cứ chờ xem là biết

Chương trước Chương sau

Cuộc thi lần này được lãnh đạo thành phố cực kỳ coi trọng.

Bởi đây là đợt tuyển chọn ra một tiết mục xuất sắc nhất từ 1 đoàn thành phố và 5 đoàn cấp huyện để biểu diễn ở đoàn quân khu cấp tỉnh.

Đến lúc đó còn các tiết mục được tuyển chọn từ các thành phố khác, cộng thêm đoàn cấp tỉnh và đoàn quân khu cấp tỉnh, tổng cộng cũng hơn chục tiết mục.

Lỡ như bị đem ra so sánh mà lép vế, thì làm mất mặt toàn bộ dân thành phố Vân mất.

Nếu là trước kia, chắc c lãnh đạo thành phố sẽ chỉ định luôn tiết mục của đoàn thành phố.

Nhưng cuộc thi lần này chẳng ai dám giở trò khuất tất, đương nhiên tiết mục nào hay thì sẽ chọn tiết mục đó.

Dẫu vậy, phần lớn cán cân trong lòng mọi vẫn nghiêng về phía đoàn thành phố, rốt cuộc thì chất lượng của họ đặt ngay rành rành ở đó, đoàn huyện lẽ chẳng thể nào sánh kịp.

Thế nên, tiết mục còn chưa bắt đầu.

Vài vị lãnh đạo thành phố và bên đoàn cấp tỉnh cử xuống khảo sát ngồi dưới đài đã thì thầm to nhỏ.

“Sáu tiết mục lần này, vẫn đ.á.n.h giá cao đoàn thành phố nhất.”

“Đúng vậy, vừa nãy sang bên đó xem thử, quả thực xuất sắc.”

“Tiết mục của m đoàn cấp huyện kia đoán chừng chẳng gì đáng xem, lại lại cũng chỉ m cái trò đó...”

Nghe vậy, m vị giáo viên của đoàn thành phố ngồi ở hàng ghế phía sau đều lóe lên ánh mắt đắc ý.

Các giáo viên từ đoàn cấp huyện ngồi bên cạnh thì sắc mặt phần khó coi.

Lần này nhóm Miêu Kiều Kiều tới thi đấu là do đích thân Chủ nhiệm Vệ dẫn đoàn.

Nhưng vì thành tích của đoàn huyện Vân Sơn xếp ở vị trí khá thấp, nên bị xếp ngồi quan sát ở tít góc trong cùng.

Ngồi ngay cạnh Chủ nhiệm Vệ chính là Trưởng đoàn của huyện Vân Thủy.

Lúc này, ta thở ngắn than dài nói với Chủ nhiệm Vệ: “Lão Vệ à, thế này thì đoán chừng chẳng cần thi nữa, lại là hai đoàn huyện chúng ta đứng bét thôi.”

Chủ nhiệm Vệ chẳng thèm tiếp lời.

Chỉ cười ha hả l lệ.

Trong lòng lại thầm mắng: Hứ, lão già này, đừng diễn kịch trước mặt .

lần nào kh cố tình kêu ca t.h.ả.m thiết, nhưng sau lưng lại lén lút chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.

Lần nào tới cũng xài xài lại mỗi cái chiêu này, nghe đến phát chán.

Kh th Chủ nhiệm Vệ đáp lời, nọ lại tiếp tục: “Này lão Vệ, kh nói gì thế, tiết mục của đoàn các năm nay thế nào, đừng nói lại đội sổ giống lần trước nhé?”

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Chủ nhiệm Vệ nhướng mày, lấp lửng thả một câu: “Lát nữa xem sẽ biết.”

Chỉ sợ đến lúc đó xong lại kinh ngạc đến rớt cằm thôi!

Lần này đoàn của họ đến đây là để giật giải Nhất!

“Ồ hô, làm ra vẻ bí ẩn quá nhỉ.” Khóe miệng nọ giật giật, nhưng trong mắt lại nh chóng lóe qua một tia đắc ý.

Đoàn của họ kém đến đâu chăng nữa, thì cuộc thi lần này cũng đoàn huyện Vân Sơn lót đáy cho , nghĩ vậy cũng th bớt ấm ức phần nào.

Thứ tự lên đài biểu diễn bắt đầu từ đoàn thành phố, sau đó lần lượt tới các đoàn cấp huyện theo thứ tự.

Cái kiểu thi đấu này chẳng khái niệm tiết mục nh nào cả, càng về sau lên sân khấu, thường là những đoàn văn c biểu hiện kém hơn.

Kh nằm ngoài dự đoán, đoàn huyện Vân Sơn của Miêu Kiều Kiều chính là tiết mục cuối cùng.

nh, tiếng của dẫn chương trình vang lên, đoàn thành phố bước ra sân khấu đầu tiên.

Tiết mục mà đoàn thành phố biểu diễn lần này là 《Hát bài ca miền núi cho Đảng nghe》.

Hòa cùng tiếng hát vang dội và tiếng nhạc cụ, các diễn viên mặc trang phục biểu diễn trên sân khấu bắt đầu nối gót nhau nhảy múa.

Kh thể kh c nhận, màn biểu diễn của đoàn thành phố xuất sắc, chất lượng giảng dạy ở đó vẫn luôn được khẳng định.

Nhóm Miêu Kiều Kiều lúc này đã trang ểm xong xuôi, đang đứng chờ ở hậu trường.

Nghĩ đến việc là đội thi cuối cùng, nên tâm trạng mọi lúc này vẫn khá thoải mái, vì thế đều rủ nhau lẻn lên phía trước để xem tiết mục của các đoàn khác.

Khi chứng kiến màn biểu diễn của đoàn thành phố, trong lòng mọi bắt đầu dâng lên sự so sánh.

Mạnh Bảo Bảo ghé sát tai Miêu Kiều Kiều thì thầm: “Kiều Kiều, nếu kh nhờ nghĩ ra cái ý tưởng tuyệt vời đó, tiết mục của chúng ta chắc c kh thể sánh bằng đoàn thành phố đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-set-d-ta-dua-vao-khong-gian-de-xung-vuong-ve-tn-70/chuong-169-vay-ong-cu-cho-xem-la-biet.html.]

“Đúng thế, bên đoàn thành phố nhảy đẹp quá mất.” Tiêu Hiểu gật gù, mỉm cười nói: “Nhưng chúng ta cũng chẳng kém cạnh gì đâu, khả năng múa của Kiều Kiều cực kỳ đỉnh mà!”

Lưu Hân đứng bên cạnh chu môi, lời ra đến miệng lại nghẹn lại.

Cô ta còn thể nói được gì nữa đây.

Lúc mới vào đoàn, cô ta tràn trề tự tin muốn thi tài cao thấp với Miêu Kiều Kiều.

Ngày nào cô ta cũng miệt mài luyện tập, vì mong một ngày thể vượt qua cô.

Khi th Miêu Kiều Kiều chọn cách vừa học múa vừa học hát, cô ta còn tức giận.

Cảm th đối phương một lòng hai dạ, lãng phí mất cái tài năng thiên bẩm về múa.

Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ta đã bị thực tế tát thẳng vào mặt.

Cũng chẳng hiểu não Miêu Kiều Kiều làm bằng gì mà học cái gì cũng nh đến thế.

Kh chỉ thiên phú trong ca múa, thế mà ngay cả việc dàn dựng tiết mục cô cũng thạo.

Cô đã đưa ra những ý tưởng mới lạ và độc đáo, giúp toàn bộ tiết mục sáng bừng lên.

Khoảng thời gian tập luyện chung, cô ta cũng thường lén lút đem bản thân ra so sánh với đối phương.

Nhưng dần dà, cô ta mới nhận ra khoảng cách giữa cô ta và đối phương hình như quá lớn.

Chỉ l ví dụ về một động tác múa độ khó cao giống nhau – xoay bằng mũi chân.

Cô ta quay được chừng 10 vòng là chóng mặt kh chịu nổi, nhưng Miêu Kiều Kiều lại thể xoay nh thoăn thoắt hơn 20 vòng mà chẳng hề thở dốc.

Hơn nữa cơ thể Miêu Kiều Kiều dẻo dai đến kinh ngạc, mọi động tác khó đều được thực hiện vô cùng nhẹ nhàng.

Ngay cả một vốn kiêu ngạo như dì út của cô ta – cô Trần, nhiều lúc cũng kh nhịn được bu lời khen ngợi đối phương sau lưng.

Tất cả những ều đó buộc cô ta thừa nhận một sự thật.

vẻ như cô ta đã kh còn đuổi kịp Miêu Kiều Kiều nữa.

Trận đấu còn chưa bắt đầu mà cô ta đã thua tâm phục khẩu phục .

Haizz, cô ta đúng là đồ nhát cáy mà.

...

Sau khi tiết mục của đoàn thành phố kết thúc, dưới khán đài vang lên những tràng pháo tay giòn giã.

Nhiều lãnh đạo và giáo viên đều gật đầu tán thưởng.

Trong thâm tâm mọi đều lờ mờ cho rằng, tiết mục này chắc hẳn là màn trình diễn xuất sắc nhất ngày hôm nay.

Nh chóng sau đó, các tiết mục của các đoàn cấp huyện khác lần lượt ra sân.

Càng xem về cuối, khán giả càng cảm th chắc mẩm đoàn thành phố sẽ là chiến tg.

Đến lúc chuẩn bị cho tiết mục áp chót ra sân, đàn bên cạnh Chủ nhiệm Vệ lại bắt đầu lải nhải:

“Haizz, nghĩ đến tiết mục của đoàn chúng mà trong lòng lo quá, chỉ sợ diễn kh tốt trước mặt lãnh đạo.”

Khóe miệng Chủ nhiệm Vệ giật giật:… tin mới là lạ, cái lão già cáo già này!

“Tiếp theo, xin mời thưởng thức tiết mục múa 《 yêu bầu trời x Tổ quốc》 do đoàn văn c huyện Vân Thủy biểu diễn, xin mọi một tràng pháo tay hoan nghênh ~”

……

Khi bài múa kết thúc, tràng pháo tay dưới đài vẫn nhiệt liệt, nghe chừng còn rộn rã hơn cả hai tiết mục trước đó.

Trưởng đoàn huyện Vân Thủy mặt mày hớn hở nói: “Lão Vệ, th , m đồng chí trẻ trong đoàn biểu diễn cũng ra trò đ chứ, xem các vị lãnh đạo trên kia hài lòng chưa kìa.”

Khóe miệng Chủ nhiệm Vệ cong lên, cười ha hả hai tiếng: “Tốt lắm, tốt lắm.”

Quả nhiên là con cáo già, hóa ra nãy giờ toàn đang diễn kịch trước mặt .

Đối phương lại tiếp tục nói: “Sắp tới đoàn của , hy vọng đừng làm thất vọng đ nhé.”

Chủ nhiệm Vệ lúc này lại cười cực kỳ sảng khoái: “Haha, vậy cứ mở to mắt ra mà chờ xem.”

Trưởng đoàn huyện Vân Thủy:…… Cứ th lão Vệ hôm nay là lạ, kh lẽ tiết mục dở tệ quá nên đ.â.m ra chột dạ?

“Cuối cùng, xin gửi tới quý vị tiết mục ca múa 《Ai bảo quê kh đẹp》 do đoàn văn c huyện Vân Sơn mang đến.

Tiết mục mang ý nghĩa gửi gắm nỗi nhớ thương tới quê hương đất nước, xin một tràng pháo tay hoan nghênh ~”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...