Bò Đổi Mệnh
Chương 7
14
Mặt trời hé, mở cửa sổ .
Cả sân tanh nồng mùi m.á.u vài bộ đồ xé vụn vứt la liệt, rõ ràng Trương Yến.
thấy một bắp chân lộ , ở chỗ gần cổng.
búi tóc rối bù thì chỗ khác.
Thật rời rạc, chỗ nọ một mảnh, chỗ một mảnh.
Hà Minh bò nền, miệng cứ gặm nhấm thứ gì đó, ngay cả khi bước xuống sân cũng để ý.
Đó mới mồi nhử thật sự.
nhấc rìu lên chẳng mấy khó nhọc, bổ thẳng cổ .
Máu b.ắ.n tung tóe.
xác co quắp nữa mà thối rữa nhanh hơn.
nín thở, bịt mũi, lượm lặt phần còn Trương Yến, ghép chúng chôn cẩn thận ở một chỗ.
Còn Hà Minh thì hóa xương trắng, ném xuống núi.
chuyện coi như xong xuôi.
Truyền thuyết và cái xác sống kỳ quái đều biến mất.
mất cả tuần mới tẩy sạch vết m.á.u trong sân.
Tài khoản livestream Trương Yến lúc đầu còn hỏi han, chẳng bao lâu mới nổi, nhanh quên .
Vài ngày khi tháo dỡ làng, thứ ở đây cũng còn nữa.
thở phào, tắm rửa, tháo bỏ cánh cổng sắt dễ gây nghi hoặc, thu dọn đồ đạc chuẩn chuyển lên thành phố.
kịp làm xong thì tiếng gõ cửa.
Nhịp gõ ba dài một ngắn, chỉ mỗi một gõ như Hà Minh.
cứng như tượng, máy móc bước đến cửa.
Bên ngoài thật sự Hà Minh.
c.h.ế.t mà, chính tay đẩy xuống, tận mắt thấy hóa thành một đống xương.
ngoài ai?
15
kịp mở miệng thì khuôn mặt đó áp sát khe cửa.
“Vợ ơi, em mở cửa?”
“ em ở đó, cho nhà .”
nghĩ ảo giác, tự kiểm tra kiểm tra , , ngoài cửa chính Hà Minh.
kỹ thì thấy dính đầy thứ nước nhầy, cứ như bò từ đó.
Xem thêm: Thập Niên 80: Gả Thay Sĩ Quan Tuyệt Tự, Thủ Trưởng Đoản Mệnh Có Con Rồi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bất chợt một ý nghĩ lạnh toát chạy qua, làm dựng cả gai tóc.
Con bò ăn nội tạng, nên dần dà biến thành hình bóng .
hình như trong nhà Trương Yến nuôi nhiều bò.
“ , vợ? em đờ thế?”
Hà Minh tiến , như dùng gì đó quật cửa thẳng .
Lúc rõ, trong tay cái rìu mà chặt c.h.ế.t .
“Vợ, em g.i.ế.c ?”
“Em bảo yêu mà?”
“ để cho khác, còn g.i.ế.c nữa?”
Da đầu tê dại, lưng bỏ chạy.
tận trong phòng, thấy một khuôn mặt quen thuộc khác Trương Yến đang đó.
vỡ vụn , lý trí gần như sụp đổ.
quẳng vội thứ trong tay về phía Hà Minh lao cửa.
tới sân, mới dám ngoái chậm rãi.
trời nắng, Hà Minh và Trương Yến như hài cốt lang thang, chăm chăm , miệng lắp bắp điều gì đó.
rõ câu : “Chúng sẽ còn gặp .”
Họ sẽ tìm tới nữa.
Họ sẽ tha cho .
lao như điên tới chỗ chôn Trương Yến, cuốc xới như phát điên mảnh đất trống trơn.
16
Khi trời tối hẳn thì đến chợ thị trấn.
Chỉ cần đợi đến sáng, bắt xe rời khỏi đây xong.
dừng .
Rời , liệu trốn thoát họ ?
Họ bỏ qua cho thật ?
Ở nhà nhiều tư liệu về , cả địa chỉ căn nhà ở thành phố, họ chẳng tốn công sức gì thể tìm thấy nữa.
Lúc đó sẽ làm ?
Gợi ý siêu phẩm: 80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca đang nhiều độc giả săn đón.
bên lề đường, bất chợt òa .
Những ngôi nhà ven đường tắt đèn, trong sân nhà buộc một con bò vàng già, nó trố mắt .
Khoảnh khắc một ý nghĩ kinh khủng lóe lên trong đầu.
Ngày hôm , viện cớ xin tá túc và ở chỗ đó.
trong thị trấn phần lớn mặt , họ bụng cho chỗ ngủ và phân công cho việc cho bò ăn, kiêm luôn việc nhà.
Việc hợp ý .
ở đó canh thời điểm suốt một tuần.
Ngày trở về, lấy hết tiền lẻ còn trong túi mua mấy bộ quần áo, chọn lúc trời tối lẻn về nhà bằng lối nhỏ.
kịp tiến gần, sân nhà vang lên những âm thanh lành.
tiếng rên rỉ Trương Yến, tiếng đàn ông thì chỉ một.
lén trèo lên cây, thấy cảnh tượng khiến rụng rời.
Trương Yến và Hà Minh giữa sân, xung quanh một đám bò vàng gầy như khô, trông như như quỷ, vài con dần lộ hình vẫn giữ bò.
Kỳ quái và rùng rợn, hơn nữa chỉ một con.
bịt miệng để khỏi la lên, chỉ hai thở gấp chuyện:
“May mà em hóa kịp, mới cứu .”
cảm thấy hoang mang, rõ ràng đó cô còn run như cầy sấy, giờ dễ dàng tha thứ như .
Họ một cặp khớp đến ghê tởm.
Hà Minh ôm cô , tiện tay cầm lấy thứ gì đó mà nhai.
trợn mắt , đôi tay … chẳng tay chính họ ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.