Bóng Hồng Trên Bờ Giếng
Chương 1: gió thì thầm lúc 3 giờ
Trời nhập nhoạng tối khi An dừng xe trước căn nhà trọ nằm lọt thỏm giữa vườn chuối rậm rạp. Căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường loang lổ vết thời gian, mái tôn kêu lộp bộp mỗi khi gió thoảng qua. Chủ nhà là một bà cụ hiền từ, chỉ ở đầu xóm, đưa chìa khóa chỉ tay:
“Nhà trống lâu , ai cũng sợ. Nhưng cô ở được thì tốt. Mỗi tối... đừng ra sau vườn.”
An kh hỏi thêm. Cô kh tin chuyện ma quỷ. Ít nhất là cho đến đêm đó.
Đúng 3 giờ sáng, An choàng tỉnh. Kh tiếng chu báo thức. Kh tiếng xe. Nhưng... gì đó thì thầm. Như gió – như giọng .
Cô ngồi dậy, trong đầu trống rỗng. Chiếc đèn ngủ lập lòe, vụt tắt. Ngoài cửa sổ, vườn chuối lay động nhẹ như ngang. An bước đến khép rèm lại.
Nhưng cô dừng sững lại.
Ngay bên rìa giếng sau vườn, dưới ánh trăng lạnh lẽo, một bóng đứng quay lưng lại. Là một cô gái – tóc dài chấm lưng, tà áo trắng nhẹ lay – như đang chờ đợi ai đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-tren-bo-gieng/chuong-1-gio-thi-tham-luc-3-gio.html.]
Tim An đập mạnh. Cô cố trấn tĩnh: “Ảo giác. mệt quá thôi.”
Cô kéo rèm, nằm xuống. Nhưng giấc ngủ đêm đó… kh còn yên bình.
Sáng hôm sau, An ra sau vườn xem thử. Cây hoa gi trước giếng nở đỏ rực, nhưng ều lạ là trên mặt giếng đá phủ đầy rêu, ba cánh hoa đỏ rơi ngay chính giữa – kh bay lệch một li.
An đưa tay chạm vào thành giếng. Lạnh buốt.
“Em... còn nhớ kh?”
Tiếng thì thầm lại vang lên, như vọng từ lòng đất sâu. An rụt tay lại, mặt tái mét.
Lần đầu tiên, cô cảm th… thể kh nên quay về nơi này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.