Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 54: Hình bóng xa xôi
Chương 54: Hình bóng xa xôi
Dương quay lưng bước vội.Vẫn là bước chân của đứa con gái mảnh mai võ. Nh và nhẹ như 1 làn gió.
Dương mỉm cười mà nước mắt cứ lã chã tuôn rơi. Đến cuối cùng Dương vẫn thừa nhận Dương kh đủ sức, Dương kh thể làm cho Tuấn yêu Dương.Tình yêu đến từ 2 phía mới là tình yêu. Cố gắng cũng đủ , chi bằng giải thoát cho ta.
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Đã 2 năm trôi qua, Dương đã làm, còn Thảo thì vẫn học. Dương đã hi vọng Tuấn sẽ níu kéo Dương. Nhưng đó chỉ là 1 giấc mộng hão huyền. Tuấn lúc nào chẳng back up, hàng tá cô gái luôn ở trạng thái sẵn sàng nhảy vào thế chỗ Dương. Thì chẳng lý do gì để Tuấn chạy theo níu kéo Dương cả. Thực tế vẫn là thực tế. Bây giờ Tuấn ra Dương cũng kh rõ. Dương sợ nếu tiếp tục dõi theo Tuấn, Dương sẽ kh thể bu tay. Với lại, nếu nghe rằng Tuấn đang hẹn hò với 1 cô nàng nào đó, Dương sẽ kh chịu được. Chi bằng bịt tai bịt mắt lại.
Thảo với Dương vui vẻ khắp các sạp quần áo thương hiệu. Dĩ nhiên chỉ dám mua hàng sale. Ở những trung tâm thương mại lớn như thế này, giá tag đều là giá trên trời. Dương làm nhưng mức lương cũng chỉ đủ tiêu thôi. Nghĩ lại thì hồi học vẫn giàu hơn vì được bố mẹ chu cấp cho đầy đủ.
Chọn xong 2 bộ váy khá đẹp, Dương với Thảo vui vẻ ra quầy thu ngân. Nói thực là cả 2 đều cắn răng bỏ tiền ra mua vì thích quá. Sau khi máy tính vào mã vạch, thu ngân vui vẻ nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-54-hinh-bong-xa-xoi.html.]
-Đơn hàng đã được trả tiền. Cảm ơn quý khách.
Thảo với Dương ngơ ngác nhau. Ai trả tiền mới được chứ? Dương vội vàng cầm túi đồ chạy ra cửa, qu quất. xong 1 hồi, Dương thất vọng quay lại chỗ Thảo. Dương kh hi vọng trả tiền là Hải, nhưng Dương chỉ nghĩ được đó là Hải thôi.
Thôi kệ. Dương cười tươi rói:
-Chúng ta cứ nhận . Lòng tốt của khác mà từ chối thì cũng ên khùng lắm.
2 cô gái vui vẻ cùng nhau ra khỏi trung tâm thương mại, vừa vừa cười nói, khiến cho nhiều cảm th khó chịu, cũng cảm th ghen tị. Ra đến cổng trung tâm thương mại thì Thảo đứng như trời trồng vì nhận ra 1 con trai quen lắm, quen, vừa chui vào taxi. Đó là con trai mái tóc bồng bềnh, rẽ 2 mái thương hiệu Đan Trường của những năm 90. đó chính là đã khiến Thảo thay đổi như ngày hôm nay.
Kỷ niệm của thời niên thiếu 1 lúc ùa về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.