Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 105: Mượn nhạc tỏ bày
Chương 105: Mượn nhạc tỏ bày
Trong lúc mọi ngồi túm tụm bên bàn ăn, thì Huy đứng dậy nhờ chủ home stay chuẩn bị dàn karaoke để cả nhóm cùng hát. Huy với Tú đều thích hát và giọng hát chẳng thua gì ca sĩ nhưng lúc này Tú cũng nhường cho Huy thể hiện.
Đáng lẽ, nếu được trời độ cho 1 thời tiết đẹp, thì ban ngày được tận hưởng kh khí trong lành và quang cảnh hùng vĩ, ban đêm thể quây quần đốt lửa trại, cùng tâm sự và cùng hát tình ca.
Thảo nhớ lại hồi học đại học, Huy cũng hay rủ Thảo cà phê, và Huy lên hát Like a rose. Huy hát hay, nhưng Like a rose được hát bởi Huy lại buồn.
Bây giờ, Huy vẫn chọn hát Like a rose, nhưng mà Like a rose kh còn như xưa nữa. Like a rose của hiện tại lại mang sắc màu hạnh phúc. Huy cũng kh cần vào màn hình, mà trực tiếp quay mặt về phía nhóm bạn mà hát. Lời bài hát như chính tâm sự của Huy, và Huy đã thuộc lâu . Tuy là vào nhóm bạn, nhưng ánh mắt lại chỉ để ở 1 nơi, đó là chị Hương.
Tự dưng Thảo cũng th nổi da gà. Nếu Thảo là chị Hương, bị như vậy, lại còn nghe được 1 bài tình ca dạt dào tình cảm, như dốc hết cả ruột gan ra hát, chắc là tan chảy mất thôi.
Huy hát xong thì 1 chị sang hát ké. Chị kể là chị từ miền nam ra miền bắc 1 phượt. Một chị cầm lái hết bao nhiêu đoạn đường hiểm trở, vì chị yêu phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ của Tây Bắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-105-muon-nhac-to-bay.html.]
Tuấn, Tú với Huy nghe xong thì rợn cả tóc gáy. Các là th niên trai tráng mà lúc lái xe còn cảm th hãi hùng, ta 1 thân con gái lại dám 1 như vậy.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Ngoài trời vẫn còn mưa, tuy là mưa phùn nhưng cũng đủ tồi tệ . Mưa phùn sẽ khiến cho đoạn đường trở nên trơn hơn, bẩn hơn, mù mịt hơn. Và khiến cho khách đường trở nên nhếch nhác thê thảm, làm gì còn hứng thú để mà ngắm cảnh chụp hình.
Buổi tối hôm đó, cả nhóm ngủ chung 1 phòng ở homestay. Tuấn với Tú nằm xuống thì ngủ ngay, còn Huy thì vẫn cảm th bồi hồi vì nụ hôn lúc chập tối.
Hôm sau, bình minh thức giấc thì mưa cũng đã tạnh .
Chiều tối hôm trước,1 vài thành viên thầm thề kh bao giờ quay lại Hà Giang nữa. Vậy mà bình minh thức giấc, ánh nắng chan hòa, lại khiến lòng tha thứ tất cả những xui xẻo đã qua.
Homestay là 1 dãy nhà 2 tầng bằng gỗ, nghèo nàn đơn sơ, được Thảo trí bằng những bắp ngô treo lủng lẳng, sân và tường được lát bằng những phiến đã kích cỡ khác nhau, xung qu là đồng ruộng x mướt mắt. Chẳng khác nào 1 vùng quê nghèo nàn lạc hậu. Vậy mà dưới ánh sáng rực rỡ của mặt trời buổi sớm, nó vẫn trở nên nên thơ đến lạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.