Bông Hồng Trong Ngăn Bàn
Chương 72: Có thứ tình yêu gọi là đuổi bắt
Chương 72: thứ tình yêu gọi là đuổi bắt
Cả Thảo và Huy đều ngạc nhiên quay sang Tú. đàn trong chiếc Audi sang trọng quả thật nét giống Tú. Và Thảo cũng nhớ ra tên facebook của chồng chưa cưới của cô Hương: Hoàng Ngọc Minh. Thế ra họ là em. Huy cố nén 1 tiếng thở dài, ềm tĩnh nói:
-Nếu vậy thì cô còn mơ ước gì nữa. Rõ ràng là 1 đối tượng mà nhiều mơ ước cũng kh được. Cô cũng kh cần hối hận đâu.
Tú cười mỉa mai:
- vẫn hèn nhát như ngày nào. Lúc trước tự ti vì kh gì trong tay, bây giờ lại tự ti vì kh bằng trai . Thế thì suốt đời chỉ ở phía sau mà buồn bã thôi.
Huy nổi giận đứng dậy túm áo Tú, Tú bằng ánh mắt căm hờn. Thảo thoáng cảm th sợ hãi nhưng cố gắng kh can thiệp. Kh hiểu tại thứ mà Thảo muốn bảo vệ nhất lại là b hoa trên mặt bàn. Thảo cầm l b hoa đặt sang 1 chỗ an toàn hơn. bàn tay Huy cũng lỏng dần, Huy bu cổ áo Tú ra.
Tú nãy giờ vẫn tự tin, kh tự vệ, cứ như biết trước sẽ kh bị ăn đòn, khi bàn tay Huy bu ra cũng là lúc Tú hiểu rõ đã chiến tg.
-Hôm nay là ngày cưới của họ, nếu kh thì sẽ kh kịp nữa đâu.
Huy ngồi xuống, cố giữ nhịp tim ổn định nhưng kh thể. Huy nhắm mắt lại, thở đều đặn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bong-hong-trong-ngan-ban/chuong-72-co-thu-tinh-yeu-goi-la-duoi-bat.html.]
Mọi theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
-Xin lỗi Thảo. Dù thất bại Huy cũng . đối mặt với quá khứ dù chỉ 1 lần.
Huy đứng phắt dậy, toan bước thì Thảo túm tay Huy lại. Đặt vào lòng bàn tay Huy 1 chiếc ô trắng muốt:
-Mưa lớn lắm. Cầm l. Nó sẽ tiếp sức cho Huy.
Huy cầm chiếc ô vội vã chạy .
6 năm đã trôi qua. Cái ngày mà Thảo nghe được cuộc nói chuyện giữa Tuấn và Tú, Thảo thậm chí còn kh thèm mặt Tú, kh thèm nói 1 câu. Bây giờ đối mặt như thế nào đây.
Tú theo bóng Huy đã khỏi, mỉm cười đắc ý:
-Thật là, vẫn dễ bị xỏ mũi như ngày nào. Nếu hôm nay là đám cưới của , thể ở đây được cơ chứ.
Thảo vốn dĩ định mỉm cười xã giao như chưa từng chuyện gì xảy ra, coi như đã quên tất cả, xếp mọi chuyện vào quá khứ, để khẳng định bản thân đã quên Tú hoàn toàn, nhưng đến lúc này thì Thảo kh thể nào kiềm chế được nữa. Thảo vung tay tát mạnh vào má Tú:
-...lúc nào cũng thể coi khác như trò chơi hay ? Lúc nào cũng thể mang tình cảm của khác ra để đùa cợt hay ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.