Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bích Đào Ở Nhà Bên

Chương 2: 2.

Chương trước Chương sau

lại hỏi trong nhà đàn kh, làm nghề ngỗng gì.

ta thưa: "Cha tiểu nữ mất sớm, nay đã x cỏ. Nhà kh đệ, chẳng đàn , hai mẹ con nương nhau bằng nghề thêu thùa."

cầm bức họa, ta kỹ càng lại mẹ, cuối cùng kh cam tâm hỏi: " biết ai tên Lý Thu Sương, giọng nói vùng Mi Châu, dung mạo xinh đẹp, tính tình đ đá, biết bơi lội đ.á.n.h cá, năm nay chừng ba mươi sáu bảy tuổi kh?"

ta thưa: "Chưa từng nghe d này."

Đóng cửa lại, ta bảo mẹ rằng tên Thu Sương nghe hay hơn Tú Nương nhiều. Mẹ mắng: "Câm miệng, đồ r con."

M bà hàng xóm sang chơi, kể rằng Trương Trung Đường là bậc tình nghĩa, gõ cửa từng nhà để tìm một phụ nữ làm nghề đ.á.n.h cá, vốn là vợ kết tóc của năm xưa.

Mẹ tặc lưỡi: "Chà, còn tốt số hơn cái gã c.h.ế.t tiệt nhà ."

Trương Trung Đường kh tìm th cũ, đành lên kiệu về kinh.

Từ đó mẹ lâm bệnh.

Mẹ trao trâm bạc cho ta, nằm trên gối lẩm bẩm: "... Phi, đồ bạc tình bạc nghĩa... Ai còn biết đ.á.n.h cá, ai còn xinh đẹp nữa chứ..."

mẹ nhắm mắt xuôi tay.

Thế là ta mất mẹ.

Mẹ con, kh thể đ.á.n.h cá được nữa, bà bỏ nghề s nước để học thêu thùa. Mẹ thêu những đóa hoa sống động, thêu đến bạc cả đầu để nuôi con, lại truyền nghề cho con.

ta chẳng muốn tìm Trương Trung Đường. ta giữ l ba gian nhà mẹ để lại, nuôi con ch.ó nhỏ đặt tên là Đậu Hoàng, suốt ngày thêu túi tiền, thêu đai lưng, khăn tay để tự nuôi thân và nuôi cả nó.

Mỗi tháng ta ra ngoài ba lần để giao hàng ở phố Thư Viện, cầu Thiên Tiên và phường Giếng Nước.

Hôm ta xách giỏ ra cửa, vừa đến đầu phố Thư Viện thì bị một kẻ ngăn đường. mặt mũi đáng ghét, cười lộ hàm răng vàng khè, giả bộ văn nhã hỏi: "Tiểu nương t.ử định đâu đó?" ta nén giận đáp: "Giữa th thiên bạch nhật, đường ta ta , liên quan gì đến ngươi."

híp mắt cười: "Chà, tính khí cũng ghê gớm đ."

ta định lách qua thì bị nắm c.h.ặ.t t.a.y áo, dồn vào chân tường, ta chằm chằm từ đầu đến chân, còn định giở trò sàm sỡ.

Cái đồ khốn kiếp.

ta nghiến răng, nhắm thẳng vào chỗ hiểm của . Mẹ dặn , gặp hạng lưu m thì cứ nhằm chỗ đó mà đá thật mạnh.

ta vừa định ra chân thì đã nh hơn một bước, đá bay . Tên lưu m nằm bò dưới đất rên rỉ: "Thằng nào dám đá !" Một giọng nói trầm ấm, lười nhác vang lên: "Ông nội ngươi đây."

ta ngẩng đầu "vị nội" kia, mặc áo x, tay phe phẩy quạt xếp, đôi mày th tú, ánh mắt sáng rỡ, mỉm cười phong nhã, đẹp đến nao lòng.

ta chỉ dám liếc một cái cúi mặt ngay.

Tên lưu m bò dậy gào lên: "Tốt cho gã Cố Lân, ngươi cứ đợi đ cho ta!"

đáp: "Đợi cái gì? Đợi ngươi đến dập đầu tạ ơn nội ?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

tức đến đỏ mặt tía tai, hậm hực bỏ chạy.

Lúc này mới quay sang mỉm cười với ta, khiến lòng ta rối loạn. hỏi: "Cô nương hoảng sợ chăng?"

ta cúi đầu khẽ thưa: "Dạ, đôi chút ạ."

bảo: "Đừng sợ, cô nương định đâu? Để ta đưa cô nương một đoạn."

ta thưa: "Tiểu nữ mang túi tiền đến tiệm thêu, làm phiền ân c dẫn lối. Tiểu nữ là Lý Bích Đào, chẳng hay Cố Lân tướng c đại d là gì ạ?"

bật cười bảo: "Cố Lân tướng c họ Cố, tên Lân, tự là Hữu Lân."

ta chẳng màng chữ tự của làm gì, trong miệng thì gọi Cố tướng c, nhưng trong lòng đã thầm gọi là Cố lang quân .

đưa ta đến tiệm thêu, ta xách giỏ cúi đầu từng bước nhỏ, thong thả chắp tay sau lưng bên cạnh.

Tháng Ba mùa xuân, chim én bay đôi, trên mặt đất hai cái bóng quấn quýt l nhau, một cúi đầu, một chắp tay.

Tim ta như con thỏ nhảy nhót kh yên.

Trên đường quen trêu: "Bích Đào, tìm đâu ra vị lang quân khôi ngô thế kia?"

ta đỏ mặt đáp: "Đây là ân nhân của , kh lang quân." ta trộm , th rũ mắt đường, khóe môi khẽ nở nụ cười.

Giao xong túi tiền, ta về nhà, đứng ở đầu phố ngơ ngác tìm lối, liền hỏi: "Nhà cô nương ở phương nào?"

ta vừa mừng vừa thẹn, thưa rằng: "Tiểu nữ ở phía tây cầu Vạn Lý, dọc phố hàng hoa đào nở rộ, cuối hàng đào là ngõ Chim Én, nhà thứ ba chính là nhà tiểu nữ."

ta đầy mong đợi. gật đầu bảo thật khéo, thưa: "Tại hạ cũng ở gần cầu Vạn Lý, dọc s phía đ hàng liễu rủ, dưới rặng liễu là ngõ Th Y, tại hạ ở ngay đầu ngõ."

ta nhẩm nhẩm lại cái tên trong lòng.

hỏi: "Cô nương đã nhớ kỹ chưa?"

ta gật đầu: "Dạ, nhớ kỹ ạ."

mỉm cười. Lúc này ta mới sực tỉnh, thầm mắng mà mặt dày quá đỗi.

bảo: "Đã cùng ở cầu Vạn Lý, chi bằng cùng đồng hành một đoạn?"

ta thẹn thùng gật đầu, thong thả cùng bước . Chẳng bao lâu đã đến ngõ Th Y, ta định cáo từ nhưng chân lại chẳng muốn rời.

ta đứng ngẩn ra trước đầu ngõ nhà , lòng dạ rối bời kh biết nên làm thế nào. ta, lại về bờ bên kia cầu, bảo rằng: "Phong cảnh bên kia s cũng đẹp, qua cầu ngắm hoa đào cũng là việc tốt."

ta nhẹ lòng, lại cùng chậm rãi bước . quãng đường lại ngắn đến thế, ta đã nghe th tiếng con Đậu Hoàng sủa vang.

ta thoáng chút buồn bã, chỉ tay về phía cửa nhà : "Kia là nhà tiểu nữ, con ch.ó đang sủa là của tiểu nữ, tên nó là Lý Đậu Hoàng, nhà chỉ hai chúng ta thôi."

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...