Bỏ Cha Giữ Con
Chương 2:
chỉ kịp gọi một tiếng đã nghẹn ngào kh nói nên lời.
“Ôi con gái yêu của mẹ, thế này? Con đừng khóc, chuyện gì cứ bình tĩnh nói mẹ nghe xem nào?”
vừa nấc nghẹn vừa kể lại đầu đuôi cuộc gọi của Lý Quế Phương và thái độ của Chu Viễn cho mẹ nghe.
Đầu dây bên kia im lặng.
thể nghe th tiếng thở của mẹ càng lúc càng nặng nề.
Mười m giây sau, mẹ mới lên tiếng, giọng lạnh lùng như băng giá.
“Cái đồ già mồm đó, bà ta nói cái gì? Bảo chồng con ly hôn với con à?”
“Vâng.”
“Còn Chu Viễn?”
“ ta bảo con xin lỗi mẹ chồng.”
“Được, được lắm, khá khen cho nhà họ Chu bọn họ.”
Mẹ liên tục nói được, được, được. Sau đó, nghe th tiếng bố ở bên cạnh hỏi chuyện gì thế.
Mẹ chẳng buồn để ý đến , trực tiếp nói vào ện thoại.
“Lâm Miểu, con nghe cho kỹ đây. Tết này kh đâu hết, cứ ở nhà mà dưỡng t.h.a.i cho tốt. Cái nhà họ Chu đó, chúng ta kh thèm bước chân vào nữa.”
“Nhưng mà mẹ, Chu Viễn...”
“Nó thì tính là cái thá gì!” Mẹ mắng thẳng thừng: “Bà Lý Quế Phương kia kh muốn cháu nội ? Được thôi! Bảo con trai bà ta cút về đó ! Đứa bé sinh ra sẽ mang họ Lâm, sống với chúng ta.”
“Đây gọi là, khử cha giữ con!”
Bốn chữ “khử cha giữ con” giống như một tia sét, đ.á.n.h thẳng vào tâm trí .
sững sờ.
Đầu dây bên kia, mẹ vẫn tiếp tục nói, giọng vừa nh vừa gấp, tràn đầy nộ khí.
“Nhà họ Chu tưởng nhà kh chắc? Định bắt nạt một bà bầu như con à? Mẹ bảo cho con biết Miểu Miểu, con kh sợ cái gì hết. Cuộc hôn nhân này, ly hôn thì ly hôn. Mẹ với bố con còn chưa c.h.ế.t đâu, nuôi nổi con, cũng nuôi nổi cả cháu ngoại mẹ.”
Giọng nói trầm ổn của bố cũng truyền đến.
“Miểu Miểu, nghe lời mẹ con . Đừng để bản thân chịu uất ức. bố mẹ ở đây .”
nắm chặt ện thoại, nước mắt cứ thế trào ra.
Đây kh nước mắt của sự tủi thân, mà là một dòng suối ấm áp.
Hóa ra kh hề đơn độc chiến đấu.
Sau lưng , vẫn còn bố mẹ che chở.
“Mẹ, con...”
“Con kh cần nói gì cả, cũng đừng cãi nhau với Chu Viễn làm gì. Nó bây giờ chỉ là cái loa phát th thôi, cãi với nó chẳng ích gì. Con đưa ện thoại cho nó, để mẹ nói chuyện.”
lau nước mắt, cầm ện thoại bước ra khỏi phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-cha-giu-con/chuong-2.html.]
Chu Viễn đang ngồi chơi game trên sofa phòng khách, nghe th tiếng mở cửa, ta cũng chẳng thèm ngẩng đầu lên.
“Nói chuyện xong với mẹ em à? Hết giận chưa?”
đưa ện thoại đến trước mặt ta: “Mẹ bảo nghe máy.”
ta nhíu mày, chút kh tình nguyện.
“Mẹ em à? Bà nói gì thế?”
“ nghe thì biết.”
Chu Viễn đặt máy chơi game xuống, nhận l ện thoại, giọng ệu vẫn còn coi là khách sáo.
“Alo, con chào mẹ.”
Giây tiếp theo, giọng nói như sấm sét của mẹ từ loa thoại nổ vang, dù kh mở loa ngoài thì cả phòng khách vẫn nghe rõ mồn một.
“Chu Viễn! Con gái gả vào nhà chứ kh bán thân cho nhà ! Trong bụng nó là cốt nhục nhà , chứ kh mèo hoang ch.ó dại! Bà Lý Quế Phương bắt nó mò về quê ăn Tết, ở bên cạnh giả c.h.ế.t đ à?”
Mặt Chu Viễn tức thì đỏ gay như gan heo.
“Mẹ, mẹ nghe con giải thích, mẹ con bà kh ý...”
“ câm miệng cho ! kh muốn nghe m lời giải thích thối nát đó! chỉ hỏi một câu, Tết này, về quê hay kh?”
Chu Viễn bị khí thế của mẹ trấn áp, lắp bắp nói: “Về, nhất định về chứ ạ, bố mẹ con đều đang đợi cả.”
“Tốt.” Giọng mẹ lạnh lùng hẳn : “Vậy thì tự mà về một . Tiền vé chúng sẽ th toán cho . Từ hôm nay cho đến khi con gái sinh xong, kh cần đến đây nữa.”
Chu Viễn ngẩn : “Mẹ, ý mẹ là ạ?”
“Ý là, chuyện giữa con gái và , kết thúc . về bảo với mẹ , bà ta sắp được bế cháu đ, ều cháu này kh mang họ Chu. Bà ta muốn con trai thì chúng thành toàn cho bà ta. Nhà chúng chỉ cần cháu ngoại thôi.”
“Khử cha giữ con, nghe thủng chưa?”
Chu Viễn đờ ra, tay cầm ện thoại, miệng há hốc đến mức thể nhét vừa một quả trứng gà.
Điện thoại đã cúp.
Chỉ còn những tiếng tút tút kéo dài.
ta quay đầu lại, đầy vẻ khó tin.
“Lâm Miểu, em nói cái gì với mẹ em thế? Mọi ên hết à?”
bình thản ta: “Chẳng đều nghe th hết ?”
“Khử cha giữ con? Mọi định bỏ đứa bé à?” Giọng ta run lẩy bẩy.
giận quá hóa cười.
“Chu Viễn, chữ nghĩa của trả cho thầy cô hết ? Khử cha, giữ con. Nghĩa là giữ lại đứa trẻ, nhưng kh cần cha như nữa.”
Đến lúc này ta mới vỡ lẽ, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Ly hôn? Em muốn ly hôn với ?”
“Là mẹ đề nghị đ thôi.” nhắc nhở ta: “Bà bảo, kh về quê ăn Tết thì bảo ly hôn với . thành toàn cho bà .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.