Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bỏ Chồng Giữ Con Mới Biết Anh Yêu Tôi - Hạ Nam Chi & Lục Quân Thâm

Chương 169: Không ai biết cô có chết không, phải không?

Chương trước Chương sau

Âm th đột ngột khiến Hạ Nam Chi giật , cô lùi lại nửa bước và th một lão tóc bạc trắng nhưng tinh thần vẫn minh mẫn đang tiến tới.

" đang xem ảnh thôi ạ." Nam Chi thành thật trả lời.

Ông lão nhặt khung ảnh lên, bàn tay nhăn nheo nhẹ nhàng vuốt ve hình bóng trong ảnh. Bốn mươi, năm mươi năm đã trôi qua, ngoại hình ai cũng thay đổi, nhưng Nam Chi vẫn nhận ra lão trước mặt chính là đàn trong ảnh: " trong ảnh là và con gái ạ?"

Ông cụ Tư gật đầu: "Ừm."

Nam Chi khẽ nói: "Ông chắc hẳn yêu cô nhiều."

Sắc mặt cụ Tư thoáng chút buồn bã: "Đúng vậy, yêu nó, nhưng nó lại kh nghe lời, bỏ sớm quá. hối hận lắm, nếu lúc đó kh ngăn cản quyết liệt, nó đã kh tuyệt giao với bỏ nhà , đã kh để mất nó..."

Nam Chi cúi đầu: "Cháu xin lỗi vì đã gợi lại chuyện buồn của ."

Ông cụ Tư cất bức ảnh , ngẩng lên cô. Ông cũng kh hiểu lại kể chuyện này với một lạ. Sau vài giây im lặng, hỏi: "Vừa th cháu, vẻ cháu kh vui lắm?"

Bằng kinh nghiệm của một đã trải đời, nhận ra Nam Chi đang mang nặng tâm sự. Cô hạ mi mắt, hồi lâu mới lên tiếng: "Vì cách đây kh lâu, cháu cũng vừa mất con gái của ."

Nỗi đau lớn nhất thế gian là sự chia cắt m.á.u thịt, cụ Tư hoàn toàn thấu hiểu nỗi đau của phụ nữ trẻ này. Ông thở dài, liếc th Lục Quân Thâm đứng phía sau như đang bảo vệ cô, liền hỏi: " ta là ai của cháu? Lục Quân Thâm ."

Nam Chi quay lại, th vẫn đứng đó, cô im lặng một lát đáp: "Là chồng cũ của cháu."

Ông cụ Tư cô, chợt hiểu ra ều gì đó và mỉm cười: "Vậy thì cháu may mắn hơn lão già này nhiều." Nam Chi kh hiểu ý , nhưng cụ đã một rời cùng bức ảnh yêu quý.

Hạ Nam Chi hít sâu một hơi, quay lại: "Lục Quân Thâm, kh chằm chằm thì sẽ chạy mất ?"

"Sẽ kẻ nhòm ngó em." Lục Quân Thâm đứng từ xa, mặt kh biến sắc, trả lời cực kỳ nghiêm túc. Hai cách nhau một phòng khách lớn, Nam Chi muốn nói gì gần như hét lên.

"Ai nhòm ngó ? bị bệnh à?"

", bệnh." Lục Quân Thâm cũng th hiện tại hơi bất thường. Việc ly hôn khiến mất sạch cảm giác an toàn. Nam Chi quá đẹp, qu cô lại Minh Diệp, giờ lại thêm Tư Dạ Đình. Đàn qu cô quá nhiều.

" nói cái gì?" Nam Chi nghe kh rõ, "Nói chuyện mà đứng xa thế làm gì?"

"Kh em kh cho lại gần ?" Đứng gần cô kh vui, đứng xa cô dường như cũng chẳng hài lòng.

"Xì." Một tiếng cười khẩy vang lên bên cạnh. Tư Dạ Đình tựa lưng vào tường, kh biết đã nghe lén bao lâu: " ta vừa bảo ta bệnh đ."

Vừa dứt lời, đàn vốn cách xa một phòng khách đã ngay lập tức xuất hiện bên cạnh Nam Chi, như thể kh muốn cho Tư Dạ Đình bất kỳ cơ hội nào.

Nam Chi Tư Dạ Đình: "Đại thiếu gia nhà họ Tư thói quen nghe lén góc tường à?"

"Kh trách được, tại hai thú vị quá, nhịn kh nổi." quay sang Lục Quân Thâm: "Lâu ngày kh gặp, Lục đại thiếu gia lại trở nên hèn mọn thế này?"

Sắc mặt Lục Quân Thâm tối sầm: "Kh mượn quản."

Nam Chi lên tiếng: " thật đáng ghét!" Lục Quân Thâm đắc ý Tư Dạ Đình: "Nghe th chưa?" Nhưng Nam Chi bồi thêm một câu: " nói đ." Sau đó cô lách qua bước , để lại Lục Quân Thâm đứng đó với trái tim hơi thắt lại.

Tư Dạ Đình cười nhạo một tiếng nói: "Lục đại thiếu nợ nhà họ Tư chúng một ân huệ, nhớ trả đ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-chong-giu-con-moi-biet--yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-169-khong-ai-biet-co-co-chet-khong-phai-khong.html.]

" nợ khi nào?"

"Lát nữa sẽ biết."

Bên ngoài sảnh tiệc, Tuế Tuế đang bị mọi vây qu khen ngợi vì quá dễ thương. Tư Cửu đứng bên cạnh tiếp chuyện bạn bè, chỉ vừa quay uống ly rượu, lúc quay lại đã kh th bé đâu.

"Tuế Tuế đâu ?"

Mọi chỉ hướng cổng: "Con bé bảo th bố nên chạy tìm ."

Tuế Tuế chạy theo một dáng cao lớn quen thuộc trong ký ức, nhưng tiệc quá đ, loáng cái bóng dáng đó đã biến mất. Bé qu, ai mặc vest tr cũng giống bố cả. Bất chợt bé th một quen, liền chạy tới ôm chầm l chân: "Bố ơi!"

đàn quay lại, ngồi xổm xuống: "Bé con, cháu lạc bố à?" Sai , kh bố. Bé vội bu tay, lắc đầu chạy .

"Tuế Tuế!" Một giọng nói ngăn bé lại. Từ Nhược Th bước tới với nụ cười dịu dàng giả tạo: "Tuế Tuế, cháu tìm bố à? Dì vừa th bố cháu đ, dì đưa cháu gặp nhé?"

Bé lùi lại, mím môi sợ hãi. Từ Nhược Th dỗ dành: "Hôm đó dì kh nhận ra cháu, là lỗi của dì. Để dì đưa cháu tìm bố để tạ lỗi nhé?"

Bé hơi do dự. Với trí th minh của một đứa trẻ năm tuổi và tâm hồn đơn thuần, bé đã tin lời cô ta. Từ Nhược Th nắm l tay bé dắt . Cô ta nhất định đưa đứa trẻ này , kh được để Lục Quân Thâm và Hạ Nam Chi gặp được bé hôm nay.

Trong khi đó, cụ Tư chuẩn bị th báo thân phận của Tuế Tuế thì hầu báo tin kh tìm th bé. Tư Cửu cũng cuống cuồng tìm. Ông cụ Tư vẫn bình tĩnh: "Đừng hoảng, check camera ngay."

Bên ngoài, Tuế Tuế cảm th gì đó sai sai, bé mạnh tay hất tay Từ Nhược Th ra: "Kh! Cô lại nói dối!" Bé trừng mắt cô ta. Bé th rõ bố ở bên trong, phụ nữ này lại dắt bé ra ngoài cổng? Tư Cửu và nội Tư đã dặn kh được rời khỏi nhà họ Tư mà.

Bé định chạy ngược vào trong thì bị Từ Nhược Th tóm chặt: " đưa cháu gặp bố thật mà."

" kh tin!" Bé vùng vẫy. Từ Nhược Th kh thèm giả vờ nữa, nghiến răng: "Con nhóc c.h.ế.t tiệt này, đừng chạy. Tao kh xấu, nhưng nếu mày còn chạy, tao sẽ bán mày đ, tin kh?"

Tuế Tuế đỏ hoe mắt, vùng vẫy như một con thú nhỏ. Từ Nhược Th bực bội: "Mày biết tại mày ở nhà họ Tư kh? Vì bố mày kh cần mày nữa !"

Cơ thể nhỏ bé của Tuế Tuế bỗng khựng lại.

"Bố mày kh cần mày nữa, mày kh nhớ ? Gần một tháng , mày tìm th bố chưa? Bố tìm mày kh?"

Bé sững sờ. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã. Hóa ra đó là lý do bé n tin mà bố chỉ trả lời hờ hững chứ kh đến đón. Hóa ra bé là đứa trẻ bị vứt bỏ.

Lợi dụng lúc bé đang đau lòng, Từ Nhược Th định lôi bé , nhưng bé chợt vùng ra chạy thoát như một con chạch. Từ Nhược Th đuổi theo túm cổ áo bé: "Chạy đâu? Tao nói thật cho mày biết, bố mày là kẻ xấu, ta bỏ rơi mày !"

"Cứu với! ai kh cứu cháu với!" Bé gào lên.

Từ Nhược Th cười khẩy: "Kêu , ai cứu được mày? Mọi đều ở trong sảnh tiệc cả , theo tao!"

"Đi đâu cơ?" Một giọng nói âm u vang lên.

Từ Nhược Th giật thót, mặt trắng bệch như gi. Một đàn đang tựa lưng vào chiếc xe sang trọng. này khiến m.á.u trong cô ta như đ cứng lại.

Là Minh Diệp!

đang hút thuốc, vẻ mặt lười nhác nhưng ánh mắt vô cùng đáng sợ. Từ Nhược Th sợ đến mức ngã sụp xuống đất, kh thốt nên lời. Tuế Tuế nh chóng thoát khỏi tay cô ta.

Minh Diệp bước tới từng bước, ngồi xổm xuống trước mặt Từ Nhược Th, nhướng mày: "Ở đây vắng vẻ thế này, nếu cô c.h.ế.t ở đây thì cũng chẳng ai biết đâu, kh?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...