Bố Đường, Vận Rủi Trong Cuộc Đời Tôi!
Chương 26: Tình Yêu Nồng Cháy
Nói chung, về chuyện đó, kh lỗi của Hạ Liên Trạch, dù thì cô đã dụ dỗ bỏ trốn cùng .
Và lúc đó Hạ Liên Trạch tên là Hoắc Trạch, theo họ của mẹ .
Hôm nay Giản Như Thi đã khá lâu trước khi nhận ra. Nhưng cô kh hề thể hiện niềm vui khi gặp lại quen cũ.
Cô cố gắng hết sức để giữ khoảng cách với , bởi vì cô nghĩ rằng việc dụ dỗ một đứa trẻ chưa đến tuổi dậy thì bỏ trốn cùng là một việc làm vô đạo đức. Và vẻ ngoài của , dường như đã trải qua những năm tháng khó khăn.
Giản Như Thi sợ rằng đã nghĩ về cô suốt những năm qua, nên cô thận trọng hỏi.
- Vậy cảm giác của về em là gì?
Hạ Liên Trạch ôm cô vào lòng và vùi đầu vào cổ cô, lẩm bẩm.
- muốn cưới em.
- kh thể hy sinh hạnh phúc cả đời chỉ vì cảm giác tội lỗi. - Giản Như Thi cố gắng thuyết phục .
- Hãy để quá khứ ngủ yên. và em…
Hạ Liên Trạch kh nói gì nữa. Thay vào đó, trực tiếp đặt môi lên môi cô, vừa thì thầm tên cô.
Giản Như Thi cảm th quen thuộc với cảm giác đó. Cô muốn đẩy ra, nhưng cơ thể cô lại đang tận hưởng ều đó.
- yêu em. - thì thầm nhẹ nhàng bên tai cô.
Cô sững sờ, như thể ều gì đó cay đắng đang lan tỏa trong lồng ngực, hơi mất kiểm soát, nhưng cô kh biết cảm giác đó đến từ đâu.
Đối với Giản Như, đang bị nhân cách thứ hai chiếm hữu, kh ký ức về nhân cách đầu tiên. Vì vậy, cô kh biết đã từng là tình nhân của Hạ Liên Trạch trong ba năm.
Cô nghĩ rằng đây là lần đầu tiên họ gặp nhau sau vụ bỏ trốn.
Nhưng cô lại cảm th quen thuộc với , như thể ều gì đó đang khu động trong trái tim cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Chúng ta kh còn là những đứa trẻ 7 hay 8 tuổi nữa. Chúng ta nên chín c và trưởng thành. Đừng nói yêu một dễ dàng như vậy…
- Nhưng em từng nói…
Giản Như Thi tỏ vẻ nghiêm nghị. Cô đã khoe khoang rằng sẽ nuôi dưỡng sau khi cả hai lớn lên. Nhưng sự thật là cô nghèo đến nỗi ngay cả bản thân cũng kh nuôi nổi. Làm cô thể nuôi được?
- Đừng coi trọng chuyện đó…
Giản Như Thi cố gắng tránh né, nhưng th vẻ mặt buồn bã của Hạ Liên Trạch, cô nhếch mép và nói.
- Thôi được . Chắc là em nên chịu trách nhiệm về những gì đã nói. thể ở lại.
Mắt Hạ Liên Trạch sáng lên khi nghe th ều đó. Và kh còn kiềm chế nữa, bắt đầu vuốt ve cơ thể cô…
Gió lạnh rít lên bên ngoài. Đường Ca bước xuống lầu và lái xe . Cô thở dài trong lòng. Mùa xuân của Giản Như Thi lẽ đã đến . Nhưng cô vẫn chưa th bất kỳ hy vọng nào cho bản thân .
Chỉ cần bạn thân nhất của cô hạnh phúc… Khoan đã! Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu Đường Ca! Trước đây cô sợ Giản Như Thi thể uống t.h.u.ố.c bừa bãi, nên cô đã đổi tất cả t.h.u.ố.c ngủ của cô thành kẹo.
Và đủ loại cảnh tượng đẫm m.á.u hiện lên trong đầu cô. Thậm chí còn cảnh Hạ Liên Trạch bị xé thành từng mảnh, khiến cô nổi da gà! Sau đó, cô vội vàng quay lại, đề phòng trường hợp bạn thân của thực sự xé xác Hạ Liên Trạch bằng sức mạnh chiến đấu phi thường của cô !
Trước khi Đường Ca bước vào phòng, cô đã hét lên.
- Đừng làm chuyện đó với cô bây giờ!
Nhưng giây tiếp theo cô th hai đang ôm nhau, hôn nhau.
Đường Ca c.h.ế.t lặng. Vậy là cô đã lái xe suốt quãng đường trong gió lạnh chỉ để chứng kiến cảnh họ hôn nhau và làm lành?
Giản Như Thi, luôn tự cho là một phụ nữ quý tộc th cao, giờ lại bị Đường Ca bắt gặp. Cô cảm th quá xấu hổ nên kh dám ngẩng mặt lên. Vì vậy, cô kéo chăn trùm kín đầu sau khi liếc kẻ “tội đồ” một cách khó chịu.
Hạ Liên Trạch cảm th hơi ngứa cổ họng. ho nhẹ và liếc Đường Ca, ra hiệu rằng cô nên biến khỏi đây ngay lập tức.
Đường Ca nhếch mép, đóng sầm cửa lại và bỏ chạy.
Cô thực sự phát ngán với cảnh họ tình tứ với nhau! Thật là đau lòng!
Chưa có bình luận nào cho chương này.