[Bl] Mặc Nhầm Quần Lót Của Trùm Trường
Chương 8:
Vừa nói, còn cưỡng ép dùng vân tay của để mở khóa ện thoại, tìm th th tin liên lạc của Hứa Diễm.
Đợi Hứa Diễm nghe máy, ta đang định nói gì đó, thì một nam sinh khác nãy giờ vẫn im lặng lạnh lùng bên cạnh, đột nhiên giật l ện thoại, trên mặt lộ ra nụ cười rợn .
"Hứa Diễm, ba năm , thật là lâu kh gặp nhỉ. Mày đã hủy hoại cuộc đời tao, mày định trả lại thế nào đây?"
"Lục Phong!"
nghe th Hứa Diễm dùng giọng ệu lạnh lùng sắc bén chưa từng , đầy giận dữ gọi tên nam sinh đó.
ta chính là Lục Phong ?
Chính là nam sinh mà ngày đầu nhập học năm nhất đã bị Hứa Diễm đánh cho nhập viện, sau đó còn bị nhà trường đuổi học.
Trước đây kh rõ con Hứa Diễm, chỉ th ta vừa hung dữ vừa bạo lực. Nhưng càng hiểu sâu hơn về ta, càng cảm th ta kh nên là "trùm trường" mà ai ai cũng nhắc đến là biến sắc mặt.
ta là một hùng.
Vì đã biết rõ ân oán giữa hai này và Hứa Diễm, đặc biệt là còn th hung khí trong tay nam sinh tên Lục Phong kia, càng kh thể để Hứa Diễm đến được.
Sợ Hứa Diễm bên đó nói sai lời, liền ra tay trước, giả vờ tức giận kể lể những ều kh của Hứa Diễm.
"M dùng để câu ta đến thì đúng là tính sai ."
Th trên mặt họ xuất hiện chút nghi ngờ, tiếp tục bịa đặt.
" cứ tưởng ta đối xử đặc biệt với là vì thích , kh ngờ chỉ là đùa giỡn thôi. M theo dõi chắc cũng nhận ra , ta đã m ngày nay kh liên lạc với . Chỉ vì hôm đó tỏ tình với ta, ta liền trở mặt nói, ta căn bản kh thích loại đàn yếu ớt hơn cả con gái như , phát tởm. Nhưng lẽ là kiểu thích bị ngược đãi, rõ ràng ta đã từ chối , vậy mà vẫn cứ vội vã tìm ta, muốn ta cho thêm một cơ hội nữa."
Nói bật khóc: "Oa oa... kh nên đến đây, nên bá đạo một lần, ta kh nghe lời thì sẽ đánh gãy chân ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bl-mac-nham-quan-lot-cua-trum-truong/chuong-8.html.]
"Hừ, cái đồ gà con như mày hai bước đã thở ba cái, làm mà cầm nổi gậy?"
Vương Kha liếc xéo một cái đầy châm biếm, nhưng thần sắc lại thả lỏng hơn. ta chắc cũng th Hứa Diễm thích cái đồ bệnh hoạn như là chuyện hoang đường.
Nhưng Lục Phong đứng một bên lại chằm chằm , như một con rắn độc thè lưỡi, ánh mắt ên cuồng và tàn nhẫn.
" ích hay kh, thử một lần kh sẽ biết ?"
ta vừa dứt lời, liền vớ l cây gậy gỗ, giáng mạnh xuống .
"Lục Phong, mày c.h.ế.t tiệt muốn c.h.ế.t à!"
Hứa Diễm bùng nổ, nghe th tiếng ghế bị đập trên màn hình ện thoại.
"Chẳng mày muốn tao đến ? Đợi đ, tiểu gia tao sẽ đến g.i.ế.c c.h.ế.t mày."
"Hừ!"
Lục Phong phát ra tiếng cười lạnh lùng: "Vậy thì mau đến đây, đến muộn khi tiểu bảo bối của mày mất mạng đ. Đúng , chỉ được một mày đến thôi nhé, nếu kh, mày sẽ chỉ thể thu thập t.h.i t.h.ể cho tiểu bảo bối của mày thôi."
Lòng nguội lạnh, đã chẳng còn để ý đến nỗi đau trên , bản năng hét lớn:
"Đừng đến đây, bọn chúng muốn g.i.ế.c !"
Lời còn chưa nói hết, đã bị Lục Phong đạp một cú, đau đến mức hít ngược một hơi khí lạnh.
"Tìm chết!"
"Dừng tay!"
Giọng ệu của Hứa Diễm vậy mà lại mang theo vài phần cầu xin: "Đừng động vào , sẽ đến ngay, đến lúc đó tùy m xử trí."
Chưa có bình luận nào cho chương này.