Bỏ Cha Giữ Con
Chương 15:
Họ kh còn đủ sức để làm gợn lên dù chỉ một chút sóng lòng trong nữa.
Thế giới của bây giờ luôn ngập tràn ánh nắng, năm tháng tĩnh lặng và tươi đẹp.
Cuộc đời là một hành trình dài của những cuộc chia ly và những bước chân tiến về phía trước.
Chỉ khi từ biệt được quá khứ sai lầm, chúng ta mới thể đón nhận một tương lai thực sự thuộc về .
Kể từ sau lần gặp ở khu vui chơi, kh bao giờ gặp lại Chu Viễn nữa. Cuộc hội ngộ giống như một viên đá nhỏ ném xuống mặt hồ, chỉ tạo ra một vòng sóng lăn tăn nh chóng trở lại trạng thái phẳng lặng.
An An tốt nghiệp tiểu học và trúng tuyển vào trường cấp hai tốt nhất thành phố với thành tích xuất sắc.
Con đã lớn khôn thành một thiếu niên cao ráo, gương mặt nhiều nét giống nhưng lại mang khí chất th tú và kiên định của riêng . Con độc lập, chủ kiến, đồng thời cũng tâm lý và ấm áp.
Con giống như một “ đàn nhỏ” trong nhà, mỗi khi tăng ca về muộn, con luôn để đèn chờ và hâm nóng sẵn một cốc sữa cho .
Vào ngày sinh nhật của bà ngoại, con còn dùng tiền tiết kiệm của để mua quà tặng cho họ.
Mỗi khi phiền lòng vì c việc, thằng bé lại lẳng lặng ôm một cái thật chặt nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng làm việc quá sức nhé.”
An An là niềm tự hào, là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời .
Bố mẹ ngày một già , tóc cũng đã bạc trắng cả .
Bố đã đổi cần câu cá l cây cọ vẽ, bắt đầu học vẽ tr quốc họa ở trường đại học cho cao tuổi. Còn mẹ thì kh còn đủ sức nhảy dân vũ nữa, bà chuyển sang say mê chăm sóc hoa cỏ, biến ban c nhà thành một khu vườn nhỏ xinh.
Niềm vui lớn nhất của bà là nghiên cứu các c thức nấu ăn, làm những món thật ngon cho chúng ngồi và An An ăn l ăn để.
Bầu kh khí trong nhà lúc nào cũng ấm áp và bình yên.
Sau tất cả, vẫn kh bước nữa.
tận hưởng sự tự do của cuộc sống độc thân, cũng đã quen dần với lối sống đơn giản mà trọn vẹn này.
Về sự nghiệp, đã trở thành một nhà quản lý chút thành tựu, độc lập về kinh tế và phong phú về tinh thần.
đã dùng sự nỗ lực của chính để mang lại cho gia đình một cuộc sống tốt nhất.
Như thế là đủ .
Vào ngày sinh nhật mười tám tuổi của An An, chúng vẫn tổ chức tiệc sinh nhật cho thằng bé như mọi năm.
An An giờ đây đã cao hơn cả , thằng bé mặc một bộ đồ thể thao năng động, toát lên hơi thở th xuân rạng ngời.
Thằng bé đã nhận được gi báo trúng tuyển của ngôi trường đại học hằng mơ ước, đó là một học viện d giá hàng đầu, và chuyên ngành nó muốn theo học là Trí tuệ nhân tạo.
Trong bữa tiệc sinh nhật, thằng bé đứng trước mặt chúng , lần đầu tiên phát biểu một bài “diễn văn” khá dài.
“Hôm nay, con đã mười tám tuổi . Lời đầu tiên, con muốn cảm ơn bà ngoại, cảm ơn tình yêu và những món ăn ngon của bà đã nuôi dưỡng con lớn khôn khỏe mạnh thế này.”
Bố mẹ ngồi bên dưới cười tươi kh ngớt.
“Và tiếp theo, con muốn cảm ơn mẹ của con.”
Thằng bé quay sang , ánh mắt trong trẻo mà đầy trịnh trọng.
“Mẹ ơi, con cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ đã cho con sự sống, cảm ơn mẹ đã một nuôi dạy và dành trọn vẹn tình yêu cho con. Nhiều nói rằng trẻ em lớn lên trong gia đình đơn thân sẽ khiếm khuyết về tính cách. Nhưng với con thì chưa bao giờ, vì mẹ đã cho con tình yêu và sự an toàn gấp đôi, thậm chí là nhiều hơn thế nữa.”
“Mẹ dạy con cách độc lập, dạy con sự lương thiện và dạy con cách để yêu thương.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Mẹ là phụ nữ dũng cảm và tuyệt vời nhất mà con từng th. Mẹ sẽ mãi là tấm gương để con học tập.”
“Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm.”
An An bước tới, trao cho một cái ôm thật sâu.
Nước mắt kh thể kìm nén được nữa, cứ thế tuôn rơi lã chã.
Mười tám năm vất vả, tủi hờn và kiên trì, vào giây phút này đều hóa thành sự ngọt ngào vô tận.
Sau bữa tiệc, An An tìm gặp riêng .
“Mẹ ơi, chuyện này con muốn nói với mẹ.”
Chúng ngồi trên ghế mây ngoài ban c, gió đêm thổi nhẹ, hương hoa trong vườn thoang thoảng đưa tới.
“M hôm trước lúc dọn đồ cũ, con tình cờ th bản án ly hôn của mẹ.”
Tim thắt lại một nhịp.
“Cái chú mà con gặp ở khu vui chơi lần đó... chính là ta, đúng kh mẹ?”
im lặng gật đầu.
“Mẹ ơi,” thằng bé nắm l tay , bàn tay nó giờ đây đã to lớn và ấm áp, “Con biết hết . Con kh còn là trẻ con nữa, con hiểu mà. Con chỉ muốn nói với mẹ rằng, mọi quyết định mẹ đưa ra đều đúng đắn. Con hạnh phúc khi được làm con của mẹ, làm cháu của bà ngoại. Con chưa bao giờ cảm th tuổi thơ của bị thiếu thốn ều gì cả.”
con, gương mặt trưởng thành và ềm tĩnh của nó, biết rằng con trai đã thực sự khôn lớn .
“Cảm ơn con, An An.”
“Con mới là cảm ơn mẹ chứ.”
Mùa hè năm , tiễn An An nhập học đại học.
thằng bé kéo vali hòa vào dòng trẻ tuổi đầy sức sống, thỉnh thoảng quay đầu lại vẫy tay chào , đứng lặng tại chỗ lâu kh nỡ rời .
Nhiệm vụ của dường như đã hoàn thành .
Chú chim nhỏ nuôi dưỡng b lâu nay đã đủ l đủ cánh, chuẩn bị sải cánh bay lượn trên bầu trời rộng lớn của riêng nó.
Và cuối cùng cũng thể sống vì bản thân một lần.
Điện thoại chợt rung lên.
Là tin n từ một bạn: “Miểu Miểu, tớ vừa ở nước ngoài về, tốt lắm, là kiến trúc sư, cũng thích du lịch và chụp ảnh, hay để tớ giới thiệu hai làm quen nhé?”
Nếu là trước đây, lẽ sẽ từ chối theo thói quen.
Nhưng lần này, ánh nắng rực rỡ phía xa, bóng lưng con trai dần khuất sau hàng cây, khẽ mỉm cười.
trả lời: “Được chứ.”
Tại lại kh chứ?
Cuộc đời vẫn còn dài lắm.
Cứ yêu , cứ cảm nhận, trải nghiệm và đón l những khả năng vô hạn của cuộc sống.
Hạnh phúc của , do chính định nghĩa.
Tương lai của , bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.