Bờ Hồ, Kẹo Nho, Anh Yêu Em
Chương 1:
Văn án:
liên hôn với một vừa to lớn, vừa giỏi chuyện giường chiếu.
Quan trọng nhất là… ta cái gì cũng nghe lời .
Thuốc xuân dược đưa cho, ta uống ừng ực.
Dây xích chó đưa cho, ta lách cách đeo luôn.
Cho đến một ngày, bất ngờ bắt gặp….
ta khi ta đang ngồi trên bàn đàm phán, khí thế hiên ngang, nói năng trôi chảy.
Một bên tay lại gửi tin n cho :
“Vợ ơi, ra ngoài mà kh biết buộc dây giày , hu hu.”
Ngay lúc , màn hình bình luận trực tiếp hiện ra:
【Nữ phụ chắc vẫn nghĩ chồng là tên ngốc, đến quần lót cũng nhờ mặc giúp chứ gì?】
【Trên giường thì chiêu trò bay tận trời, giả ngu giả ngốc đúng là số một!】
【 ai “ăn” được ngon như ta đâu! Mỗi lần sung sướng xong, còn khóc lóc đòi nữ phụ dỗ dành an ủi cơ mà.】
…
Chương 1:
Vừa đến nhà họ Hoắc, đã th vị thiếu gia “ngốc nghếch” của hào môn đang chơi máy bay.
Chỉ với đống mô hình máy bay, ta thể chơi cả nửa ngày trời.
thì ngồi trên ghế sô-pha, ăn bánh kẹp thịt heo chiên.
Khi ăn một mạch hết tám cái.
Hoắc Nhiên mới ngẩng đầu khỏi đống mô hình, sững sờ .
Kh ai từng nói với , thì ra tên ngốc này lại đẹp trai đến thế.
Khuôn mặt tuấn, đường nét cứng cáp, ánh mắt sâu thẳm.
Giữa hàng l mày mang theo vài phần ngờ vực.
Nếu kh mở miệng, chắc c chẳng ai nghĩ ta là kẻ ngốc.
đặt nửa cái bánh kẹp còn lại xuống, bước tới trước mặt :
“Xin chào, em là đối tượng liên hôn của .”
L mày nhíu chặt, sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm, vẻ nghiêm nghị tạo nên áp lực lạ thường.
Tới lúc này mới chợt nghĩ lẽ nghe kh hiểu m chữ “đối tượng liên hôn” mang ý nghĩa gì.
lại gần hơn, giải thích:
“ thể hiểu đơn giản là em chính là vợ tương lai của .”
Th vẫn im lặng.
Trong lòng thoáng rối bời.
Trước giờ chỉ biết Hoắc Nhiên này đầu óc vấn đề, chứ đâu ai nói cho biết việc còn… kh biết nói?
Nhân lúc dì giúp việc chưa tới, quyết định thử một phen.
Nh như chớp, giật l chiếc bánh xe nhỏ trong tay .
Tốc độ của thì khỏi bàn.
Đến khi phát hiện đồ mất thì đã muộn.
“Gọi vợ cho em nghe thử nào.”
Vẻ mặt thoáng phức tạp, môi mím lại.
Trong lòng bỗng d lên cảm giác tội lỗi, cứ như đang bắt nạt một bé ngốc vậy.
th vành tai đỏ lên từng chút, càng lo lắng, khi nào sắp bị chọc đến khóc kh.
chuẩn bị đưa trả bánh xe thì rụt rè gọi một tiếng:
“… Vợ.”
Bánh xe đã chạm tới tay , mới chậm một nhịp, lại gọi thêm một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-ho-keo-nho--yeu-em/chuong-1.html.]
“Vợ.”
Thôi kệ, ngốc ngốc thêm chuyện chậm một nhịp cũng kh .
…
Hoắc Nhiên đứng trước cửa phòng tắm, kh chịu nhúc nhích.
Sắc mặt lúc này chút lạnh lùng.
vậy nhỉ? Bình thường ăn bánh kẹp còn để khác lau miệng cho, nếu bây giờ để tự tắm, sợ thể bị c.h.ế.t đuối mất.
làm tất cả là vì an toàn của chứ kh muốn cởi hết quần áo đâu.
“Kh cần.”
Lại là “kh cần”!
lao thẳng tới, nhân lúc phản ứng của chậm nửa nhịp, liền hôn chụt một cái bên môi .
gạt bỏ sự từ chối của , còn l.i.ế.m nhẹ trên môi nữa.
“Nói một câu ‘kh cần’ thì em sẽ hôn một cái!”
Khi ăn bánh kẹp từng miếng nhỏ, đã muốn làm vậy từ lâu !
Hoắc Nhiên cúi đầu, bắt đầu cởi áo.
Ừm, ngoan vậy mới đúng.
Lúc đang cởi quần áo, thì nhận được cuộc gọi từ mẹ.
đáp: “Mẹ, con biết , con sẽ kh bắt nạt đâu.”
“Dù hơi ngốc thật, nhưng được cái nghe lời.”
Trong khi nói chuyện ện thoại, hoàn toàn kh để ý đến ánh mắt trầm ngâm mà Hoắc Nhiên đang .
Bất giác, rùng một cái.
Khi ngẩng lên thì th vẫn là vẻ mặt ngây ngốc ngồi vào bồn tắm .
Làn da trắng mịn, dưới làn hơi nước bồng bềnh, tựa như một khối ngọc sáng lấp lánh.
Đôi mắt ươn ướt, đong đầy hơi nước , khiến lòng d lên một ham muốn phá hoại muốn v bẩn , muốn chọc khóc.
Chỉ là, trên cánh tay vết sẹo nhạt như từ một vết thương cũ, làm khối ngọc hoàn hảo bỗng một vết nứt nhỏ.
l cớ tắm cho , để cho bàn tay lướt qua những nơi nên chạm và cả kh nên chạm.
Cho đến khi tay chạm một chỗ nguy hiểm.
khẽ rên lên một tiếng trong vô thức.
Đôi mắt đỏ hoe .
Trời ạ, đúng là vũ khí chí mạng!
ngây ngô thế này, càng khiến muốn hôn, muốn hôn, muốn hôn mà.
Nhưng vẫn cố giữ dáng, nghiêm giọng:
“Cái này rửa cho sạch biết kh?”
ngoan ngoãn gật đầu.
Thật ngoan mà.
Dù ban đêm được ôm mỹ thiếu gia ngủ say, cũng chẳng thể xoa dịu nỗi khổ khi ban ngày dậy học buổi sáng lúc tám giờ.
Khi dậy học, Hoắc Nhiên đã được đưa .
Ừm, bệnh viện thì từ sớm.
Tan học xong, buổi tụ tập ăn uống với bạn cùng khoa.
bắt đầu cảm th lo cho Hoắc Nhiên.
Dù mỗi ngày đều dì giúp việc tới nấu ăn, dọn dẹp, nhưng vốn chỉ là một bé ngốc đến cả mặc quần lót cũng kh biết.
Tối qua khi giúp , cảnh tượng th đúng là làm cho m.á.u nóng sôi trào, khiến suýt nữa đã kh kìm được.
Nhưng vừa ngẩng lên lại chạm ánh mắt ngây ngốc của , khiến cho trong lòng lại d lên cảm giác đạo đức mãnh liệt, như một gáo nước lạnh dội xuống ngọn lửa đang sắp bùng cháy.
sau đó gọi ện cho :
“Hôm nay em sẽ về muộn lắm.”
“ thể tự tắm được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.