Bói Toán Quá Chuẩn, Không Cẩn Thận Công Đức Bùng Nổ!
Chương 300: Ai chịu thì người đó biết ---
Nhân Sâm Quả vừa giúp Vân Nhiễm sắp xếp xong xuôi đồ đạc. Vạn Kế đã đứng chờ bên ngoài lều, trong tay còn cầm một hộp thức ăn.
“Vân tiểu thư, ta mang bữa trưa đến cho ngài đây.” Nhân Sâm Quả vén tấm màn lều lên, chuẩn bị vươn tay nhận hộp thức ăn.
Ai ngờ, lại khiến Vạn Kế giật kinh hãi, toàn thân lập tức cảnh giác: “Ngươi là ai? lại ở trong lều của Vân tiểu thư!”
Nếu kh lầm, từ đầu đến giờ, trong tầm mắt chưa từng đứa trẻ nhỏ đến vậy, nay lại đột nhiên xuất hiện.
Kh biết Vạn Kế tự tưởng tượng ra ều gì, sắc mặt bắt đầu trắng bệch, tay đã chạm vào khẩu s.ú.n.g dắt bên h.
Nhân Sâm Quả liếc Vạn Kế đầy vẻ bất đắc dĩ: “Đừng giật kinh hãi thế, sư phụ ta kh thích ồn ào!”
Sau đó giật l hộp thức ăn, lúc xoay , lẩm bẩm nhỏ giọng: “Lúc đầu tr còn khá đáng tin cậy, giờ lại ồn ào như vậy chứ.”
Vạn Kế cũng kh muốn nghe th, nhưng tai lại quá thính. nghe rõ mồn một từng câu từng chữ, khuôn mặt vốn hơi tái nhợt, lập tức đỏ bừng.
Cái lều của Vân Nhiễm, vẻ yên tĩnh, nhưng thực ra nhiều đang theo dõi.
Chỉ một lát sau, các bảo vệ thuộc nhóm bảo vệ Ngọc bác sĩ cùng những khác, đều đã biết, Vân Nhiễm còn mang theo một đứa trẻ đến.
Đây vốn dĩ kh chuyện lớn, nhưng ều kỳ lạ chính là, trước đó bọn họ rõ ràng kh hề th đứa trẻ nào.
nhớ đến khả năng tiểu nhân gi của Vân Nhiễm đánh đâu tg đó, lập tức càng thêm cảm thán.
“Cao nhân đúng là cao nhân, kh như chúng ta thể hiểu thấu.”
Vân Nhiễm thở dài. Nếu kh của Tổng cục Đặc Quản đã nhận ra kỹ năng ngụy trang của Nhân Sâm Quả, Vân Nhiễm vẫn chưa định để lộ sự tồn tại của sớm như vậy.
Ai bảo giờ Nhân Sâm Quả chính là một kh thân phận rõ ràng chứ, dù thế nào cũng nên khiêm tốn một chút.
Nhưng đã bị nhận ra , vậy thì kh cần thiết nữa, kh chừng còn bị vu ngược tội cho nàng, nói nàng mang lòng dạ xấu xa.
Vân Nhiễm ăn cơm xong, liền nằm nghỉ ngơi. Hoàn toàn kh giống như đến đây để hoàn thành nhiệm vụ, ngược lại như đang nghỉ dưỡng.
Một giấc ngủ dậy, trời đã tối, Vạn Kế đứng ở chỗ kh xa lều của Vân Nhiễm giúp các bảo vệ làm một vài việc lặt vặt.
Th tấm màn lều của Vân Nhiễm được vén lên, vội vàng đặt việc trong tay xuống.
“Vân tiểu thư, ngài nghỉ ngơi xong , ta lập tức l bữa tối cho ngài, c chim bồ câu hầm đặc biệt dành cho ngài đ.”
Những khác đều ăn cơm nấu bằng nồi lớn, ngay cả Ngọc bác sĩ cũng kh ngoại lệ.
Nhưng bên phía bếp, lại đặc biệt chuẩn bị bữa tối riêng cho Vân Nhiễm, mà kh một ai bất mãn.
Điều này khiến Vạn Kế càng thêm khẳng định, trong tổ dự án này, Vân Nhiễm là một sự tồn tại đặc biệt.
Vân Nhiễm vừa tỉnh giấc, vẫn còn hơi mơ màng, bụng nàng quả thật chút đói.
“Được, ngươi l .”
Chẳng m chốc, bữa cơm Vạn Kế mang về, rõ ràng nhiều gấp đôi bữa trưa, chắc hẳn đã biết đến sự tồn tại của Nhân Sâm Quả, nên phần của cũng được chuẩn bị.
Trong quá trình này, hoàn toàn kh một ai đến hỏi han ều gì.
Điều này ngược lại khiến Vân Nhiễm hài lòng, nàng kh thích làm việc gì cũng giải thích cho khác.
Ngay cả ‘kim chủ’ hiện tại của nàng là Tạ Hữu Chi, nếu nói lời vô ích quá nhiều, nàng cũng dám trực tiếp bỏ ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/boi-toan-qua-chuan-khong-can-than-cong-duc-bung-no/chuong-300-ai-chiu-thi-nguoi-do-biet.html.]
Khi ăn được nửa chừng, Vân Nhiễm đột nhiên ngẩng đầu, về phía trước.
Nhân Sâm Quả cũng ngẩng đầu một cái, sau đó lại cúi đầu tiếp tục ăn.
Ở nơi này, vẫn chưa ai thể so tài với chủ nhân nhà đâu.
Khả năng quan sát của Vạn Kế tốt, th Vân Nhiễm và Nhân Sâm Quả đều về cùng một hướng, lập tức trở nên cảnh giác.
Đồng thời, trong đầu Vạn Kế chợt lóe lên một ý nghĩ rối rắm, nếu Vân Nhiễm xảy ra xung đột với những khác trong tổ dự án, nên đứng về phía ai?
Chỉ là, nỗi băn khoăn của còn chưa lời giải, thì đã th Vân Nhiễm đặt chiếc muỗng c xuống.
Giọng ệu nàng mang theo vẻ thờ ơ: “Nếu đã đến, kh đường đường chính chính mà xuất hiện, cứ lén lút rình mò ở bên cạnh, còn muốn giữ thể diện nữa ?”
của Tổng cục, khi ều tra được thân phận của Vân Nhiễm, thì đã biết, sự hợp tác của bọn họ với Mộ Dung gia tộc, xem như đã tan thành mây khói.
Trên d nghĩa, Vân Nhiễm chỉ là một nhân viên tạm thời, nay vẫn đang trong kỳ nghỉ, kh bất kỳ chứng cứ nào chứng minh Vân Nhiễm đang c khai phá hoại nhiệm vụ của bọn họ.
Nhưng trong lòng họ thực ra hiểu rõ hơn ai hết, sau lưng Vân Nhiễm, vị phó cục trưởng Tạ Hữu Chi khó dây vào kia chống đỡ.
Mà sau lưng Tạ Hữu Chi, là đại thiếu gia Tạ gia.
Cái cảm giác bức bối khi rõ ràng biết ai đang giở trò, nhưng lại kh thể bắt được nhược ểm của đối phương, ai trải qua mới thấu.
Chỉ tiếc rằng, bọn họ kh biết, Tạ Hữu Chi chính là đại thiếu gia Tạ gia “thần long th đầu kh th đuôi” kia, nếu kh, tuyệt đối sẽ kh thản nhiên như vậy.
đứng đầu Tổng cục bước ra từ bóng tối dưới ánh hoàng hôn, chậm rãi đến khoảng đất trống trước lều của Vân Nhiễm.
“Phân cục Hải Thành, chuyên viên đặc nhiệm Vân Nhiễm, nay ngươi kh nên ở kỳ nghỉ ?”
Vân Nhiễm vẫn ngồi tại chỗ, thân thể khẽ tựa về phía sau, tựa lưng ghế chống đỡ, khiến cả nàng tr càng thêm lười nhác và phóng khoáng.
“Ngươi cũng đã nói , ta đang trong kỳ nghỉ, đâu là tự do của ta, trùng hợp ta đang du ngoạn phía Tây Bắc này, trưởng bối gặp rắc rối, ta là vãn bối, đến xem xét, hợp lý kh?”
Nói xong, Vân Nhiễm dường như mới nghĩ ra ều gì đó, khẽ vỗ vào trán một cái.
“Xem cái trí nhớ của ta này, đã quên chưa nói, trước đó Ngọc bác sĩ cùng những khác gặp nguy hiểm tại một trung tâm tiếp đón tạm thời hoang vu, ta đã âm thầm giúp đỡ một tay.
Còn phái tiểu nhân gi của ta theo bảo vệ, lúc đó, các ngươi còn chưa nhận nhiệm vụ, nên việc này kh thể tính là ta phá hoại nhiệm vụ của các ngươi đâu nhé.”
Biểu cảm hiện tại của Vân Nhiễm, xảo quyệt linh động, nhưng trong mắt những khác của Tổng cục, đây chính là Vân Nhiễm đang trần trụi nói với bọn họ.
‘Ai da, ta chính là cố ý đến gây rối đây, các ngươi chứng cứ thì cứ tố cáo ta ~’
Bốn này của Tổng cục, ngày thường đâu từng gặp vãn bối nào đáng đánh đòn như vậy, nhất là nụ cười trên mặt Vân Nhiễm, càng càng chói mắt.
Ngay lập tức kh nhịn nổi nữa. Liền quát mắng Vân Nhiễm: “Vô lễ! Ngươi dám đối xử với chúng ta như vậy...”
Lời của còn chưa dứt, lập tức dừng bặt, mà kh do chủ động, mà là bị động bị bóp chặt cổ.
Sắc mặt của ba còn lại, khi th đồng bọn bị một ác quỷ mang theo c đức bóp cổ, lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Nhưng ều khiến bọn họ kinh hãi nhất là, uy áp trên nữ ác quỷ này lại khiến bọn họ nảy sinh một tia sợ hãi, đây tuyệt đối kh là một ác quỷ tầm thường.
Hiện giờ Mạc Chi, dù vẫn chưa được Vân Nhiễm thu làm quỷ bộc, nhưng trong lòng nàng, nàng đã tự coi là quỷ bộc của Vân Nhiễm.
Những kẻ này, dám bất kính với chủ nhân tương lai của nàng, nàng thể nhịn?
Bởi vậy, khi Vân Nhiễm thả nàng ra, định cho những của Tổng cục này một chút chấn động nhỏ, nàng đã dứt khoát ra tay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.