Bói Toán Quá Chuẩn, Không Cẩn Thận Công Đức Bùng Nổ!
Chương 351: Người không vì mình trời tru đất diệt ---
Tử Phương đạo trưởng uất ức, y chẳng những kh thăm dò được tận gốc Vân Nhiễm, giờ còn nhượng bộ một bước. Quả nhiên thời thế đã đổi thay, thế đạo ngày càng suy đồi, lòng chẳng còn như xưa. 【Ngươi vui là được!】 Tiếng hư ảnh vừa dứt, ánh mắt Vân Nhiễm liền về phía Nạp Lan Kính: “Hiệp đầu này, ngươi thua .”
Dựa theo quy tắc đã định trước, họ sẽ thi đấu ba ván tg hai, tiếp theo là tính toán nội dung trên cuốn sách. Trước đó nàng liếc qua những câu hỏi kỳ lạ trên cuốn sách, may mắn thay, cũng kh quá khó. Ai ngờ Nạp Lan Kính lại nở một nụ cười khổ, trong mắt thậm chí còn lộ ra một cảm xúc mà Vân Nhiễm kh hiểu. Tuy nhiên, Vân Nhiễm vẫn thể cảm nhận được khí ngạo mạn trên y đã tiêu tan, ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng chút phiêu đãng.
“, ta thua , cầu tiên hỏi bói, nào chuẩn xác bằng việc trực tiếp hỏi đâu. Ván này, ngươi tg, ta tâm phục khẩu phục!”
Chiêu thức Vân Nhiễm vừa thi triển, đâu chỉ đơn thuần là tg một hiệp. Bất kể là thỉnh thần hay hỏi thần, đều là thủ đoạn phi thường. Cho dù thêm mười hiệp nữa, y cũng kh lòng tin sẽ tg được Vân Nhiễm. Bị đánh bại ngay trong lĩnh vực giỏi nhất, giờ phút này, Nạp Lan Kính cảm th tất cả những vinh dự xưa kia đều đã hóa thành phù du. Nạp Lan Kính kh kẻ kh chịu thua, y lập tức đứng dậy, hành lễ với Vân Nhiễm, sau đó cất Thất Tinh Đăng , quay rời khỏi. Y muốn trở về bế quan lần nữa.
Vân Nhiễm:…
Nàng thể nói, nàng đâu cố ý đả kích khác, chỉ thuần túy là trình độ bình thường thôi ? Đối phương đã nhận thua dứt khoát như vậy, nàng cũng kh cần thiết "thừa tg x lên". Chỉ là ván đầu này, tg quá mức dễ dàng, nhận được phần thưởng thuộc về , cảm giác cũng tàm tạm.
Tuy nhiên, đã tg , vậy hai đạo hư ảnh được mời tới lúc này cũng hoàn toàn vô dụng. Vân Nhiễm lập tức dập tắt nén hương thần quỷ cắm trên bánh bao, hai đạo hư ảnh tức khắc dường như mất lực lượng chống đỡ để ngưng thực. Bóng dáng , dần dần nhạt nhòa. Điều này trong mắt ngoài kh gì, nhưng chỉ Tử Phương đạo trưởng và Nhất Trần đạo trưởng bị triệu hồi đến mới biết, họ đã bị Vân Nhiễm xua đuổi .
Hiệp đầu kết thúc, lập tức nhân viên tiến lên thu dọn đồ đạc. Nếu nói lúc đầu, họ đối với Vân Nhiễm thái độ vẫn khá tốt, thì bây giờ, đó hoàn toàn là sự kính sợ, thậm chí kh dám ngẩng đầu thẳng Vân Nhiễm.
Ba nhóm khác tham gia tỉ thí, giữa chừng vì hư ảnh mà chịu ảnh hưởng, nhưng giờ đây cũng đã lần lượt phân định tg bại. Vân Nhiễm kh chú ý đến tình hình của ba nhóm kia, ánh mắt nàng về phía khu chờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/boi-toan-qua-chuan-khong-can-than-cong-duc-bung-no/chuong-351-nguoi-khong-vi-minh-troi-tru-dat-diet.html.]
“Tiếp theo, ai trong các ngươi ra trận!”
Uổng c trước đó nàng còn nghĩ hiệp đầu này ít nhất tốn cả buổi sáng, kết quả lại tg dễ dàng như vậy, vậy thì nàng đành tiếp tục vòng tỉ thí kế tiếp thôi. Những trong khu chờ lập tức nhau, ai n đều bảo trăm nghe kh bằng một th, trước kia họ ít nhiều cũng chút tự phụ. Giờ đây, họ chỉ cảm th mặt đau nhức, thật muốn thời gian quay ngược, cho họ cơ hội nuốt lại những lời đã nói.
Vân Nhiễm cho rằng lập tức sẽ đứng ra, dùng ngữ khí khinh miệt đến từ sự chênh lệch giai cấp như trước mà tiếp tục bu lời cay nghiệt. Kết quả, số còn lại, lại một nửa trực tiếp đứng dậy, dứt khoát nhận thua. Trong mắt Vân Nhiễm hiện lên vẻ khó hiểu, những này đột nhiên đứng dậy, nàng hiển nhiên kh nhận ra, càng kh biết họ đang bày trò gì. Nhưng những khác biết thân phận của họ thì lập tức hiểu ra, những này kh chỉ là nhận thua để giữ thể diện. Hơn thế nữa, họ còn muốn "làm quen" một cách tốt đẹp, mục đích tự nhiên là nhắm vào tài năng chế tạo hương thần quỷ của Vân Nhiễm.
Những này, đều khinh thường những kẻ xuất thân kh bằng họ, nhưng nếu thật sự một , thực lực cường hãn đến mức thể nghiền ép họ, thì lại là chuyện khác. Hiển nhiên, giờ đây Vân Nhiễm trong lòng họ, đã trở thành trường hợp "khác" đó. Những ở khu chờ cũng kh đồng lòng, lúc đầu thách đấu Vân Nhiễm, ít nhất một nửa số là vì nể mặt mà góp đủ số. Đương nhiên, họ cũng sẽ dốc toàn lực tr tài, nhưng khi lợi ích mới xuất hiện, thì kh thể trách họ quay đầu đổi hướng. Dù , kh vì trời tru đất diệt.
Cố Nguyên ngồi trên ghế đại diện, lúc này trực tiếp vắt chéo chân, chẳng cần , y đã biết Vân Nhiễm chắc c tg. Y bưng chén trà bên cạnh lên, chậm rãi nhấp một ngụm. Ánh mắt liếc về phía những trước đó đã bu lời châm chọc y, ngữ khí châm biếm nói: “Trước kia ta đã nói gì nhỉ, kẻ cười sau cùng mới là tg cuộc. Các ngươi những ở khu chờ bây giờ xem, sĩ khí đều đã gần như mất sạch . Chiêu này gọi là gì nhỉ, à, bất chiến tự khuất nhân chi binh.”
Kh ai ra ứng chiến, Vân Nhiễm đành tạm thời quay về khu nghỉ ngơi của họ, ba kia cũng đã trở lại. Mỗi trên thân đều ít nhiều mang theo vài vết thương, trừ đàn trẻ tuổi chưa từng nói lời nào đã thua ngay hiệp đầu, hai còn lại đều tg. Tuy nhiên, lúc này trên mặt họ kh hề niềm vui hay sự nhẹ nhõm của kẻ chiến tg. M họ, nếu đặt ra bên ngoài, cũng được coi là những tài tuấn trẻ tuổi. Trước khi đến đây, mỗi đều nghĩ sẽ là hắc mã của khóa này. Nhưng giờ đây, th 'chiến tích' của Vân Nhiễm, họ chỉ cảm th sự bất lực sâu sắc. Lúc này, Vân Nhiễm đối với họ, kh còn là một con cụ thể nữa, mà là một ngọn núi cao mà họ kh thể vượt qua.
“Chúc mừng ngươi đã tg được một nửa thử thách.”
đàn trẻ tuổi nở một nụ cười, về phía Vân Nhiễm, mặc dù bị tài năng của Vân Nhiễm làm cho chấn động, nhưng y đã nh chóng ều chỉnh lại tâm trạng. Ghen tị hay oán hận gì đó, hoàn toàn kh tồn tại. Khi một và khác hoàn toàn kh cùng đẳng cấp, mọi cảm xúc cuối cùng sẽ chỉ hóa thành sự kính sợ. Nếu kh thể trở thành hắc mã của khóa này, trở thành vầng trăng sáng nhất của Huyền Môn, vậy thì y sẽ cố gắng tiến gần đến mặt trăng, trở thành vì bên cạnh mặt trăng cũng tốt. Vân Nhiễm còn kh biết, đàn trẻ tuổi trước mắt, đã định sẵn sẽ trở thành "tiểu đệ" của nàng.
“Đa tạ, cũng chúc mừng ngươi đã giành được chiến c đầu.”
Nếu như một giờ trước, đàn trẻ tuổi này nói với Vân Nhiễm hai câu sẽ rời , nhưng bây giờ thì kh, y cần "tạo sự chú ý" cho bản thân. “Ta tên Tân Phủ, hai mươi lăm tuổi. Mọi sở học đều được truyền thừa từ ngoại tổ mẫu của ta. Tổ tiên của ngoại tổ mẫu ta cũng từng là một gia tộc Huyền Môn d tiếng. Đáng tiếc, sau này gia tộc suy tàn, tộc nhân ly tán, ẩn đổi họ đổi tên làm thường dân, lại trở thành tán tu…” Vân Nhiễm kinh ngạc Tân Phủ, dường như kh hiểu này lại đột nhiên bắt đầu "khai báo gia thế" như vậy. “Ngươi đây là…” Tân Phủ là đã quyết định thì nói thẳng, y lập tức cười một cách chân thành: “Ta muốn trở thành mà Vân tiểu thư thể dùng đến.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.