Bỏ Chồng Giữ Con Mới Biết Anh Yêu Tôi - Hạ Nam Chi & Lục Quân Thâm
Chương 218: Hạ Nam Chí lái máy bay đi
Hạ Nam Chí cố gắng gượng dậy nh chóng né tránh, con d.a.o của Hứa Nhược Tình lại một lần nữa đ.â.m hụt, kh làm cô bị thương. Nhưng vì vết thương quá nặng, mỗi cử động của cô đều kéo theo cơn đau thấu xương từ sau lưng.
Hứa Nhược Tình kh vội g.i.ế.c cô ngay, ả vừa cười nhạo vừa trêu chọc: "Hạ Nam Chí, đau lắm kh?"
Hạ Nam Chí dựa lưng vào tường, thở hổn hển. Cô kh thể hiểu nổi tại Hứa Nhược Tình lại làm được những việc này, trừ khi kẻ đang tiếp tay cho ả. Cô siết chặt lòng bàn tay, đột nhiên về phía sau lưng Hứa Nhược Tình hét lớn: "Quân Thâm, cứu !"
Hứa Nhược Tình giật sợ hãi quay đầu lại. Nhân cơ hội đó, Hạ Nam Chí dùng hết sức đẩy mạnh Hứa Nhược Tình. Một tiếng "bốp" vang lên, Hứa Nhược Tình đập mạnh vào tường, đầu óc choáng váng. Hạ Nam Chí lập tức mở cửa chạy vụt ra ngoài. Cô biết rõ thể trạng hiện tại kh thể phản kháng, cách duy nhất là chạy!
Hứa Nhược Tình bừng tỉnh, nhận ra Lục Quân Thâm chẳng ở đây mà vừa bị lừa một vố đau đớn, ả tức ên : " đâu! Hạ Nam Chí chạy thoát ! Đuổi theo mau!"
Ả hét lên, hai tên lính c ngay lập tức lao tới. Hứa Nhược Tình chỉ tay về một hướng: "Cô ta chạy hướng đó, đuổi theo! Bắt cho bằng được!" Hai tên thuộc hạ lập tức đuổi theo, Hứa Nhược Tình cũng cầm d.a.o bám gót. Lần này, ả quyết kh để Hạ Nam Chí trốn thoát.
...
Hạ Nam Chí chạy thục mạng, đột nhiên kiệt sức, cô bám vào thân cây để thở. Tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, cô kh thời gian để nghỉ ngơi. Nếu kh muốn c.h.ế.t, cô buộc chạy tiếp.
Hạ Nam Chí c.ắ.n môi tuyệt vọng lao về phía trước. Cô vẫn đang chân trần, giẫm lên sỏi đá suốt chặng đường khiến lòng bàn chân rớm máu, đau đớn vô cùng. Khung cảnh xung qu hoàn toàn xa lạ, cô chỉ chắc c đang ở trong một biệt thự hẻo lánh bao qu bởi rừng rậm, kh biết chạy hướng nào để tìm giúp đỡ.
"Đứng lại!"
Tiếng bước chân đã sát nút. Tai Hạ Nam Chí ù vì tiếng tim đập dồn dập. Bất ngờ trượt chân, cô lăn xuống dốc rơi vào một vũng bùn. Hạ Nam Chí cảm th tuyệt vọng nhưng vẫn cố đứng dậy, cuộn tròn nấp sau một gốc cây lớn. Chiếc áo bệnh nhân màu x trắng trên cô đã lấm lem bùn đất, vết thương ở eo bị rách toạc, tr cô chẳng khác nào một kẻ tị nạn khốn khổ.
"Cô ta đâu ? Vừa th ở đây mà!"
Lòng bàn tay cô đẫm mồ hôi lạnh. Hạ Nam Chí bịt chặt miệng, thầm cầu nguyện cha mẹ và nội phù hộ cho .
" đâu?" Hứa Nhược Tình chạy đến, qu quất.
"Vừa nãy còn ở đây, chớp mắt đã biến mất ."
"Con khốn, bị thương như thế mà vẫn chạy khỏe vậy , đáng lẽ đ.â.m c.h.ế.t nó luôn cho ." Hứa Nhược Tình nghiến răng nói, giọng ả vang lên ngay sát bên tai cô.
"Làm cái gì vậy hả? Ở nơi này nó bị thương thì kh chạy xa được đâu, tìm kỹ cho !"
Sau khi ra lệnh, Hứa Nhược Tình hét lớn vào khoảng kh: "Hạ Nam Chí, mày kh thoát được đâu! Mày thích chơi trốn tìm thì tao chơi với mày. Cứ trốn cho kỹ vào!"
Tiếng bước chân tản ra, họ bắt đầu tìm kiếm riêng biệt. Hạ Nam Chí kh dám thở mạnh, nếu bị phát hiện và c.h.ế.t ở đây, chắc c xác cô cũng kh bao giờ được tìm th. Cô kh thể c.h.ế.t, cô trở về, vẫn còn ba đứa con đang đợi cô.
Khi cảm th kh còn động tĩnh gì, Hạ Nam Chí mới gượng dậy bám vào cây. Đúng lúc này, một giọng nói âm hiểm vang lên ngay sau lưng: "Tìm th mày ."
Hạ Nam Chi lạnh toát cả , cô vớ l hòn đá trên mặt đất, xoay đập thật mạnh.
"A!"
Hòn đá trúng đầu Hứa Nhược Tình. Ả đau đớn ôm đầu ngồi thụp xuống. Hạ Nam Chí vứt hòn đá, chớp thời cơ bỏ chạy. Hứa Nhược Tình hét lên: "Nó ở đây! Mau đuổi theo!"
Hai tên thuộc hạ nghe tiếng liền đuổi theo hướng ả chỉ. Hứa Nhược Tình bị đập đến chảy m.á.u đầu, ả nghiến răng thề: Hôm nay Hạ Nam Chí nhất định c.h.ế.t trong tay !
Hạ Nam Chí lảo đảo chạy về phía trước, toàn thân đau nhức. Kh biết đã chạy bao lâu, trước mắt cô xuất hiện một khoảng đất trống. Trên đó một chiếc trực thăng. Cô chạy nh tới, trong máy bay kh ai. Cô leo lên ghế lái.
Trước mặt là bảng ều khiển phức tạp. May thay chiếc máy bay này khởi động bằng nút bấm trên bảng ều khiển thay vì dùng chìa khóa. Hạ Nam Chí đổ mồ hôi hột, nh chóng kiểm tra một lượt. Khi còn ở nước Y, Minh Dạ từng đưa cô trực thăng một lần, dù Minh Dạ lái nhưng cô đã âm thầm ghi nhớ các bước. Tuy nhiên, bảng ều khiển này phức tạp hơn nhiều so với cái cô từng th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-chong-giu-con-moi-biet--yeu-toi-ha-nam-chi-luc-quan-tham/chuong-218-ha-nam-chi-lai-may-bay-di.html.]
Hạ Nam Chí nghiến chặt răng khi th bọn Hứa Nhược Tình đã đuổi kịp. Kh quản được nữa, các bước vận hành chắc cũng tương tự nhau thôi, kh liều mạng thì chỉ con đường c.h.ế.t.
Theo trí nhớ, cô bật c tắc nguồn, khởi động động cơ, từ từ kéo cần ều khiển. Sau vài giây ều chỉnh cơ bản, chiếc trực thăng bắt đầu rời mặt đất. Cô biết lái trực thăng khi kh kinh nghiệm là cực kỳ nguy hiểm, nhưng cô kh còn lựa chọn nào khác.
Khi Hứa Nhược Tình và hai tên thuộc hạ chạy tới nơi, chiếc trực thăng đã từ từ cất cánh ngay trước mắt họ. Hứa Nhược Tình há hốc mồm kinh ngạc. Hạ Nam Chí mà cũng biết lái máy bay ? Con khốn này từ bao giờ lại bản lĩnh đó?
"Làm bây giờ? Nó sắp chạy thoát , mau đuổi theo !" Hứa Nhược Tình trợn mắt theo. Ả kh thể để Hạ Nam Chí thoát, nếu cô tìm được Lục Quân Thâm, ả kh những mất cơ hội mà còn bị lộ việc đang ở Nam Thành. Một nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng ả. Lúc này, tên thuộc hạ bên cạnh phản ứng nh, lập tức l ện thoại ra gọi một cuộc gọi.
...
Hạ Nam Chí vẫn còn khá may mắn khi hôm nay thời tiết đẹp, giúp việc lái máy bay bớt khó khăn. Tuy nhiên, cảnh tượng xung qu cô kh khỏi rùng : núi non trùng ệp, cực kỳ hẻo lánh. Nếu kh máy bay, cô chắc c kh thể thoát ra bằng đôi chân của . Thảo nào Hứa Nhược Tình nói cô kh thể chạy thoát.
Nhưng kẻ thực sự muốn dồn cô vào chỗ c.h.ế.t là ai? Hạ Nam Chí biết rõ với năng lực của Hứa Nhược Tình hiện tại thì kh thể sắp xếp được những việc này. Chắc c kẻ đứng sau giúp đỡ, và kẻ đó mới là đáng sợ nhất.
Khi máy bay đã bay ổn định, Hạ Nam Chí quan sát xung qu để tìm thiết bị liên lạc. Th ện thoại vệ tinh, cô lập tức cầm l. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu là gọi cho Lục Quân Thâm. Một tay cô giữ cần lái, một tay nh chóng bấm số.
nh, đầu dây bên kia bắt đầu kết nối, giọng nói trầm khàn của đàn vang lên: "Alo."
Nghe th giọng , Hạ Nam Chí chỉ muốn bật khóc: "Lục Quân Thâm, em là Hạ Nam Chí đây."
Đầu dây bên kia lặng hai giây, lập tức hỏi dồn dập: "Em đang ở đâu?"
Hạ Nam Chí xuống dưới: "Em kh biết đang ở đâu nữa, xung qu toàn là núi, em đang ở trên một chiếc trực thăng."
"Ai lái máy bay?"
"Là chính em."
Lục Quân Thâm lại sững sờ thêm một giây nữa mới nói: "Đừng sợ, bọn sẽ định vị vị trí của em ngay bây giờ. Sẽ đến sớm thôi, đợi ."
"Vâng..."
Vừa dứt lời, giây tiếp theo, một ánh đèn đỏ trên bảng ều khiển đột nhiên nhấp nháy. Trước khi Hạ Nam Chí kịp nhận ra chuyện gì, chiếc trực thăng bỗng mất kiểm soát, tự động xoay đầu bay ngược trở lại. Cô mở to mắt, cố gắng kéo cần lái nhưng máy bay hoàn toàn kh phản ứng.
Th đầu dây bên kia im lặng, Lục Quân Thâm lo lắng hỏi: " chuyện gì vậy?"
"Máy bay dường như... bị ều khiển từ xa !"
Khốn kiếp! Loại trực thăng này chức năng ều khiển từ xa, và cô kh thể tắt nó nếu kh quyền truy cập. Nghĩa là sau bao nỗ lực, máy bay sẽ sớm đưa cô trở lại ểm xuất phát. Quay lại đó chẳng khác nào nộp mạng ?
"Alo? Alo!" Điện thoại bị ngắt quãng vì tín hiệu yếu.
Toàn thân Hạ Nam Chí lạnh toát. Chiếc máy bay đang quay lại với tốc độ nh, cho th đối phương đã mất kiên nhẫn. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, trong đầu đã hình dung ra vẻ mặt đắc tg của Hứa Nhược Tình.
làm gì đây?
Hạ Nam Chí nghiến răng đứng dậy, chạy ra khoang sau lục lọi. Cô kh thể quay lại để c.h.ế.t được.
Tin tốt là cô đã tìm th một chiếc dù.
Tin xấu là... nó hoàn toàn vô dụng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.