Bỏ Đau Thương, Bắt Hạnh Phúc
Chương 1:
Đêm khuya, mưa xối xả, sấm chớp giật ầm ầm.
rúc trong chăn gọi cho Tống Triều Tầm hàng chục cuộc ện thoại nhưng kh ai bắt máy.
Lần cuối cùng gọi, chẳng còn ôm hy vọng gì, thế mà lại th.
sợ hãi đến mức giọng run run, khẽ "Alo" một tiếng.
Chờ gần mười giây, đầu dây bên kia vẫn kh tiếng động.
“…”
Ngay khoảnh khắc mở miệng, đầu dây bên kia vang lên giọng nữ dịu dàng, nhẹ nhàng.
“Ai vậy? nghe ện thoại kh nói gì?”
Cô như đang trêu chọc ta, cố tình giật l ện thoại.
“Đừng nghịch.”
vô thức màn hình, ngây thơ nghĩ rằng nhầm số hay kh.
Sau đó…
“Số qu rối thôi.” Tống Triều Tầm nói bâng quơ, giây tiếp theo liền cúp máy.
Âm th báo bận xuyên qua màng nhĩ, thẳng vào tim. Hóa ra ta thực sự đang ở bên cô .
Lẽ ra đoán được, chỉ là kh muốn thừa nhận mà thôi.
Cô gái ta yêu đến tận xương tủy, làm thể thay thế được vị trí của cô trong lòng ta.
Bỗng chốc, mọi âm th ồn ào ngoài cửa sổ dường như đã bị cách ly hoàn toàn.
Tống Triều Tầm, lẽ căn bản kh yêu .
Nếu muốn ở bên , ta đã ở bên từ lâu .
Việc gì đợi đến sau khi chia tay bạn gái cũ mới vội vã yêu đương và kết hôn với .
Rốt cuộc còn chẳng được tính là thay thế, chỉ là một c cụ mà thôi.
Đêm đó, ngủ kh sâu giấc.
cứ liên tục nhớ đến những chuyện trước khi vào đại học, lúc chỉ và ta.
Bất kể xảy ra chuyện gì, ta đều đứng ra gánh vác.
Vậy mà bây giờ, chính ta lại là làm tổn thương sâu sắc nhất.
Sáng hôm sau, Tống Triều Tầm về nhà với hơi men nồng nặc.
Khoé mắt ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, vết son môi màu hồng trên cổ áo đặc biệt bắt mắt.
ta đã thức trắng cả đêm kh ngủ ?
ta đang thản nhiên ăn bữa sáng bên cạnh, lộ vẻ nghi hoặc.
Đối diện với vị hôn phu qua đêm kh về, lại thể giữ thái độ dửng dưng? Chắc c là đang chờ truy cứu trách nhiệm, hoặc là làm ầm lên một trận.
Thôi thì cứ phối hợp với ta một chút.
đặt chiếc thìa xuống, giọng ệu nhàn nhạt: “Hôm qua ở đâu?”
Tống Triều Tầm nén một hơi, ném chiếc áo khoác trong tay lên ghế sô pha, phát ra một tiếng cười lạnh.
“Cô còn cố hỏi làm gì? Tối qua đã cố tình ấn nút nghe đ thôi.”
Rõ ràng làm sai là ta, nhưng thái độ thể hiện lại là sự khinh miệt của kẻ bề trên.
cầm chiếc bát sứ trắng đựng cháo trên bàn ném thẳng vào ta.
“Thế về đây làm gì?” mỉa mai, “Nỡ rời xa chốn hạnh phúc của à?”
“Đương nhiên là kh nỡ.”
Trên bàn trà trong phòng khách, đặt sổ hộ khẩu và chứng minh thư của .
Ban đầu đã hẹn hôm nay đăng ký kết hôn.
Tống Triều Tầm nghiến chặt răng, giọng ệu đầy chế giễu: “Tự đa tình, còn tưởng thật là sẽ cưới cô?”
Chắc là ta đã chờ đợi lâu lắm , cuối cùng cũng kh cần giả vờ nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-dau-thuong-bat-h-phuc/chuong-1.html.]
Th mai trúc mã thì đã ? Giờ đây còn chẳng đáng để làm chiêu trò giả vờ.
Kết quả chờ đợi lại là sự sỉ nhục từ ta.
“ cũng đâu kh thì kh sống được, Tống Triều Tầm.”
Cuối cùng, tấm màn ngăn cách cuối cùng cũng bị xé tan tành.
ta nói ngắn gọn, kh qu co nữa: “Cô về , biết ều thì cút ngay .”
Cút!
Mối tình song phương tưởng tượng lại bị ta chà đạp đến mức coi như kẻ bám dai kh chịu bu.
Ngay sau đó, Tống Triều Tầm đã chứng minh ta là hành động dứt khoát và tàn nhẫn đến mức nào.
Đám cưới sắp tới cũng bị hủy bỏ.
Nửa tháng trước, Tô Thấm đột nhiên trở về từ nước ngoài.
Đây cũng là bước ngoặt khiến thái độ của ta đối với thay đổi.
Điều bất ngờ là đầu tiên cô gặp khi về nước kh là Tống Triều Tầm.
Mà là .
vẻ mặt khiêu khích và tự tin của cô , biết cô đến để thị uy.
“Hôn lễ của hai chắc c sẽ kh diễn ra bình thường được đâu.” Lời nói của cô giống như một mũi kim mềm tẩm độc, mang lại cảm giác đau đớn như bị lăng trì.
“ đã trở về , chắc c sẽ kh cưới cô.”
Cô vẫn tự tin và bình tĩnh, thể đối phó với mọi chuyện một cách dễ dàng.
“Cô dựa vào cái gì mà nghĩ sẽ kh quên đã từng ruồng bỏ ?”
Dù thì chỉ mới biết lúc đó ta đã đau khổ đến mức nào.
Tô Thấm nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê, khóe môi cong lên một nụ cười khẳng định.
“Cứ chờ mà xem.”
thừa nhận, đã lộ ra vẻ sợ hãi.
Sự tồn tại của ánh trăng sáng, cứ như một quả b.o.m hẹn giờ.
Tô Thấm chắc c đã gặp Tống Triều Tầm nh sau đó.
Quả thật, Tống Triều Tầm, chưa bao giờ về muộn, mãi đến tận đêm khuya mới trở về.
“C ty việc đột xuất, làm thêm giờ.”
Cuối cùng, loại lý do thoái thác này cũng xuất hiện trong mối quan hệ của .
“Ngày mai làm thêm nữa kh?”
Tống Triều Tầm chột dạ kh dám thẳng vào mắt , khẽ ngân lên tiếng “Ừm”.
Liên tục m ngày, mặc kệ ta gặp Tô Thấm, lúc ta về cũng kh hỏi han gì.
Dần dần, thái độ của ta đối với ngày càng qua loa và lơ đãng.
Cho đến một ngày, ta trở về và vô cớ trút một trận giận dữ lên , đại khái hiểu rằng Tô Thấm đã ra tay.
Tống Triều Tầm cố kìm nén cơn giận: “Cô kh gì muốn nói với ?”
ta nói câu đó cứ như thể đã phạm lỗi lầm kh thể dung thứ.
kh gì để nói.
Lần đầu tiên Tống Triều Tầm mất kiểm soát trước mặt , ta dùng ngón tay bóp cằm , vành mắt đỏ ngầu.
“Những việc cô đã làm, cô quên hết à?”
Tay ta siết chặt kh ngừng, mặt bị bóp đến mức trở nên dữ tợn.
nhắm chặt mắt, cảm giác đau nhói ngày càng mạnh khiến khóe mắt ướt đẫm.
cố gắng giãy giụa tát ta một cái: “ lên cơn ên gì vậy?”
Rốt cuộc Tô Thấm đã nói gì?
Mà thể khiến ta trực tiếp phớt lờ tình nghĩa quen biết bao nhiêu năm của chúng .
Chưa có bình luận nào cho chương này.