Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bông Hồng Trong Ngăn Bàn

Chương 60: Kỷ niệm bỏ quên

Chương trước Chương sau

Chương 60: Kỷ niệm bỏ quên

Lúc trước, Thảo hận đến mức quyết tâm từ bỏ, quyết tâm thay đổi, nhưng lại nhận ra trong lòng ều gì đó còn chưa thể quên. Đến khi gặp Tú ở trung tâm thương mại, Thảo lại nhận ra chẳng hề hận Tú như đã tưởng. Tú như 1 làn gió, đến , vẫn để cho ta mong ngóng, dù cho đó là gió độc.

Dương ngồi đối diện với Thảo. Thảo đọc manga còn Dương đọc sách. Dương đọc đủ thứ sách kỹ năng sống, kỹ năng giao tiếp, còn Thảo thì kh thể bỏ manga. Dương làn da mịn màng, ửng hồng nên hợp với màu hồng nhạt. lúc Thảo cũng Dương kh chớp mắt. Vậy mà chuyện của Dương với Tuấn cũng kh đến đâu.

Thảo đang chọn truyện thì 1 đàn cũng lại gần Thảo chọn truyện. khá đẹp trai, lôi cuốn nhất ở nét đàng hoàng đĩnh đạc của đàn trưởng thành. quen. chọn 1 bộ truyện đang hot qua chỗ thu ngân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-60-ky-niem-bo-quen.html.]

- mượn bộ này 1 thời gian.

Nhân viên tr hàng mỉm cười thân thiện:

Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426

-Dạ.

kh trả tiền mà nghiễm nhiên tiến về phía 1 cô gái đang đứng cạnh chiếc đàn piano. Cô nổi bật nhất quán chỉ với trang phục màu x nhạt, túi xách x nhạt và đôi dép cao gót x nhạt, mái tóc đen và làn da trắng bóc. Hầu hết mọi đều để mắt theo dõi cặp đôi vừa đến. Khi cô gái quay mặt lại, Thảo mới ra đó chính là cô giáo của hồi cấp 3. Qủa thực cô ngày càng xinh đẹp. 30 tuổi mà vẫn đầy nét tươi trẻ của tuổi th xuân, nhưng khí chất tỏa ra lại là của trưởng thành. Đến lúc này Thảo mới nhớ ra đàn chính là đàn chụp ảnh cưới cùng cô Hương. Qủa thực họ đẹp đôi. Trên ảnh đã đẹp đôi, ngoài đời lại càng đẹp đôi hơn. Thảo cảm th lồng n.g.ự.c bí bách khó chịu. Một nỗi buồn kh tên cứ khiến lòng day dứt mãi. Huy và tình yêu của ngày kh còn chút hi vọng nào nữa . Thảo cảm th như chính thất tình vậy. Thảo định đến chào hỏi cô giáo cũ nhưng khi kịp định thần cô đã cùng vị hôn phu rời quán.

Một lúc sau, tiếng piano vang lên khiến tâm hồn Thảo dịu lại. Là bản nhạc Juliette. Tiếng nhạc vang lên như mưa mát lạnh, như âm hưởng từ xa xôi vọng về, tưởng chừng như trước mắt Thảo là 1 trai mặc chiếc áo sơ mi cổ dựng trắng muốt ngồi cạnh cửa sổ, say sưa thả theo từng ệu nhạc, mỗi ngón tay lướt trên bàn phím piano ệu nghệ như nghệ sĩ đang nhảy múa, ngoài vườn tí tách mưa rơi. Đẹp tựa như 1 hoàng tử trong mơ. Một góc ký ức của Thảo vẫn còn hình bóng , hình bóng đẹp dịu dàng, đầy hư ảo, hình bóng bạn lên hát bài đêm trăng tình yêu, tự hát và tự đệm guitar.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...