Bờ Hồ, Kẹo Nho, Anh Yêu Em
Chương 4:
Chương 4:
thì hơi say.
Nhưng Hoắc Nhiên còn say hơn.
Trong xe, lại cởi thêm hai cúc áo sơ mi, để lộ cơ bụng rõ rệt.
Tuy đã từng sờ soạng từ trong ra ngoài, nhưng lúc này, dưới ánh sáng mờ mờ và kh gian chật hẹp của ghế sau, cộng thêm men rượu…
Khiến đầu óc lúc này kh còn hơi sức đâu mà ều khiển cơ thể nữa.
Đến khi nhận ra thì đã ôm chặt Hoắc Nhiên, hôn ngấu nghiến .
Lưỡi quấn l, đuổi bắt nhau trong khoang miệng.
Chúng giữ nguyên tư thế mà kh biết mệt.
Chỉ khác với lần trước một ểm là lần này kh kẹo.
Nhưng Hoắc Nhiên vẫn làm quay cuồng đến trời đất đảo lộn.
Từ ghế sau xe, đến trong thang máy, tới cửa nhà.
kh rõ đã về tới nhà thế nào.
Chỉ th đôi mắt Hoắc Nhiên khi trong men say lại đen thẫm đến vậy tr hơi đáng sợ.
Thế mà khi đến đoạn cởi áo quần, lại dừng lại.
Trong mắt là cơn sóng dục vọng cuộn trào, như muốn nuốt chửng l .
Nhưng kìm lại.
Khuôn mặt thoáng hiện nét giống nam chính trong tiểu thuyết: kiềm chế, nhẫn nhịn.
Thật kỳ lạ, biểu cảm đó lại xuất hiện trên mặt Hoắc Nhiên lúc này?
Chẳng lẽ… tiếp theo sẽ kh làm nữa ?
Nhưng đã uống rượu, và thề, đêm nay nhất định sẽ kh bỏ qua .
lại chủ động, gặm cắn, quấn quýt.
Quyết tâm dạy cho một bài học nhớ đời.
Môi lưỡi lướt qua tai, cổ, mỗi chỗ như một ngọn lửa vô hình thiêu cháy mọi cảm xúc của cả hai lúc này.
miệng dừng ở xương quai x.
Kh nói kh rằng, cắn xuống.
“Ở đó kh kẹo đâu đồ ngốc.”
Giọng khàn đến dọa .
Đôi mắt càng sâu thẳm, động tác vừa mạnh bạo vừa dịu dàng.
“ thể mạnh hơn chút được kh.” – thở dốc.
lập tức phản ứng.
Trong khoảnh khắc, như bị nhấc bổng lên rơi xuống.
Cả cơ thể như vỡ vụn lại liền lại.
Đêm dài thăm thẳm.
đưa tay, lau mồ hôi trên trán .
“Mệt , ăn viên kẹo .”
như kh hề mệt, nhưng vẫn dừng lại.
Ngậm l một viên kẹo, đưa vào miệng cho .
Một lát sau, vị nho lại lan tràn khắp căn phòng.
Xong xuôi, rúc vào lòng .
Ngón tay lướt qua gân x trên cánh tay , chọc chọc ngón tay .
cúi đầu cọ cằm vào tóc .
Hoắc Nhiên thật ngoan…
vỗ nhẹ lưng .
“Ngủ .”
An ổn, thỏa mãn, nhịp tim ổn định.
Mọi thứ đều vừa khớp.
Từ sau lần đó, đúng là “nghiện mùi vị” của .
Trong nhà sau đó còn mua thêm vài thứ đồ chơi mới.
Định bụng khi nào Hoắc Nhiên kh ngoan thì sẽ dạy dỗ một trận.
Nhưng gần đây lại ngoan lạ thường, đâu cũng báo cho biết.
Làm kh tìm được chỗ nào để trách phạt.
Hơn nữa, mỗi lần bệnh viện là mất m ngày, hoàn toàn chẳng th bóng dáng đâu để trách phạt.
Nói thật, nhà giàu chắc nhiều tiền quá nên rảnh rỗi, suốt ngày chạy đến bệnh viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-ho-keo-nho--yeu-em/chuong-4.html.]
Mà mãi lo cho mà quên bản thân cũng chưa xong gì hết.
Thi giữa kỳ cũng đủ để ép ta rã rời.
Liên tục hai tuần kh th Hoắc Nhiên, cho nên khi thi xong liền bùng lên một cơn tà hỏa.
: 【 đang ở đâu?】
Hoắc Nhiên: 【 ở bệnh viện.】
: 【Trả lời thêm tiền tố.】
Hoắc Nhiên: 【Tiền tố, ở bệnh viện.】
……
Thế này đúng kh ta? càng dạy lại càng ngốc thế?
: 【 thêm tiền tố là: Vợ ơi!】
Hoắc Nhiên: 【Vợ ơi! ở bệnh viện.】
Đúng là ngốc, ngày nào cũng “bệnh viện bệnh viện”.
định dọn vào bệnh viện ở luôn chắc?
Nhưng nghĩ lại, Hoắc Nhiên cũng thật đáng thương.
Ngoại hình thì đẹp, c cụ thì ưu việt, chỉ tội cái đầu hơi vấn đề.
Cho nên ngày nào cũng bị bắt nạt.
Thế nên tối hôm khi trở về, thôi thì kh bỏ thêm thuốc vào nước nữa.
lẽ kh nên phạt mãi thế được.
“Vợ.”
Nghe tiếng gọi, quay đầu lại.
Hoắc Nhiên đã đeo sẵn chiếc vòng cổ và dây xích để trong tủ.
Vòng da cứng lạnh, ánh lên tia sáng của kim loại, ôm sát l yết hầu .
Một sợi xích mảnh quấn lỏng qu cổ tay trắng trẻo.
cứ thế đứng yên, ánh mắt dưới ngọn đèn phòng khách trở nên u ám khó đoán.
cứ chằm chằm vào và ly nước trong tay .
Ánh mắt đó kh còn là sự ngây ngốc quen thuộc, mà giống như một con dã thú ẩn nấp, lặng lẽ quan sát con mồi của !
Áp lực… ngột ngạt đến khó thở!
Tay run lên, thuốc đổ hết vào cốc nước.
“Cho ?” – sải bước lại gần.
Chưa kịp để đáp, trong cơn choáng váng, đã cầm l ly nước đầy lớp thuốc trắng lợn cợn, ngửa cổ uống cạn.
Kh hề chần chừ!
Hoắc Nhiên bệnh viện một chuyến mà khát đến thế ?
Uống xong, đưa đầu dây xích cho .
Cúi giọng gọi:
“Vợ ơi.”
cũng kh biết đây là phạt , hay phạt chính .
lúc này chỉ biết một ều eo như muốn gãy ra .
Dạy một lần, học được ngay.
thề, sau này sẽ kh tự chuốc họa vào thân nữa!
Mà Hoắc Nhiên thì ngoan đến mức đáng sợ.
Biết rõ bỏ thuốc, vẫn uống.
Việc đó khiến d lên cảm giác tội lỗi.
dụi mũi vào mặt .
Đôi mắt sáng rực, với vẻ ngây ngốc, thỏa mãn.
Tim run lên.
Dù môi sưng đỏ rát, vẫn hôn nhẹ lên mặt , như để dỗ dành.
“Hoắc Nhiên, em thật sự thích, thích .”
Ánh mắt thoáng lay động, thần sắc cũng nghiêm lại.
chậm rãi từng chữ:
“ gọi là… chồng.”
“Biết chồng.”
An ủi xong, sau đó trong mệt nhoài.
Trong mơ hồ, nghe th một tiếng thở dài khẽ khàng.
Sau đó, gò má bị ta xoa nắn, môi cũng bị nhéo.
Đến khi bực bội trở , hàng mi run run như sắp mở mắt, thì lại bị kéo vào lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.