Bố Đường, Vận Rủi Trong Cuộc Đời Tôi!
Chương 7: "Cái Đó" Của Anh Ta Suýt Giết Chết Tớ
Ngay sau khi Giản Như Thi nói xong, ện thoại của Hạ Liên Trạch gọi đến. Cô run rẩy cầm ện thoại lên. Một giọng nói lạnh lùng và thờ ơ vang lên từ đầu dây bên kia.
- Đợi ở biệt thự.
Chân cô mềm nhũn. Đường Ca đỡ cô ngồi xuống.
- Thôi nào. Kể cho tớ nghe chuyện tâm sự đêm khuya của để giải trí .
Giản Như Thi ngồi xuống như một quả bóng xì hơi.
- Thôi , tối nay tớ c.h.ế.t chắc . Tớ đã hy sinh bản thân để bảo vệ bạn thân của khỏi sự bất c. Từ giờ trở , tớ chỉ thể hy sinh bạn thân của để giữ l c lý.
Là một cô gái trẻ nhiệt huyết của thế kỷ 21, chỉ luôn đề cao c lý và chưa bao giờ viết nhật ký, Giản Như Thi cũng từng mơ ước trở thành một nữ hùng!
Cô từng chứng kiến bạn cùng phòng Tiểu Kiều than thở về những hành động xấu xa của bạn trai trong nước mắt, như bạo lực gia đình, ta dùng tiền của cô để ngủ với phụ nữ khác. Tiểu Kiều muốn chia tay với ta. Nhưng tên khốn đó kh đồng ý và thậm chí còn theo dõi cô .
Vì vậy, Giản Như Thi, ghét những kẻ khốn nạn, ngay lập tức đồng ý giúp đỡ cô .
Cô từng thuê một giả gái để quyến rũ tên khốn đó.
Ngay lập tức ta mắc bẫy và đồng ý chia tay với Tiểu Kiều.
Cô nghĩ đó là một kết thúc hậu. Nhưng giả gái đó lại đủ khả năng để khơi dậy bản chất tiềm ẩn của tên khốn đó và biến ta thành đồng tính.
Điều đó giống như mở ra một cánh cửa mới cho tên khốn đó và ta khá thích thú với ều đó. Nhưng sau đó ta nhận quả báo và bị nhiễm HIV.
Nhưng tên khốn đó lại đến tìm Giản Như Thi, nói rằng cô là gây ra tất cả và muốn trả thù.
Và Giản Như Thi gọi cho Hạ Liên Trạch và kể cho nghe mọi chuyện. Hạ Liên Trạch ngay lập tức gọi ện và tên khốn đó đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của cô kể từ đó.
- ta thật độc ác! ta giữ tớ trên giường ba ngày chỉ vì chuyện giúp đỡ nhỏ nhặt đó. - Giản Như Thi nghiến răng.
Đường Ca xoa cằm và nói.
- Vậy ta thể chịu đựng được bao lâu?
Giản Như Thi đảo mắt.
- ta kh mệt. Tớ mới là kiệt sức.
Cô bị treo lơ lửng trên giường trong khi ta chỉ ngồi đó. Làm ta thể cảm th mệt được?
Khi tưởng tượng ra cảnh đó, Đường Ca cảm th hơi khó xử.
- Ba ngày? chịu đựng được?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giản Như Thi cô từ đầu đến chân, như thể cô là ngoài hành tinh.
- Tất nhiên là tự tẩy não bản thân . Tớ tự nhủ: “Khó khăn đến m thì cũng kh thể so sánh với cuộc Trường Chinh được. Và những câu tương tự.”
- Cái đó của ta to lắm à?
- Cái đó… - Giản Như Thi cau mày.
- Tớ quên mất tên khoa học của nó . Nó l, dày, dài và cứng. kh nghĩ ta là một kẻ biến thái ? ta thậm chí còn dùng cái đó để đ.á.n.h tớ nữa.
Để nhấn mạnh sự tàn bạo của Hạ Liên Trạch, Giản Như Thi đã phóng đại lên.
- Cái đó suýt g.i.ế.c c.h.ế.t tớ!
- Tớ kh ngờ Hạ Liên Trạch lại tài giỏi đến vậy. Trời ơi! Cái đó thậm chí còn thể dùng làm roi ? Vậy thì nó dài bao nhiêu?
- Hả?
- Tớ nói cho biết, ta là một tên khốn.
Giản Như Thi gật đầu đồng ý.
- Đúng vậy! Tên khốn! Biến thái! Một ngày nào đó tớ sẽ chinh phục được ta, hừm, và sau đó…
Giọng nói lạnh lùng của Hạ Liên Trạch vang lên từ đầu dây bên kia.
- nữa?
Giản Như Thi cúi đầu ện thoại. Cô cúp máy với bàn tay run rẩy, ngẩng đầu lên hỏi Đường Ca.
- Vừa tớ bị nghe lén đúng kh?
Đường Ca tỏ vẻ th cảm.
- Ừ.
Giản Như Thi gật đầu. Cô biết mà. Bố Đường luôn là cúp máy trước. Lời nói của ta giống như mệnh lệnh, kh bao giờ cho cô cơ hội mở miệng.
- Kh, thật là tệ, tớ quá yếu đuối ? Tớ thậm chí còn tự lừa dối bản thân nữa. - Giản Như Thi suýt khóc.
- Tớ kh thể tưởng tượng nổi sẽ sống sót qua đêm nay như thế nào.
- Tớ cũng kh thể tưởng tượng được cảnh Hạ Liên Trạch dùng của quý của ta đ.á.n.h … ý tớ là… thứ của ta.
Thật là quá kích thích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.