Bốn Mùa Của Tình Yêu
Chương 4:
Hạ Thuần hai mươi mốt tuổi, Đổng Thu mười bốn, chênh lệch bảy năm kh tính là lớn, chỉ là cô bé ở thời ểm này thoạt vẫn còn nhỏ, giống như một đứa bé chưa trưởng thành, mặc dù suy nghĩ của cô đã chín c, thế nhưng mọi chỉ tin vào những gì chính mắt tr th, lại chưa từng để ý đến những gì được th bởi đôi mắt của bao nhiêu phần trăm chính xác.
Cho nên trong mắt mọi người, Đổng Thu vẫn chỉ là một cô bé, mà kh để ý đến chuyện cô bé này là một thiên tài tư duy của một trưởng thành. Thế nhưng khi buộc cô học tập thì họ lại nhớ rõ cô là một thiên tài, mà quên mất cô chỉ là một đứa bé mới mười bốn tuổi.
Chỉ mỗi Hạ Thuần biết, cô kh những là một thiên tài, mà còn là một cô bé con.
Đổng Thu nghĩ, chúng ta thể gặp được hiểu rõ bản thân trong cuộc đời này, b nhiêu thôi cũng đủ .
Kỳ thật lúc Hạ Thuần chỉ cho rằng Đổng Thu đang nói đùa mà thôi, với tâm lý ở lứa tuổi này, những cô bé mới lớn thường hay vài trò đùa dai.
Ngay cả lúc còn th mơ hồ, rốt cuộc là coi cô như một trưởng thành hay vẫn là một cô bé. Nếu xem cô là lớn, như vậy kh thể xem nụ hôn kia là trò đùa được, còn nếu xem cô là một cô bé, như vậy kh nên tiếp cận cô, cứu vớt cô, xem cô là bạn thậm chí còn là tri kỷ.
mơ hồ kh hiểu rõ bản thân .
Khi kỳ nghỉ hè bắt đầu thì mùa hè cũng đến, thành phố miền nam nóng bức lạ thường.
Hạ thuần và Đổng Thu về thành phố mà họ gặp nhau lần đầu tiên, mọi thứ vẫn như cũ kh gì thay đổi, mà lại giống như đã thay đổi nhiều.
Hạ Thuần thầm nhủ với chính rằng Đổng Thu là một cô bé, là bạn, cho nên hãy xem chuyện hôm đó là trò đùa. Mà khi nói như vậy, Đổng Thu chỉ cười trừ, chẳng nói gì cả, nhưng ệu bộ của cô lại lạ, ngay cả Hạ Thuần đã được học qua tâm lý cũng kh thể thấu hiểu được vì .
Về tới nhà, ba mẹ Đổng Thu nh chóng phát hiện ra ều khác lạ của con, cô bé đã kh còn ngồi lỳ trong phòng đọc sách như con mọt sách nữa, cũng kh lơ là kh ý kiến với bất kỳ chuyện gì nữa, thật ra sự thay đổi này chỉ đưa cô bé trở lại làm một bình thường, mà con bình thường của cô bé lại làm cho ba mẹ hoảng sợ.
Vì thế ba Hạ Thuần lập tức tìm đến trấn an Đổng Thu, theo những biểu hiện của cô bé thì chỉ số th minh của cô kh hề bất cứ dấu hiện biến đổi nào, chẳng qua là do tâm lý và tình cảm sự biến đổi, mà những biến đổi này giúp cô càng thêm chín c.
Càng thêm thành thục.
Ba mẹ cô vốn đang lo lắng cũng vui vẻ cười, con gái đã mười bốn tuổi, lại thành thục chín c, đương nhiên họ vui.
Cho nên họ cảm th để cho con gái tiếp xúc nhiều với Hạ Thuần cũng kh chuyện xấu, huống chi ba Hạ Thuần là nhà tâm lý chịu trách nhiệm chính cho con gái họ.
Mà mùa hè này, Đổng Thu dường như kh rời khỏi Hạ Thuần.
Hạ Thuần kh ngừng tự nhắc nhở bản thân, Đổng Thu chỉ là một cô bé, nhưng cô bé này đã kh còn là một cô bé nữa . Cô là Đổng Thu, thiên tài chỉ số th minh cao chót vót. Cô kh những th minh, đáng yêu mà cô còn cần , một khi mất , cô cũng mất chính .
Đây cũng là ều khiến Hạ Thuần do dự, lý trí nói cho biết Đổng Thu là một cô bé, nhưng về mặt tình cảm thì kh thể xa rời được cô. Kh biết là tình cảm đối với cô hay là kh thể mặc kệ vẫn luôn ỷ lại vào .
Đổng Thu nói với Hạ Thuần, thật ra cũng yêu em. Nếu ngày xa rời em, em sẽ rơi xuống ̣a ngục......
Hạ Thuần tự nói với , kh thể cự tuyệt được Đổng Thu, nhưng vẫn cố trấn an rằng đây kh tình yêu, bởi vì biết, hai người họ thuộc hai thế giới, thể cứu vớt cô nhưng kh thể cứu cô cả đời.
Bước ra khỏi bóng tối, cô sẽ một vùng trời rộng mở, mà vùng trời này chỉ thuộc về mỗi cô, kh vị trí cho .
Kỳ thật, Hạ Thuần cũng nghĩ tới, chuyện cứu vớt Đổng Thu chưa chắc kh xuất phát từ ý nghĩ ích kỷ của bản thân. Lúc nhỏ, th chán ghét cái vẻ th minh của Đổng Thu, cảm giác chán ghét này xuất phát từ vị trí cao cao tại thượng của cô. Sau lại phát hiện ra những mặt khác của cô, sau đó lại là đồng tình, mà sự đồng tình này cũng chưa chắc kh là để thỏa mãn bản thân.
Tuy rằng những suy nghĩ này chỉ khi mới bắt đầu, hay kh, cũng là cho chính nghĩ đến, mà suy nghĩ như thế ngược lại thể khiến tỉnh táo hơn một chút.
Sự tình thoạt mơ hồ, thế nhưng mơ hồ cũng qua .
Cho đến khi khai giảng, kỳ thi nghiên cứu sinh cũng kết thúc, mọi thứ mơ hồ cũng dần dần hiện rõ hơn.
Đổng Thu kh có tên trong d sách trúng tuyển, kh cô thi kh đậu mà là cô kh dự thi.
Đổng Thu nói, chẳng cô kh cố gắng học tập cũng kh thi cử kh tốt, chỉ là những việc, đối với cô mà nói đã kh còn ý nghĩa gì nữa , một khi mất ý nghĩa, bất kể là tốt hay xấu thì cũng chẳng cả.
Mà lúc cô nói những lời này, đôi mắt sáng lên l lợi, khiến Hạ Thuần đến ngây ngẩn. Những lời cô nói luôn chứa đầy ẩn ý cao thâm như thế, cho dù tuổi của cô vẫn còn nhỏ.
Tư duy của cô luôn kh giống bình thường, lẽ là do chính bản thân cô đã kh giống bình thường, cho nên tất cả mọi việc đều khác xa với thực tế bao gồm cả quyết định của cô.
Ba mẹ Đổng Thu gọi ện thoại lên vặn hỏi lý do vì , cô thẳng t nói ra suy nghĩ của , cô kh ngờ chuyện này lại khiến cho ba mẹ nổi giận lôi đình. Hai đã háo hức chờ đợi thế nhưng niềm mong mỏi của ba mẹ lại kh phù hợp với mong muốn của con cái, nhưng đây là quyền lợi c*̉a ba mẹ, cũng giống như Đổng Thu quyền được phản đối.
Họ nói, ba mẹ chỉ muốn tốt cho con.
Đổng Thu cãi lại, nếu ba mẹ nói đó là tốt vậy rốt cuộc là tốt cho con, hay tốt cho ba mẹ, hay tốt cho ai? Nếu như muốn tốt cho con, vậy chỉ con mới biết muốn gì, nếu như tốt cho ba mẹ, thì đó chính là cưỡng cầu, còn tốt cho khác, con chẳng cần nghe theo.
Ba mẹ cô kh nói được câu nào để phản bác, tuy nhiên ều đó kh nghĩa họ kh thể làm được gì.
Đổng Thu xem như một lớn, tất cả mọi đều xem cô như một lớn, bao gồm cả Hạ Thuần, nhưng chung quy cô vẫn chỉ là một cô bé, một cô bé mới mười lăm tuổi, cho nên ba mẹ có quyền giám hộ, họ mang Đổng Thu .
Mang cô quay về nhà, chính là cái nơi khi cô một tuổi đã học tính, ba tuổi thì học thơ ca.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bon-mua-cua-tinh-yeu/chuong-4.html.]
Mà khoảng thời gian này, Hạ Thuần kh thể cùng đến được, chờ đợi ở trong trường, đây là ểm khác biệt giữa bình thường và thiên tài. Còn một nguyên nhân nữa là ba đã nói, hại Đổng Thu, tuyệt đối đừng làm hại cô thêm nũa.
Đổng Thu là thiên tài, cô theo lộ trình đó, lúc nào cũng thể làm ra chuyện khiến khác kinh ngạc, tuyệt đối kh thể quay trở lại, cũng kh được phép dừng lại.
Hạ Thuần nhớ lại những lời Đổng Thu từng nói, kh biết cô thật sự rơi xuống địa ngục hay kh, mà địa ngục của cô, là cái gì?
Khi Đổng Thu kh ở đây, Hạ Thuần mới phát hiện, cái gì là luyến tiếc, cái gì là yêu thương, nếu kh luyến tiếc thì yêu thương, nếu đã kh thể yêu thương thì chẳng qua đang tự lừa dối bản thân mà thôi.
Mà khi hiểu rõ được ều này thì Đổng Thu đã rơi vào ̣a ngục.
Khoảng thời gian nghỉ đ, Hạ Thuần vội vã đến nhà cô, muốn nói cho cô biết, lẽ nàng đã đúng, thật sự yêu cô. Suốt m tháng này, kể từ khi cô quay trở về nhà mà kh một chút tin tức gì từ cô, cho dù hỏi ba, thì cũng chỉ nhận được một câu trả lời rằng cô đang tham gia một khóa ều trị tâm lý, uốn nắn lại một vài suy nghĩ loạn lạc của cô quay trở về đúng đường của nó.
Suy nghĩ nào là loạn lạc, mà suy nghĩ nào là đúng đắn?
kh thể hiểu được tiêu chuẩn của họ.
Khi đến nhà Đổng Thu, Hạ Thuần mới phát hiện mọi việc đã chậm , Đổng Thu đã bị đưa đến bệnh viện, khoa thần kinh.
lại là khoa thần kinh, muốn biết, càng muốn tìm hiểu khi kh ở bên cạnh, Đổng Thu đã trải qua những chuyện gì, thế nhưng những chuyện này vĩnh viễn kh thể biết được.
Lúc thấy Đổng Thu, cô đang mặc đồ c*̉a bệnh viện, ngoan ngoãn ngồi trên giường bệnh, ngẩng đầu, vừa th liền cười nói, “Hạ Thuần, biết địa ngục là gì kh?”
Hạ Thuần khựng lại, cảm nhận được chua chát trong lòng , đôi mắt dần ướt.
Cô lắc lắc đầu, y chang một cô bé hoạt bát ngây thơ.
Hạ Thuần nghĩ, đây chính là ̣a ngục c*̉a cô.
Nhưng lẽ lại là thiên đường......
Kh còn những đau buồn, cũng kh còn ai ép buộc cô làm những chuyện cô kh muốn làm, cô đã được tự do.Nhưng, cuộc sống tự do này lại kh .
Cô hỏi , là ai?
Hạ Thuần nói, là bốn mùa, bốn mùa trong một năm...... Xuân hạ thu đ......
Cô nói, bốn mùa mãi mãi kh tận cùng .
gật đầu, đúng vậy, vĩnh viễn kh tận cùng, tựa như yêu em.
Cô nói, hóa ra tình yêu chính là bốn mùa à.
Hạ Thuần sờ sờ đầu của cô, đang nhớ lại lúc nhìn thấy cô, nói, sẽ luôn ở bên em, tựa như bốn mùa vậy.
Thật ? cô chớp mắt, em ở một trong phòng bệnh, là chán!
Ừ, gật đầu, bảo đảm.
Là giống như bốn mùa!
Đúng vậy, giống như bốn mùa.
Hai năm sau.
Hạ Thuần khoác lên chiếc áo Blue trắng của bác sĩ lại trong khu bệnh viện, đứng trước một căn phòng, bên trong phòng một cô bé mười bảy tuổi, tr cô giống như con bướm nhỏ cười nói với những bệnh nhân khác.
đưa tay gõ cửa, cô bé lập tức chạy ra mở cửa, th liền nở nụ cười, “ Hạ, đến à?”
đưa tay vuốt mái tóc cô, “Hôm nay em vui kh?”
“ vui!” Cô cười nói, “ ều… khi nào em mới được ra ngoài vậy, chú Tôn nói thế giới bên ngoài vui.”
“Sắp .” gật đầu, “Em sẽ nh khỏi thôi, chẳng m chốc sẽ được ra ngoài chơi.”
“Thật kh?” Cô vui sướng nói.
dáng vẻ vui sướng của cô cũng nở nụ cười, “Đương nhiên, sắp .”
tin chắc rằng, trong tương lai, nhất định sẽ tương lại, tựa như bốn mùa vậy, luôn luôn ở bên nhau.
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.