Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 43: Mỗi người 1 lối đi
Chapter 43: Mỗi 1 lối
Ngày cuối cùng của tuổi học trò,
Thảo lững thững qu sân trường, kh hiểu vô tình hay cố ý mà sang phần sân lớp A1. Khá lâu Thảo kh gặp Tuấn cũng kh gặp Tú. Thảo muốn biết câu trả lời từ Tuấn, cũng muốn biết Tú dạo này thế nào? Ngày cuối cùng của lớp 12, chẳng hiểu lại muốn gặp và trò chuyện thật lâu. Hoặc chỉ th thôi cũng đủ .
Trên lan can của lớp A1, học sinh mái tóc bổ đôi, ngồi tựa lưng vào cột, chân đặt trên lan can, ánh mắt để xa xôi. Còn học sinh mái tóc chôm chôm dựng ngược đầy vẻ phá hoại, đứng tựa lưng vào lan can, ngửa mặt trời. Thảo kh khó để nhận ra 2 đó là ai. Thảo th bối rối nhưng vẫn tiến lại gần.
-Tú. Mày thích Thảo A2 thật à? dạo này th mày hay buồn sang lớp A2 thế?
Tú nhíu mày, trên tay cầm cành hoa phượng bứt từng cánh hoa vứt xuống sân trường:
-Ai mà thích cho nổi. Quần áo thì lôi thôi, đầu tóc thì quê mùa.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Tuấn vẫn hướng ánh mắt đến bầu trời x thẳm:
-Thảo cũng tốt mà. Tao nghĩ nên dừng vụ cá cược lần trước thôi. Mất c cưa cẩm Thảo cũng chẳng để làm gì.
Tú im lặng thay cho lời đồng ý. Chẳng kết quả đã rõ ràng ? Hôm , Thảo đưa thư tình cho Tuấn, đã khiến cho Tú kh thể tập trung làm bài thi m ngày sau đó. Lúc , chuyện tg thua, chuyện Tuấn cười nhạo gần như kh còn quan trọng nữa . Cảm giác như là vừa đánh mất thứ gì đó quý giá lắm, mất vĩnh viễn.
Tú hướng ánh mắt ra khoảng sân trường nhuộm đỏ bởi cánh phượng rơi. Nghĩ kỹ lại thì Tú đâu có mất gì. Tú rồi sẽ du học. Ai biết trước ngày sau thế nào. Nếu ràng buộc Thảo chỉ bằng thứ cảm xúc nhất thời này, những năm tháng th xuân cứ dần dần trôi , xa mặt cách lòng, đến khi gặp lại liệu có thể giữ được tình cảm như trước kh. Chi bằng họ đến với nhau. Họ hạnh phúc thì Tú cũng kh bất hạnh. Chỉ cần phủ nhận, thể Tuấn sẽ cho Thảo cơ hội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-43-moi-nguoi-1-loi-di.html.]
Chỉ là 1 mùa hè buồn nhất trong đời thôi mà. Có gì khó vượt qua đâu.
Thảo run rẩy nghe từng câu từng chữ được nói ra từ miệng 2 chàng hot boy. Mãi đến sau này, từng câu từng chữ vẫn khắc sâu trong trí nhớ của Thảo, rõ mồn một, như 1 nỗi ám ảnh, khiến Thảo kh thể nào quên được. Là con người, bất kỳ ai cũng phải mạnh mẽ lên. Thảo tiến về phía Tuấn, chỉ đơn giản là nở 1 nụ cười xã giao nhẹ bẫng như 1 cơn gió mùa hạ ̀u hiu:
-Vậy ra đó chỉ là 1 trò chơi. Nhưng tớ th th thản lắm. Ít ra thì tớ kh lỗi với Dương. Vì thế, mong hãy suy nghĩ nghiêm túc về lá thư.
Nói xong, Thảo kh chảy 1 giọt nước mắt, nhẹ nhàng bước qua trước mặt Tuấn Tú.
Cho đến khi Thảo khỏi, 2 chàng hot boy vẫn chỉ biết đứng nhìn theo. Một trò chơi ư? Nếu là 1 trò chơi thì cảm xúc đâu có nặng nề như thế này. Gía như đó đơn giản chỉ là 1 trò chơi thì tốt biết mấy. Khoảnh khắc Thảo xuất hiện, đầu óc Tú trỗng rỗng, còn Tuấn quá đỗi ngạc nhiên kh biết phản ứng như thế nào. Cả hai đành bất lực theo bước chân Thảo khỏi.
Giải thích như thế nào đây? Mà cũng làm gì gì để giải thích.
Tú ném cành phượng xuống sân trường bỏ vào lớp học. thứ gì đó đắng nghét trong cổ họng. Rốt cuộc thì Thảo vẫn bị tổn thương, nhưng mà Thảo đâu khóc. Cũng đúng thôi, trong tim Thảo đâu chỗ nào dành cho Tú. Thôi thì cứ về 2 hướng kh nhau.
Ở 1 góc khuất trong sân trường, cô học trò lập dị ngồi khóc tu tu. Ấm ức hay thất vọng hay thất tình? Cô kh biết. Cô chỉ biết khóc cho tuổi học trò và những mộng mơ đã qua. Ngày mai cô sẽ thay đổi, chắc c sẽ thay đổi.
..............
Ngày Thảo thi đại học, Tú bay sang Đức. Cuộc sống của Tú như đã được lập trình sẵn . Dù Thảo hay kh Thảo thì con đường vẫn kh gì thay đổi.
Chỉ còn biết chúc cho Thảo đạt được thành c như Thảo mong muốn, và chúc cho Thảo thuận lợi trên đường tình duyên.
Tạm biệt... mối tình đầu…
Chưa có bình luận nào cho chương này.