Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bỏ Lỡ

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Nói yêu sự tươi mới, yêu tính khí trẻ con của .

lẽ là do đã bị c việc mài mòn góc cạnh, trở nên trưởng thành hơn, hoặc cũng thể là do yêu xa quá lâu, trở nên xa cách.

Mới khiến cô gái hoạt bát kia chiếm trọn trái tim .

Và đẩy ra ngoài.

còn yêu kh?” hỏi.

Bùi Trạch Minh khựng lại.

“Yêu chứ.”

kh ngừng lắc đầu, “Kh, kh yêu nữa.”

Tự thốt ra câu trả lời này, còn khó chịu hơn tưởng.

Đến cả hít thở cũng chia thành nhiều lần.

Mới kh để nước mắt rơi xuống một cách t.h.ả.m hại.

“Em khóc cái gì?” Bùi Trạch Minh khẽ cau mày, “ chỉ đang nói chuyện nghiêm túc thôi, em đâu còn là cô bé nữa, kh cần nhỏ nhen như vậy.”

mạnh mẽ đẩy ra.

Tăng âm lượng, “Cưới xin gì nữa, kh kết hôn!”

Bùi Trạch Minh im lặng vài giây.

Sau đó, tóm l chiếc máy tính đập mạnh xuống sàn, mảnh vỡ sượt qua bắp chân , để lại vết máu.

kh liên lạc với cô ta nữa, đủ chưa?”

lại l ện thoại ra.

chặn số 【Đồ ngốc】 vào d sách đen.

Mở album ảnh, xóa gần hết số ảnh của cô gái kia.

“Đã đủ chưa.”

sững sờ.

vào phòng khách, bạo lực x.é to.ạc búp bê vải, kéo rách tấm chăn nhỏ.

“Giang Miên! hỏi em, bây giờ đã đủ chưa?!”

kéo mạnh khiến loạng choạng.

Ngã xuống giữa đống đổ nát.

chưa từng th Bùi Trạch Minh nổi giận, trước kia, còn kh nỡ nói nặng lời với .

Bây giờ trong mắt lại tràn ngập sự lạnh lẽo.

“Rốt cuộc em đang giở cái trò gì thế?”

“Chúng ta yêu nhau mười năm , cũng nên kết hôn chứ.”

“Mẹ cứ giục mãi, nghĩ em bận c việc, được, kh tạo áp lực cho em, còn bây giờ thì ? Em muốn lãng phí thêm m năm nữa? Tuổi của em còn thể phí hoài được m năm nữa?”

“M ngày về đây, em cứ trưng cái vẻ mặt đó ra, nghi ngờ kh yêu em… mà kh yêu em thì thể chờ em mười năm ?!”

“Em quả là gây sự vô lý!”

đau buồn đến mức kh thể nói được lời nào.

Cúi đầu, nước mắt rơi xuống sàn nhà vỡ tan thành nhiều mảnh.

Ngoài tủi thân, chỉ còn lại sự mệt mỏi.

Hóa ra khoảng cách giữa và Bùi Trạch Minh đã sâu đến mức kh thể vượt qua.

Mặc cho cố chạy đến mức nào.

gãy lưng, gãy eo.

Cũng kh thể chạm tới gấu áo .

“Ý là…” chúng ta chia tay.

Lời chưa kịp nói hết thì bị tiếng chu ện thoại của cắt ngang.

“Trưởng khoa, Khả Vi gây ra chuyện lớn !” Đầu dây bên kia nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bo-lo/chuong-3.html.]

Bùi Trạch Minh lập tức ý muốn .

túm chặt l chìa khóa xe của , gào lên khản giọng, “ nghĩ cho kỹ !”

“Bùi Trạch Minh, hôm nay bước chân , tình cảm giữa chúng ta coi như chấm dứt hoàn toàn!”

kh nghe lọt tai.

Trái tim và ánh mắt , đã bị Trâu Khả Vi lấp đầy.

Bùi Trạch Minh giật mạnh chìa khóa.

Món đồ sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay , vết m.á.u đỏ chói lòa loang ra trên tấm t.h.ả.m trắng tinh.

“Hộp sơ cứu ở trong tủ, em tự băng bó , chuyện gì đợi về nói.”

chưa từng th Bùi Trạch Minh hoảng loạn đến thế.

Áo khoác mặc ngược, giày cũng ngược, gần như lảo đảo lao ra ngoài.

Cánh cửa đóng sập lại.

Để lại một bãi chiến trường, và sự tĩnh lặng vô tận.

nhẹ nhàng thổi vào vết thương trên lòng bàn tay, đau. Nước mắt rơi vào càng thêm nóng rát.

cũng chẳng còn tâm trí để băng bó.

Nằm ngửa ra sàn, mặc cho sự nóng ấm tuôn chảy.

Mệt mỏi quá.

Mệt đến mức chỉ muốn ngủ một giấc kh tỉnh lại.

Kh cần vật lộn với mười năm bị lãng phí, quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, và sẽ kh còn đau thấu tim gan thế này.

Cảm giác như toàn bộ nội tạng đều bị nghiền nát.

Trong cơn hôn mê, một cuộc gọi đến.

Là Giang Triệt, bạn chung của và Bùi Trạch Minh.

“Em mau đến bệnh viện ! Bùi Trạch Minh định nhận tội thay Trâu Khả Vi! Tương lai của sẽ tiêu đời mất!”

vội vàng chạy đến hiện trường.

Vẻ mặt của Viện trưởng kh thể dùng từ khó coi để miêu tả nữa .

“Trâu Khả Vi!”

Ông đập mạnh bàn.

Mặt đỏ gay gắt.

“Vụ t.a.i n.ạ.n y tế lần này tao xem đứa nào dám gánh thay mày! Đó là tù đ!”

“Trước đây mày đã phạm sai lầm liên miên ! Nếu kh Bùi Trạch Minh lần nào cũng che chở cho mày! Lần nào cũng dọn dẹp đống rắc rối mày gây ra! Ông đây đã đuổi việc mày lâu !”

Trâu Khả Vi miệng há to khóc òa lên.

“Thầy đừng nói nữa em sợ lắm huhu… Em kh biết gì hết…”

“Sư phụ cứu em… Em kh cố ý, em kh muốn tù…”

Nước mắt cô ta chảy thành từng dòng lớn.

Bùi Trạch Minh, nãy giờ vẫn im lặng, lên tiếng: “ sẽ chịu trách nhiệm thay cô .”

Đầu lập tức nổ tung.

Hành động nh hơn lý trí, x đến trước mặt , giáng một bạt tai thật mạnh.

ên !”

biết Bùi Trạch Minh xem ngành y là mạng sống của .

Từ ngày quen nhau, đã cùng học tập, cùng làm thí nghiệm, cùng thức trắng đêm này qua đêm khác.

cần làm đề tài, sẽ xin nghỉ phép ở c ty để đồng hành cùng .

bệnh nhân đến gây rối với , đầu tiên đứng ra bảo vệ.

coi tiền đồ của còn quan trọng hơn cả của chính .

“Giang Miên, đợi c thành d toại, nhất định sẽ cưới em về nhà một cách rực rỡ.”

Lời nói của vẫn còn rõ mồn một.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...