Bố Đường, Vận Rủi Trong Cuộc Đời Tôi!
Chương 17: Thưa Anh, Hãy Tỏ Lòng Thương Xót Với "Thứ" Giữa Hai Chân Anh
Hạ Liên Trạch kh nói gì, chỉ chằm chằm vào Giản Như Thi bằng đôi mắt bình tĩnh và sắc bén đó.
Hạ Liên Trạch, mà lý trí hoàn toàn kh bị chi phối bởi cảm xúc, sẽ kh dễ dàng bị lừa, hơn nữa, lời nói dối của Giản Như Thi quá vụng về.
Cô thực sự kh thể tiếp tục bịa chuyện nữa, nên cô khẽ rên rỉ và quay lưng lại với .
- Em bị đau đầu. Ngủ thôi.
Điều duy nhất ràng buộc giữa "Bố Đường" và "tình nhân" của là ngủ cùng nhau.
Hạ Liên Trạch chọc vào cô và cô lăn tròn như một quả bóng. nheo mắt hỏi.
- Vậy là hôm nay em đã gặp cô , đúng kh?
Kh gì thể che giấu được khỏi đôi mắt của .
Wow! "Bố Đường" đã tự thừa nhận . Vậy tại cô lại giả vờ như kh biết gì? Thôi kệ. Đến lúc tung bài . Cơn đau ngắn ngủi còn hơn cơn đau âm ỉ kéo dài. Hãy để cơn bão dữ dội hơn nữa!
- Hôm nay Lâm Tuyết hẹn em chơi. Nhưng khi gặp cô , em nhận ra cô hẹn em để bắt quả tang và một phụ nữ khác trên giường. Thực ra em th chuyện đó thật nhàm chán và em kh tin cô . Nhưng khi em chuẩn bị rời , em th bước ra khỏi khách sạn với một khác...
- Giản Như Thi!
Hạ Liên Trạch biết là vì chuyện đó. kéo cô vào lòng và nói với giọng nghiêm túc.
- là một đàn truyền thống.
- Tất cả những đàn truyền thống đều khao khát một hậu cung gồm nhiều vợ và như thời xưa.
- Thôi nào. Lắc đầu . – Hạ Liên Trạch nói trong khi cau mày.
- Ồ. - Giản Như Thi sau đó lắc đầu theo lời .
- tiếng nước chảy kh?
- Kh.
Câu hỏi của khiến cô bối rối, nhưng cô vẫn trả lời thành thật. Dù thì, là "Bố Đường" của cô.
- Vì đầu em kh bị ngập nước, tại em lại luôn nói những ều vô nghĩa?
"..."
- phụ nữ đó là đàn em của ở trường đại học, vừa trở về từ nước ngoài hôm nay. Giáo sư của đã nhờ đến đón cô ở khách sạn. - Hạ Liên Trạch giữ l mặt cô, buộc cô , tiếp tục.
- Sau khi lên xe, cô nói rằng cô làm mất thứ gì đó ở khách sạn, nên đã quay lại khách sạn để l cùng cô .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giản Như Thi kh ngờ lại giải thích ều này cho cô. Bây giờ cô cảm th dễ chịu hơn nhiều, và nói với giọng ệu ngọt ngào giả tạo.
- Em biết . Em biết .
Hạ Liên Trạch nhướng mày.
- em biết?
Nếu cô thực sự biết, tại lại khóc t.h.ả.m thiết như vậy?
- chỉ ở trong đó khoảng mười phút thôi. - Cô xuống phía dưới của .
- Với “khả năng chiến đấu” của , sẽ kh “đầu hàng” nh như vậy.
Với khóe môi cong lên, Hạ Liên Trạch kéo chăn và nằm đè lên cô, nói vào tai cô.
- Hay là em tự cảm nhận thử xem?
Nói , đã đưa tay vào trong bộ đồ ngủ của cô, di chuyển lên dọc theo vòng eo thon thả của cô và nhẹ nhàng nắm l hai bầu n.g.ự.c của cô.
- Khụ khụ! - Giản Như Thi giả vờ ho khan, và xoa thái dương.
- Em bị cảm lạnh, và đau đầu. Chúng ta hãy “chiến đấu” vào ngày khác nhé.
- Tiêm một mũi là sẽ khỏi thôi. - Hạ Liên Trạch nói một cách thản nhiên.
Con “sói xám” đã kh được ăn “cừu non” ngon ngọt trong hai tháng . “Nó” cảm th quá khó chịu ở phía dưới.
Ngay lập tức, quần áo của cô đều bị cởi ra, để lộ thân hình trắng nõn mềm mại. Cô ưỡn n.g.ự.c ra, như thể sắp “c.h.ế.t một cách dũng”.
- Thưa , ngày mai em làm. Xin hãy thương xót cho cái thứ giữa hai chân của !
- Đừng nói những lời tục tĩu ngay cả khi em đã tốt nghiệp .
- Trong khi quan lại được phép đốt nhà, thì dân thường thậm chí kh được phép thắp đèn ?
- Em kh được phép thắp đèn. Em chỉ được phép “chảy nước”.
- Nhưng trong đầu em kh “nước”. - Cô nghiến răng.
- Nếu muốn th em khóc, được thôi, em sẽ chuẩn bị tâm trạng và cố gắng vắt nước ra khỏi não.
- Để giúp.
Hạ Liên Trạch hành hạ cô một cách ên cuồng, trong khi Giản Như Thi khóc lóc t.h.ả.m thiết!
Đêm nay, Hạ Liên Trạch kh hề "thương xót" mà chỉ trút hết t.i.n.h d.ị.c.h vào cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.