Bị Sét Đánh Về Tn 70, Ta Dựa Vào Không Gian Để Xưng Vương
Chương 314: Người hảo tâm cho tiền mua màn thầu
" thế?"
Vừa hay Miêu Thư Bạch từ ngoài bước vào.
"... ... ..."
Môi Chu Nguyên run rẩy nửa ngày trời, mãi vẫn kh nói được một câu hoàn chỉnh.
Đã ngoài hai mươi tuổi đầu , vậy mà còn đái dầm.
Chuyện này mà truyền ra ngoài, thì đúng là làm trò cười cho thiên hạ rụng hết răng mất.
Di Nhạc mà biết được, chắc c sẽ ghét bỏ ta.
"Phụt!" Th cái bản mặt nhăn nhó như bị táo bón của ta, Miêu Thư Bạch cuối cùng kh nhịn được nữa, bật cười thành tiếng:
"Đùa thôi, vũng nước đó là do vừa mới hắt vào đ."
"..." Chu Nguyên hơi sững : "Thật à?"
"Ừ, kh lừa đâu." Miêu Thư Bạch cực kỳ nghiêm túc.
"Tiên sư ! sắp bị dọa c.h.ế.t khiếp đây này!" Chu Nguyên tức giận cười phá lên, bước tới bá cổ Miêu Thư Bạch, ra sức lắc mạnh:
"Thư Bạch, còn là em của nữa kh? rảnh rỗi quá trêu à! Cái thằng này!"
"Dừng dừng dừng!" Miêu Thư Bạch cản ta lại, ngước mắt lên : "Chuyện tối hôm qua còn nhớ kh?"
"Chuyện tối qua..." Chu Nguyên mới nói được nửa câu, sắc mặt bỗng trở nên nôn nóng:
"Tối hôm qua bị con ả Mã Nhã kia gài bẫy, kh xảy ra chuyện gì đ chứ?!!"
" tự đoán xem." Miêu Thư Bạch trách móc lườm ta một cái:
" à, cứ quen cái thói hời hợt, chẳng để bụng chuyện gì cả.
Hôm trước đã dặn , cẩn thận một chút, ta tự dưng đưa đồ cho mà cũng dám uống..."
Thế là Miêu Thư Bạch liền thuật lại đại khái chuyện xảy ra tối qua.
Khi biết được Mã Nhã kh đạt được mục đích, sau lưng Chu Nguyên lập tức toát mồ hôi lạnh.
ta thở hắt ra một hơi: "Thủ đoạn của phụ nữ này hiểm độc quá.
Thư Bạch, cảm ơn nhé, may mà và Kiều Kiều."
" em với nhau cả, cảm ơn cái gì." Miêu Thư Bạch nói tiếp: "Nhưng mà, cái tính này của cũng nên sửa đổi một chút .
Đặc biệt là trong chuyện đối nhân xử thế với phụ nữ, nên cứng rắn thì cứng rắn, dứt khoát từ chối.
Nếu đối phương vẫn kh chịu nghe, tốt nhất là cứ xé rách mặt cho xong, tránh để lại hậu họa về sau."
"Ừ, biết ." Chu Nguyên vẫn còn chưa hết sợ, gật gật đầu, nhưng lại thắc mắc:
"Cơ mà, vẫn kh hiểu.
Tại lại cố tình trêu , suýt chút nữa đã tưởng đái dầm thật..."
Miêu Thư Bạch cười ha hả: "Đây là hình phạt cho việc uống bừa đồ của lạ đưa, nhớ đời chưa?"
Khuôn mặt Chu Nguyên xị xuống: "... Nhớ , nhớ đời ."
Hai đang nói chuyện, Miêu Kiều Kiều và Mạnh Bảo Bảo bỗng kéo Lâm Di Nhạc vào lều:
" Thư Bạch, Chu Nguyên dậy chưa, đã khá hơn chút nào chưa?"
Vừa bước vào, m cô gái liền th Chu Nguyên đang luống cuống đứng dậy.
Và trên tấm ga trải giường dưới ta... một vũng nước ướt nhẹp.
"..." Đầu óc Chu Nguyên hoàn toàn trống rỗng.
Xong đời , th d một đời của ta!!
Mãi cho đến lúc trở về Kinh thị.
Cái câu chuyện "Chu Nguyên đái dầm" này vẫn cứ được lưu truyền mãi.
Dĩ nhiên, bí mật này chỉ m trong nhóm Miêu Kiều Kiều và Mạnh Bảo Bảo biết.
Mỗi lần nhắc đến chủ đề này, m cô nàng đều che miệng cười khúc khích.
Chu Nguyên nhờ Miêu Thư Bạch giải thích, nhưng dường như càng giải thích thì lại càng khiến ta thêm nghi ngờ.
ta suýt chút nữa thì trầm cảm luôn, chẳng còn mặt mũi nào gặp Lâm Di Nhạc nữa.
Sau này nhờ sự đảm bảo hết lần này đến lần khác của Miêu Thư Bạch, thì vụ việc này mới dần trôi qua.
Cũng nhờ chuyến biên giới lần này, Chu Nguyên và Lâm Di Nhạc cuối cùng cũng dũng cảm thổ lộ tình cảm và chính thức ở bên nhau.
Trên đường phố, Miêu Thư Lãng chầm chậm bộ về phía cửa hàng bách hóa.
Vài hôm trước Kiều Kiều biểu diễn ở biên giới về, tr gầy hẳn một vòng.
định ghé vào cửa hàng bách hóa mua chút đồ tẩm bổ, mang về cho mẹ nấu món gì đó ngon ngon tẩm bổ cho Kiều Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bi-set-d-ve-tn-70-ta-dua-vao-khong-gian-de-xung-vuong/chuong-314-nguoi-hao-tam-cho-tien-mua-man-thau.html.]
Còn Miêu Thư Khải và Miêu Thư Bạch cùng chuyến thì thôi, khỏi tính.
M gã đàn khỏe mạnh, tẩm bổ hay kh cũng chẳng quan trọng.
Hôm nay là Chủ Nhật, trước cửa hàng bách hóa ra kẻ vào tấp nập, khá náo nhiệt.
Miêu Thư Lãng vừa định bước qua cửa, bỗng một dáng nhỏ bé vụt qua ngay bên cạnh.
Ngay giây tiếp theo, Miêu Thư Lãng liền nhận ra ều bất ổn.
Chiếc ví tiền trên đã bị thằng bé kia nẫng mất !
"Đứng lại!" Ánh mắt Miêu Thư Lãng trở nên sắc lạnh.
nh chóng lao lên, tóm gọn l cổ áo phía sau của đối phương.
"Bu ra! Bu ra!" Thằng bé bị tóm chặt l cứ vùng vẫy kh ngừng.
Thằng bé trạc độ bảy, tám tuổi, mặc quần áo rách rưới vá chằng vá đụp, ngợm bẩn thỉu nhếch nhác.
Miêu Thư Lãng nghiêm mặt, thò tay rút chiếc ví mà thằng bé giấu trong cạp quần ra:
"Mới tí tuổi đầu đã kh lo học hành t.ử tế, lại dám chạy ra đường ăn cắp ăn trộm!"
Nói xong, bu thằng bé ra, giơ tay lên cao.
Thằng bé tưởng định đ.á.n.h , sợ hãi nhắm chặt hai mắt lại.
Nào ngờ đợi mãi chẳng th động tĩnh gì.
Nó he hé mở mắt ra .
Chỉ th chú cao lớn này rút ra một tờ năm đồng từ trong ví đưa cho nó:
"Cầm l , đói thì mua cái gì đó mà ăn, lần sau đừng ăn trộm đồ của khác nữa."
Thằng bé mím chặt môi, rụt rè đưa bàn tay đen nhẻm ra đón l tờ tiền.
"Cháu cảm ơn chú." Thằng bé cúi đầu cảm ơn một tiếng, vừa quay định chạy , lại quay đầu lại nói: "Cháu xin lỗi..."
Nó cũng đâu muốn ăn trộm, nhưng mẹ ở nhà đang sốt li bì mà kh tiền mua thuốc, nó thực sự đã bước vào đường cùng .
"Ừ." Miêu Thư Lãng khẽ gật đầu, cũng chẳng bận tâm gì nhiều, sải bước tiến vào cửa hàng bách hóa.
theo bóng lưng của đàn khuất dần, thằng bé quệt mũi, nh chóng quay gót chạy .
Trong con hẻm chật chội tăm tối.
Thi thoảng lại vang lên những tiếng mắng c.h.ử.i lèm bèm, tiếng cãi vã ầm ĩ.
Cao Dương ôm khư khư gói t.h.u.ố.c và chiếc màn thầu to tướng bằng bột mì trắng trong lồng ngực, cắm đầu cắm cổ cắm bước thật nh về phía trước.
Cuối cùng rẽ vào một khoảng sân xập xệ nằm tít sâu trong hẻm.
"Mẹ ơi, Noãn Noãn ơi, mang đồ ăn ngon về cho hai đây!"
bé Cao Dương hớn hở chạy ào vào trong nhà.
Chia chiếc màn thầu trắng muốt trong n.g.ự.c làm đôi, một nửa đưa cho cô em gái đang quét nhà, nửa còn lại đặt lên đầu giường của mẹ.
" ơi, cũng ăn ." Bé Noãn Noãn lại bẻ đôi nửa chiếc màn thầu của ra, nhét vào tay trai.
" ăn ." Cao Dương nuốt nước bọt ực một cái: "Một ăn nguyên một cái màn thầu to đùng, còn nhiều hơn cả phần của hai cộng lại nữa đ!"
"Em ứ tin đâu, toàn nói dối em thôi." Bé Noãn Noãn bĩu cái miệng nhỏ n, kiễng chân lên nhét phần màn thầu vào miệng : " ăn mau !"
"Hì hì, ngon quá." Bị bóc trần lời nói dối, Cao Dương cũng chẳng hề th ngại ngùng, nhai ngấu nghiến phần màn thầu trong miệng.
Bé Noãn Noãn cũng mỉm cười ăn phần của , vẻ mặt đầy tận hưởng: "Oa, ngon tuyệt cú mèo luôn."
Bà Cao nằm trên giường ho sù sụ, nửa chiếc màn thầu đặt trên đầu giường, ngước lên hỏi:
"Khụ khụ... Dương Dương à, con l đâu ra tiền mà mua màn thầu thế này?"
Cao Dương chớp chớp mắt, l lẹ trả lời: "Mẹ ơi, là một hảo tâm cho con tiền đ!
Con còn chạy qua chỗ thầy lang mua thêm chút thuốc, bây giờ con sắc t.h.u.ố.c cho mẹ uống luôn đây!"
Quả thật là một trai tốt bụng đã cho tiền bé, chẳng hề nói dối câu nào.
" sắc t.h.u.ố.c , để em đút cho mẹ ăn."
Bé Cao Noãn năm tuổi ngoan ngoãn, sau khi xử lý xong phần màn thầu của .
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cô bé vội bưng một chiếc cốc tráng men tróc sơn tới bên giường:
"Mẹ ơi, mẹ ăn một miếng màn thầu uống một ngụm nước ấm, thế là sẽ kh bị ho nữa đâu."
"Haiz..." hai đứa con hiểu chuyện ngoan ngoãn, bà Cao kh kìm được mà trào nước mắt.
Đều tại cái thân thể tàn tạ này của bà, làm khổ hai đứa nhỏ chịu tội cùng.
"Mẹ đừng khóc nữa, khóc nhiều sẽ làm hỏng mắt đ."
Bé Noãn Noãn vươn ống tay áo lau nước mắt cho mẹ, đưa nửa chiếc màn thầu đến tận miệng bà:
"Mẹ ăn , ngon lắm đ ạ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.