Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bọn Trẻ Hào Môn Đều Đang “Cầu Cứu” Tôi

Chương 13

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Duy Thành? ông về giờ ? Chẳng bảo hôm nay tiệc tiếp khách ?” Giọng bà vẫn cái điệu kéo dài lê thê đó, bước chân rõ ràng nhanh hơn bình thường một chút.

Đào tiên sinh màng chuyện chào hỏi.

“Đứa nhỏ ở trong phòng phụ, máy sưởi, đắp chăn mỏng. bà sắp xếp?”

Ngô Nhị phu nhân khựng bước, nở ngay nụ .

“Phòng phụ yên tĩnh, ồn ào ảnh hưởng tới giấc ngủ con. Chuyện máy sưởi kêu thợ sửa mà mãi xong, tạm bợ vài hôm .”

“Tạm bợ vài hôm? Chân tay đứa nhỏ lạnh toát, da dẻ vàng vọt. Thế gọi tạm bợ vài hôm?”

“Thằng bé vốn ốm yếu mà, chẳng mời bác sĩ Trần đến khám ? Bác sĩ bảo, đứa trẻ bẩm sinh thiếu hụt, tĩnh dưỡng từ từ.” Giọng bà vẫn đều đều, để ý thấy ngón tay bà đang xoắn chặt lấy mép nếp gấp sườn xám.

Đào tiên sinh chằm chằm mấy giây.

“Lượng sữa bú ai định?”

“Theo y lệnh bác sĩ. Chia nhỏ bữa, đừng cho ăn no quá.”

“Một ngày mấy cữ? Mỗi cữ bao nhiêu?”

Nụ môi Ngô Nhị phu nhân giữ nữa, giật giật: “Mấy chuyện đó nhớ nổi, bảo mẫu đang làm.”

Đào tiên sinh sang cô bảo mẫu đang run cầm cập đằng xa.

“Cô qua đây. Thằng bé một ngày bú mấy cữ? Mỗi cữ bao nhiêu?”

Chân cô bảo mẫu run bắn, liếc Ngô Nhị phu nhân, Đào tiên sinh, môi lắp bắp.

!” Giọng Đào tiên sinh cao lên một tông.

Cô bảo mẫu “bụp” một tiếng quỳ sụp xuống.

“Thưa ông, mỗi ngày 4 cữ, mỗi cữ 60ml. do Nhị phu nhân định mức. Nhị phu nhân bảo cho ăn nhiều, bảo dày thằng bé yếu, ăn nhiều sẽ nôn. cũng thấy đủ, Nhị phu nhân cấm cho ăn nhiều.”

Mỗi ngày 4 cữ, mỗi cữ 60ml. Tổng cộng 240ml.

Một đứa bé sơ sinh 4 tháng tuổi, mỗi ngày chỉ bú 240ml sữa.

Mức bình thường 700ml. Ngay cả một phần ba mức bình thường cũng tới.

Đây “chia nhỏ bữa”. Đây bỏ đói mãn tính.

Nắm đấm Đào tiên sinh siết chặt, khớp xương kêu răng rắc.

Sắc mặt Ngô Nhị phu nhân rốt cuộc cũng đổi khác. Bà lùi một bước, giọng kéo dài nữa, trở nên the thé:

“Duy Thành, ông giải thích! Bác sĩ Trần bảo mức đó! tin ông cứ hỏi ông xem!”

“Bác Triệu.” Đào tiên sinh gọi ông quản gia già.

Lão quản gia còng lưng lật đật chạy tới: “.”

gần nhất bác sĩ Trần tới đây bao giờ?”

“Ngày 12 tháng , thưa ông. đó Nhị phu nhân bảo tình hình thằng bé lên , gọi bác sĩ Trần tới nữa.”

lên ?” Giọng Đào tiên sinh nhuốm vẻ điềm tĩnh cực kỳ nguy hiểm, “Một đứa bé tới 5kg, gọi lên ?”

Ông thèm Ngô Nhị phu nhân nữa.

“Bác Triệu, mời bác sĩ Trần đến đây ngay lập tức, tự miệng hỏi ông rốt cuộc kê y lệnh cái gì. lập tức chuyển đứa bé qua phòng sưởi ở nhà chính, bộ chăn đệm mới. Từ giờ trở , việc liên quan tới đứa bé do đích tự sắp xếp.”

xong, ông sang : “Khương Vãn, cô ở . Phác đồ ăn uống đứa bé do cô quyết định, cần gì cô cứ , sẽ lo.”

gật đầu.

Ngô Nhị phu nhân trân trân giữa sân, gió thổi vạt áo sườn xám lật qua lật . Miệng bà há hốc, dường như còn điều gì đó, Đào tiên sinh lưng rời .

Ông bước phòng phụ, vô cùng cẩn trọng ôm lấy đứa con trai 4 tháng tuổi từ chiếc nôi lạnh ngắt. Động tác gượng gạo. Ông quen bế trẻ con, tư thế , vị trí đặt đầu lệch một chút.

khoảnh khắc đứa trẻ bế lên, giọng trong đầu chợt đổi. còn tiếng rên rỉ mong manh sắp đứt nữa. Mà một sự ngạc nhiên, mới lạ, mang theo ấm bản năng.

. Bàn tay to. Ấm. Mùi ông … Hình như từng ngửi thấy ở . Lâu lắm . Ở một chỗ tối tăm, ấm áp. Khi bên ngoài một âm thanh, trầm trầm, rầm rì. Giống hệt mùi .”

Thằng bé đang nhớ ký ức trong tử cung. Âm thanh “trầm trầm rầm rì” , giọng cha dội qua bụng .

mặt cha . nó nhớ mùi cha .

Đào tiên sinh ôm con khỏi phòng phụ, băng qua sân vườn, tiến về khu nhà chính. Ông bước chậm. Cúi đầu đứa bé trong lòng, lời nào. tư thế bế con ông , trong đoạn đường qua sân , dần dần đổi, từng chút một trở nên cách.

Giống như một bản năng lãng quên nay đang dần trở .

12

Sự việc nhà họ Đào giải quyết trôi chảy hơn dự đoán.

Bác sĩ Trần gọi tới đối chất ngay tại trận, ấp a ấp úng nửa ngày, rốt cục thừa nhận y lệnh ông “Mỗi cữ 100-120ml, mỗi ngày 6-7 cữ”, chứ mức “Mỗi cữ 60ml, mỗi ngày 4 cữ” do Ngô Nhị phu nhân ép buộc thực hiện. Y lệnh sửa đổi.

Ngô Nhị phu nhân cầm sổ ghi chép y lệnh bác sĩ Trần, mặt lúc trắng lúc đỏ, miệng há mấy phát âm thanh.

Đào tiên sinh quát mắng bà ngay tại trận. Ông chỉ một câu:

“Bà dọn về nhà đẻ ở một thời gian .”

Câu ở giới môn đăng hộ đối, gần như khúc dạo đầu việc ly hôn.

Ngô Nhị phu nhân hai cô bảo mẫu xốc về phòng, cửa đóng , bên trong vọng tiếng đập phá đồ đạc.

can thiệp sâu thêm chuyện nội bộ nhà họ Đào. Công việc đến đây kết thúc: Xác định vấn đề, đưa phương án, rõ trắng đen ngay tại hiện trường. Những chuyện đó, việc mà Đào tiên sinh làm với tư cách một cha.

khi rời khỏi nhà họ Đào, thăm đứa trẻ đó cuối. Thằng bé chuyển tới phòng sưởi ở nhà chính, chăn đệm dày mới, quần áo mới, máy sưởi điều chỉnh ở nhiệt độ phù hợp. Bảo mẫu đang đút sữa theo phác đồ vạch , lượng sữa 120ml.

Thằng bé uống gấp, cái miệng nhỏ bé ngậm chặt núm vú mút chóp chép, như sợ giật mất.

Giọng trong đầu những tiếng thỏa mãn, tham lam liên hồi: “Ngon ngon ngon! Nữa nữa nữa! Đừng dừng ! Bản bảo bảo vẫn còn uống ! Sữa ấm quá! Thơm quá! Ngon quá!”

bên cạnh một lát, đợi thằng bé uống hết 120ml, vỗ ợ xong, nôn trớ, lúc bấy giờ mới an tâm.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...