Bố Đường, Vận Rủi Trong Cuộc Đời Tôi!
Chương 13: Một Câu Chuyện Khó Nói Trong Xe Nhà Di Động
Sau bữa tối, Hạ Liên Trạch cầm túi xách cho cô và nắm tay cô xuống lầu như một quý
Tại quầy thu ngân, Hạ Liên Trạch mở túi xách của cô, l thẻ ra và nhập mật khẩu như thể đó là thẻ của chính .
- tưởng em đã tiết kiệm được nhiều tiền vì thậm chí còn tiền để nuôi trai bao. Nhưng hóa ra chỉ đủ cho một bữa ăn.
Hạ Liên Trạch bảo đưa Lâm Tuyết và những cô gái khác đến một câu lạc bộ sang trọng.
Sau khi thiết lập lộ trình và chuyển xe nhà di động sang chế độ tự lái, Hạ Liên Trạch kéo Giản Như Thi vào trong và ném cô lên giường.
Sự dịu dàng hoàn toàn biến mất.
- Em giải thích thế nào về yêu cũ và trai bao?
- Về chuyện yêu cũ và trai bao, em cũng bối rối.
- Hửm?
- À, khi một “cây bối rối” đang ra quả, em tình cờ ngồi dưới gốc cây đó. Khi quả “bối rối” rơi xuống, nó rơi trúng đầu em, vẫn đang trong trạng thái bối rối. Vậy bây giờ biết em bối rối đến mức nào chứ?
Ánh đèn mờ chiếu lên khuôn mặt cô, khiến đôi mắt đẹp long l càng thêm quyến rũ.
Điều đó khiến Hạ Liên Trạch khô miệng và khát nước. nói với vẻ mặt lạnh lùng.
- Giản Như Thi, nếu em kh nói sự thật, sẽ khiến em khóc đ.
- Hả? - Giản Như Thi ngây .
- lại khó khăn với em vậy? kh nên yêu thương một đóa sen trắng như em một cách dịu dàng ?
Vẻ mặt nghiêm túc của “Bố Đường” thực sự khiến cô sợ hãi. Cô nhận ra kh thể che giấu được nữa, nên chỉ thể nói sự thật.
Bạn thân nhất của cô đã cướp bạn trai của cô thời trung học và những bạn cùng phòng ở đại học đều cố gắng hãm hại và làm cô xấu hổ. Nếu kh vì chút lòng tự trọng còn sót lại, tại cô lại thuê trai bao để giữ thể diện?
vẻ mặt tủi thân của cô, trái tim Hạ Liên Trạch tan chảy và ôm cô vào lòng.
- Cứ khóc nếu em cảm th buồn.
Giản Như Thi nhếch mép, nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Nhưng dù khóc thì em vẫn cảm th buồn.
- Nghe vẻ hợp lý đ. – Hạ Liên Trạch giữ l dái tai trắng như ngọc của cô và thì thầm bằng giọng trầm khàn.
- Vậy thì chúng ta hãy làm ều gì đó vui vẻ .
đã cưỡi lên Giản Như Thi trước khi cô kịp phản ứng, l.i.ế.m môi cô. Tiếng thở hổn hển đầy quyến rũ của họ vang vọng trong chiếc xe motorhome yên tĩnh, cho đến khi Giản Như Thi đẩy ra. Đôi mắt đẹp của cô giờ càng thêm long l.
- Chúng ta nên đến câu lạc bộ . Họ đang đợi chúng ta.
- Em vẫn còn buồn ?
Giản Như Thi lắc đầu.
- Kh, kh còn nữa.
- Ừm. – Hạ Liên Trạch ngồi dậy, chỉnh lại quần áo và l lại vẻ ngoài lạnh lùng, uy quyền thường th.
- Hạ Liên Trạch.
Nghĩ đến những gì “Bố Đường” đã làm cho , Giản Như Thi cảm th trái tim như đang bốc cháy, như thể thứ gì đó sắp vỡ tung ra khỏi lồng ngực. vào đôi mắt đen sáng, ngây thơ và thuần khiết , cô nói bằng đôi môi đỏ mọng gợi cảm.
- Cảm ơn .
Đôi mắt như những vì trên bầu trời. lại bị kích thích và lại cưỡi lên cô. ôm l vòng eo thon thả của cô và đặt môi lên môi cô.
Giản Như Thi kh ngờ rằng lời “cảm ơn” của lại biến “Bố Đường” thành một con “sói” khát tình. “Chuyện kh thể nói” của họ kéo dài hơn một giờ trong chiếc xe motorhome.
Khi cửa mở ra, họ đã đến câu lạc bộ. Hạ Liên Trạch bế Giản Như Thi, mà đôi chân đã mềm nhũn, vào phòng karaoke.
Lâm Tuyết thầm nghĩ “con khốn này thật khốn nạn”, nhưng vẫn nở nụ cười.
- Giản Như Thi, hát hay lắm. hát một bài cho chúng tớ nghe .
- Cô đã mất giọng . – Hạ Liên Trạch nói.
Sau tất cả những gì cô đã rên rỉ dưới hơn một giờ, việc cô mất giọng là ều dễ hiểu.
Tay Lâm Tuyết đang cầm ly nước run rẩy, nhưng cô vẫn giả vờ như kh chuyện gì xảy ra và đề nghị.
- Chúng ta chơi trò Nói thật hay Thử thách nhé?
Chưa có bình luận nào cho chương này.