Bị Tát Vì Bênh Vực Mẹ Ruột, Tôi Khiến Cả Nhà Trả Giá
Chương 5
Chương 10
bài đăng đó một .
Tài khoản câu view đăng bài tên “Thâm Bát Quyển”, hơn ba triệu theo dõi.
Bên ba mươi nghìn bình luận, năm mươi nghìn lượt chia sẻ.
mở một trang khác.
Đó tài khoản chính thức xác thực Shelly.
Tài khoản lập ba năm, đăng nhiều, chủ yếu các case dự án và bài chuyên môn.
theo dõi quá đông, hầu hết đều trong ngành.
tạo một bài đăng mới.
Tiêu đề chỉ một dòng:
“Về việc bạo lực mạng như thế nào, cùng bộ bằng chứng.”
Bên đính kèm bằng chứng rõ ràng.
ảnh chụp màn hình tin nhắn kế gửi cho ngày bà format laptop, ảnh vết thương , cánh tay đầy vết bầm.
Còn bản ghi âm Hạ Hạo vu khống trộm bí mật công ty trong phòng họp.
Cùng ảnh chụp bài đăng tài khoản “Thâm Bát Quyển” và lịch sử báo cáo ở phía .
đăng ký tài khoản cháu ruột kế.
Ngoài còn bằng chứng kế bắt nạt suốt những năm qua.
khi đăng, thêm một đoạn chữ:
“Tập đoàn Thẩm thị do ông ngoại sáng lập, gìn giữ mười năm, đó bố tiếp quản và giữ thêm hai mươi năm. từng nghĩ tới chuyện cướp đoạt, chỉ giữ nó. Ba mươi năm qua, từng đánh, nhốt, vu oan. , bởi vì đó bố . hôm nay, các chặn cổng công ty, mắng lòng độc ác, mắng trả công bằng. hỏi, ai trả công bằng cho ?”
nhấn đăng.
đó, cầm điện thoại gọi một cuộc.
“Luật sư Vương, hồ sơ báo án và chứng cứ gửi cho . Phía tài khoản câu view, khởi kiện. Những đăng điện thoại và địa chỉ , xử lý từng một.”
Cúp máy, tới bên cửa sổ.
Đám lầu vẫn còn đang hô.
Điện thoại đột nhiên reo, trợ lý.
“Giám đốc Thẩm! Chị mau xem ! đăng video!”
mở liên kết cô gửi.
Đó một đoạn camera giám sát.
Trong video, kế cửa công ty tài khoản câu view .
Trong tay cầm một xấp tiền, đưa cho một đàn ông.
Bên cạnh , dòng chữ kèm :
“Bằng chứng chắc như đinh đóng cột! Tài khoản vụ bạo lực mạng Thẩm Hòa chính kế cô ! Lộ video mua chuộc!”
Bên bùng nổ.
“Trời ơi, đảo chiều ?”
“ mấy vết thương thật? Cô đánh từ nhỏ như ?”
“Báo cảnh sát! Mau báo cảnh sát!”
Điện thoại bắt đầu rung.
những lời chửi mắng.
Mà những lời xin .
“Giám đốc Thẩm, xin , dắt mũi.”
“Chị gái đáng thương quá, ôm chị.”
“ kế còn ?”
Đám lầu bắt đầu tản .
cúi đầu bước nhanh rời khỏi, đang gọi điện, cúi mặt lướt điện thoại.
Mấy cầm biển đặt biển xuống, một cái .
Quảng trường lầu nhanh trống .
Chương 11
Hướng gió mạng đổi nhanh hơn tưởng.
Ba ngày , vận hành tài khoản câu view đó, cũng cháu ngoại kế, khai bộ sự thật ở đồn công an.
Nhận tiền đăng bài, mua seeding, tung thông tin cá nhân.
Từng việc từng việc đều ghi lời khai.
kế còn gọi điện cho nữa.
đó, vụ án Hạ Hạo phán quyết.
Vu khống, cố ý gây thương tích, xâm phạm bí mật thương mại.
Tổng cộng tuyên năm năm sáu tháng tù.
Ngày tuyên án, .
Trợ lý nhắn tin kế ngất hai ngay tại tòa, khiêng ngoài.
Ngày hôm , kế đến công ty tìm .
Bà ở quầy lễ tân, gầy một vòng, tóc bạc mất một nửa.
Mắt hõm sâu, như già thêm hai mươi tuổi.
Lễ tân chặn , bà cũng , chỉ đó chằm chằm về phía thang máy.
Khi xuống lầu, thấy , bà lập tức tiến lên.
“Tiểu Hòa…”
bà , gì.
“Tiểu Hạo nó… nó thể…”
“ thể.”
Bà sững .
thẳng mắt bà :
“Khi nó vu khống , bà giúp nó. Khi nó đánh , nhốt , bà bên cạnh . Khi nó thuê bạo lực mạng , tiền bà đưa.”
“Bây giờ nó tuyên án , bà tới tìm . Bà nghĩ thể làm gì?”
Xem thêm: Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bà cúi đầu, bả vai run lên.
bà đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt đầy oán độc.
“Thẩm Hòa, cô nhớ lấy, cô sẽ gặp báo ứng.”
Tối hôm đó, bố tới.
bàn đặt giấy tờ sang tên nhà, thỏa thuận tiền sinh hoạt, và một tấm ảnh.
Tấm ảnh ôm .
“Tấm … chụp khi nào?”
“Ngày sinh nhật một tuổi con, trong sân nhà cũ.”
Ông gật đầu, gì thêm.
lâu , ông dậy.
“Bố đây.”
tiễn ông cửa.
Ông thang máy, lưng về phía , đột nhiên :
“Nếu con còn sống…”
Ông hết câu.
Khi cửa thang máy đóng , thấy vai ông đang run.
Một tháng , bàn giao xong việc công ty, đặt vé máy bay Mỹ.
khi , đến nghĩa trang một chuyến.
mộ hai bó hoa.
Một bó , bó còn ai.
Tấm ảnh bia mộ, vui.
xuống, đặt tấm ảnh bia.
“, con sắp . Mỹ, làm việc.”
“Công ty con đổi tên , Tập đoàn Thẩm thị. Tên ông ngoại cũng treo .”
Khi dậy , thấy một ở xa.
bố.
Ông đó, trong tay cầm một bó hoa, tới.
Chúng vài giây.
xuống núi.
lưng vang lên giọng ông khẽ:
“Tiểu Hòa, sống cho nhé.”
đầu.
Ở sân bay, trợ lý gửi tới một tin nhắn:
“Giám đốc Thẩm, dự án bên Lưu thị khởi động. Phía đối tác đợi chị tới Mỹ sẽ mở cuộc họp video.”
trả lời một chữ:
“.”
Chương 12
Năm năm , New York.
bước khỏi phòng họp, trợ lý đưa điện thoại tới:
“Giám đốc Thẩm, điện thoại từ trong nước.”
nhận máy. Đầu dây bên giọng luật sư:
“Giám đốc Thẩm, phía bố cô… kế cô mất tuần . Xuất huyết não, đưa tới bệnh viện thì qua khỏi.”
“Hạ Hạo thì ?”
“ tù . chỗ , hiện đang ở chỗ bố cô. trạng thái tinh thần lắm, thỉnh thoảng lang thang ngoài đường, gặp ai cũng chị gái hại .”
gì.
Luật sư dừng một lát:
“Bố cô… ông gặp cô. cháu ngoại.”
Cúp điện thoại, cửa sổ lâu.
Tối về nhà, con gái Niệm Niệm chạy tới ôm lấy chân .
“! Bố nấu món ngon lắm!”
cúi xuống bế con bé lên.
Chồng thò đầu từ phòng bếp, :
“Về ? Rửa tay ăn cơm.”
tên Lâm Châu, Mỹ gốc Hoa.
Chúng quen ba năm, kết hôn hai năm.
khi kết hôn, công chứng bộ tài sản, tất cả đều tên Niệm Niệm.
Cổ phần công ty, bất động sản, tiền gửi, giữ một xu nào.
Khi ký thỏa thuận tiền hôn nhân, thậm chí chớp mắt.
“Ký thì ký thôi.” . “ cưới em, cưới tiền em.”
Ăn cơm xong, kể với Lâm Châu về cuộc điện thoại ban ngày.
xong, :
“Em về ?”
“Niệm Niệm còn từng về trong nước.”
“ về một chuyến . xin nghỉ, cùng hai con.”
Một tuần , chúng hạ cánh trong nước.
Khu phố cũ vẫn giống như xưa.
Tài xế dừng xe cổng một khu chung cư cũ.
Xem thêm: Khúc Nhạc Của Thanh Xuân (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Lâm Châu bế Niệm Niệm, phía , lên tầng ba.
Cửa mở.
Bố ở cửa, tóc bạc trắng.
Lưng cũng còng xuống, gầy nhiều.
Ông thấy Niệm Niệm thì sững , vành mắt đỏ lên.
“Đây… đây …”
“Niệm Niệm.” . “Năm tuổi .”
Ông cúi xuống, đưa tay chạm mặt Niệm Niệm, rụt tay về.
Niệm Niệm trốn chân Lâm Châu, thò nửa cái đầu ông.
Bố thẳng dậy, Lâm Châu, môi mấp máy.
“ .”
Trong nhà yên tĩnh, đồ đạc sắp xếp gọn gàng.
Bức ảnh gia đình ba tường còn nữa, bằng ảnh thời trẻ.
tấm ảnh đó lâu.
Bố theo ánh mắt , thấp giọng:
“Năm đó khi con , bố tới nhà cũ tìm .”
gì.
“Hồi trẻ con… .” Ông .
Lâm Châu bế Niệm Niệm sofa. Niệm Niệm tò mò khắp nơi.
hỏi:
“Hạ Hạo ?”
Mặt bố cứng .
“Ở ngoài. lúc về, lúc về. Bố quản nó nữa.”
Ông bưng nước tới, xuống.
“Lúc kế con mất, nó mặt. đó chuyện, nó cũng . Chỉ ngẩn lâu bỏ . Hôm nó về, đập hết những thứ thể đập trong nhà.”
những vết lõm lổn nhổn ở góc tường, .
Bố cúi đầu, giọng càng lúc càng khẽ:
“Bố năm đó bố . Bố hồ đồ, lời một phía, để con chịu nhiều khổ sở như .”
ông. Năm năm gặp, ông thật sự già .
Già tới mức suýt nhận .
“Mấy năm nay, bố luôn nghĩ.” Ông . “Nếu năm đó bố tin con một , chuyện khác .”
đáp.
Niệm Niệm đột nhiên trượt khỏi chân Lâm Châu, chạy tới bên cửa sổ, bò lên bệ cửa ngoài.
“ ơi, ngoài chó con!”
tới, bế con bé lên.
Ngoài cửa sổ con đường khu phố cũ, nắng .
Bố bên cạnh, Niệm Niệm, mắt đỏ lên.
“Giống con.” Ông . “Hồi nhỏ con cũng , thích bò lên bệ cửa sổ ngoài.”
Lúc , bố tiễn chúng tới cửa.
Ông ở đầu cầu thang, Lâm Châu bế Niệm Niệm xuống.
Đột nhiên ông gọi .
“Tiểu Hòa.”
“Bố với con.”
ông, cũng gì.
xuống lầu.
Khi cổng chung cư, bên đường một bóng .
đó ở đó, tóc rối bù.
Quần áo cũng cũ nát, đang chằm chằm về phía .
nhận gương mặt đó.
Hạ Hạo.
Mắt nó hõm sâu, miệng như đang lẩm bẩm gì đó.
Niệm Niệm cũng thấy, nhỏ giọng hỏi:
“, chú ai ?”
, lên xe.
Khi xe lăn bánh, qua gương chiếu hậu.
Nó vẫn đó, nhúc nhích, chằm chằm theo hướng chiếc xe rời .
Bên tai bỗng vang lên câu “Bố với con” bố khi nãy.
Hai mươi bảy năm, cuối cùng ông cũng câu đó.
Quá muộn.
dẫu , vẫn hơn cả đời .
Hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.