Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

[Bl] Chơi Hớ Rồi

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Ngay khoảnh khắc thẻ được quẹt, đã bắt đầu đếm ngược trong lòng.

Khi đếm đến mười, ện thoại của Giang Tuấn gọi đến.

kh nghe.

ta lại gọi thêm hai lần.

Lần thứ ba từ chối cuộc gọi, ện thoại lại trở về yên lặng.

kh để ý đến chuyện ngoài lề này, chỉ là kh ngờ Giang Tuấn lại đích thân đến.

Kh khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc đ cứng lại.

Những khác ta đầy vẻ hóng chuyện.

Sở Ngạn là đầu tiên lên tiếng, hỏi ta: "Giang tổng lại đến đây?"

Giang Tuấn kh để ý đến ta.

Vượt qua đám , ta đến trước mặt .

Đôi mắt dài hẹp hơi nheo lại, vẫn là dáng vẻ ghét.

"Tại kh nghe ện thoại?"

bật cười ngắn ngủi: " là ai?"

ta im lặng hai giây, cúi , dồn vào chân tường.

Bị đột ngột kéo gần khoảng cách, ngửi th mùi ngọt ngào kh thuộc về ta trên ta.

theo bản năng nhíu mày, kéo ra một chút khoảng cách.

Kh biết Giang Tuấn bị làm , ta giơ tay bóp l cằm , ép ta.

Tay ta kh nh kh chậm ma sát.

Khóe môi mỉm cười: " là ai?"

" cần nói cho những này biết, đêm qua đã gọi tên ai trên giường kh?"

cần thể diện, một câu nói đơn giản của ta cũng đủ khiến im bặt.

Nhưng cũng sẽ kh dễ dàng bỏ qua cho ta.

giật tay ra, rút một ếu thuốc từ bao t.h.u.ố.c lá ra.

Châm lửa ngay trước mặt ta, khói thuốc bay lượn trên mặt ta, khiến ta nhíu chặt mày.

Chân cũng kh rảnh rỗi.

Mũi giày nhếch lên nhẹ nhàng cọ xát ở chỗ kh th được, giọng ệu tùy tiện: "Giang tổng thật lợi hại, vung tiền như rác chỉ để mua một nụ cười của mỹ nhân."

Ai nghe cũng biết đang nói móc.

Trong giới ai mà chẳng biết Giang Tuấn là thế nào, vậy mà cũng một ngày lại làm ra những chuyện mà bản thân ta khinh thường như thế vì khác.

ta lại như thể kh hiểu lời nói, tiếp lời: "Vậy đã cười chưa?"

Lần đầu tiên th vẻ mặt này của ta.

Nghiêm túc, muốn nghe câu trả lời một cách gấp gáp.

kh khỏi chút sững sờ.

Dường như cảm th kh nghe th, ta cúi ghé sát tai hỏi lại một lần nữa.

Động tác kéo theo thứ đang đeo trên cổ, nó trượt xuống.

Nhẹ nhàng chạm vào mặt .

Sở Ngạn, vẫn luôn chú ý đến chúng , bỗng kêu lớn: " thề, đó chính là viên ngọc lưu ly mà Giang Tuấn cất giữ quý giá nhất trong truyền thuyết ?"

" ta luôn giấu nó ở nhà, hôm nay lại nỡ đeo ra ngoài thế?"

Từng câu từng chữ lọt vào tai .

cúi xuống th viên ngọc đó, đầu ngón tay kh thể kiềm chế được mà run rẩy.

"..."

Nhất thời kh biết nên hỏi gì trước.

Viên ngọc này l từ đâu ra, hay là, tại viên ngọc này lại ở chỗ ?

Hiện tại kh thời ểm tốt nhất.

giả vờ kh th, kiềm chế cảm xúc.

Đám đ đột nhiên ồn ào.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tần Tri đeo khẩu trang xuất hiện ở cửa quán bar, sau khi rõ vị trí của Giang Tuấn liền lập tức tới.

"Đây chẳng Tần đại minh tinh , mới chốc lát đã kh rời được Giang tổng của chúng ta vậy?"

Đám c tử nhà giàu kia tùy tiện trêu chọc.

Tần Tri kh để ý, khoác tay Giang Tuấn, hỏi ta: "Đến gặp Tống Nhiên lại kh nói với một tiếng?"

Cảm xúc vừa bị Giang Tuấn khơi gợi trong lòng , theo lời ta mà tan biến mất.

hai họ như vậy, đột nhiên cảm th vô vị cực kỳ.

Thử thăm dò Giang Tuấn cũng vô vị.

Sau khi biết Giang Tuấn và Tần Tri quan hệ, chủ động theo đuổi Tần Tri cũng vô vị.

Nói cho cùng, bất quá cũng chỉ là muốn Giang Tuấn kh được thoải mái mà thôi.

vòng qua Giang Tuấn định rời , nhưng bị ta kéo tay lại.

ta nhân tiện rút tay ra khỏi tay Tần Tri.

" đâu cần nói với à?

"Chúng ta quan hệ gì, tự biết vị trí của ."

"Nhưng mà" Tần Tri còn muốn nói gì đó, bị Giang Tuấn lạnh giọng cắt ngang.

"Tần Tri, là nói chuyện về Tống Nhiên muốn kể cho , mới đồng ý gặp .”

"Nếu kh gì muốn nói, thì đừng làm phiền nữa."

Tần Tri dù cũng là một đại minh tinh được nâng niu, bao giờ chịu ủy khuất như thế này?

Sắc mặt lập tức tối sầm, giọng nói cũng hạ xuống m t.

"Giang Tuấn, chẳng lẽ vẫn chưa bị Tống Nhiên chơi đủ ?"

Tay Giang Tuấn đang nắm l tay dần siết chặt, siết đến mức th đau ếng.

"Lần này Tống Nhiên tiếp cận , là vì cá cược với khác.”

"Một chiếc G-Class và chơi trò tình yêu với .”

" đã bị ta đá một lần , vẫn kh nhớ ra vậy, Giang tổng."

Nói xong, Tần Tri phẫn nộ bỏ .

Để lại đang ngây và Giang Tuấn với vẻ mặt âm trầm, cùng với đám hóng hớt kia.

lục lọi mọi ký ức liên quan đến Giang Tuấn trong đầu.

Hoàn toàn kh nhớ ra được chút nào về chuyện gì giữa hai chúng cả.

" ta nói thế là ý gì?"

hỏi Giang Tuấn.

ta kh biết đang nghĩ gì, nửa ngày kh động tĩnh.

Một bầu kh khí khó tả bao trùm l chúng .

kh chịu nổi, muốn nh chóng rời khỏi nơi này.

Lần này Giang Tuấn kh cản .

Vào phòng bên cạnh rửa mặt, mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa ánh mắt Giang Tuấn thật sự quá đáng sợ.

Cứ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cửa phòng bao đóng lại.

Giang Tuấn kh biết từ lúc nào đã bước vào.

Kh cho chút thời gian chuẩn bị nào, ta đẩy vào tường, lực mạnh đến nỗi kh thể đẩy ta ra.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt nóng rực đột ngột va vào nhau.

Giọng ta khàn khàn, như đã kìm nén lâu.

"Vậy ra kh nhớ gì ?"

Ánh mắt chất vấn của ta khiến kh nơi nào để trốn.

Tim như bị ai đó siết chặt, khó thở.

Chúng cứ thế giằng co, kh biết đã bao lâu.

Giang Tuấn lại trở về vẻ lạnh lùng, thờ ơ.

Cảm xúc lộ ra vừa đã biến mất, như một giấc mơ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...